Chương 19
Chương 19 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Đá Cảm Ứng Đổi Màu
Tiếng chuông báo động vang lên giữa đêm khuya, khác hẳn tiếng chuông điểm danh quen thuộc mỗi sáng — một hồi chuông dồn dập, gấp gáp, khiến cả khu nhà ở đệ tử bừng tỉnh trong hoảng loạn.
Diệp Sương bật dậy khỏi giường, tim đập thình thịch, cùng Âu Bội Nhi vội vàng chạy ra ngoài, nơi hàng trăm đệ tử khác cũng đang đổ ra sân, gương mặt ai nấy đều hoang mang.
"Có chuyện gì vậy?" Âu Bội Nhi hỏi một sư tỷ khóa trên đang chạy vội qua.
"Cảnh Linh Đài báo động," người sư tỷ đáp, giọng gấp gáp. "Đá cảm ứng chuyển sang màu vàng, các trưởng lão đang họp khẩn."
Diệp Sương chết lặng, nhớ ngay tới dao động nhỏ nó và Cố Thanh Việt từng chứng kiến trong đêm trực vài tuần trước — dấu hiệu thoáng qua ấy, hóa ra, không phải là một sự cố đơn lẻ ngẫu nhiên.
*
Tin tức lan truyền khắp Tông Vân Các trong vài ngày sau đó, dù không đầy đủ, không chính thức, nhưng đủ để tạo nên một bầu không khí căng thẳng bao trùm toàn bộ tông môn. Biến động Linh Mạch ngay dưới chân núi Vân Tiêu — nơi từ trước tới nay vẫn được xem là ổn định nhất, được bảo vệ vững chắc nhất bởi trận địa trấn hộ cổ xưa bao quanh chân núi — đang tăng dần theo từng ngày, dù vẫn chưa tới mức báo động đỏ.
"Chưa từng có tiền lệ," Chung Nhã Trúc nói, trong một buổi tối cô tình cờ gặp Diệp Sương ở hành lang, giọng có phần lo lắng hiếm thấy ở người vốn luôn điềm tĩnh. "Ta nghe các sư huynh nội môn khóa trên kể lại, ngay cả những trưởng lão lớn tuổi nhất, từng trải qua nhiều thập kỷ, cũng chưa từng chứng kiến Linh Mạch quanh Vân Tiêu bất ổn tới mức này."
"Nguyên nhân là gì ạ?" Diệp Sương hỏi, giọng lo lắng.
"Không ai biết chắc," Chung Nhã Trúc lắc đầu. "Có người cho rằng đó là chu kỳ tự nhiên nhiều năm mới lặp lại một lần, có người lo ngại có điều gì đó bất thường hơn đang xảy ra. Các trưởng lão đang tăng cường giám sát, cắt cử thêm nhiều đệ tử nội môn trực phiên liên tục tại Cảnh Linh Đài."
*
Giữa bầu không khí căng thẳng ấy, Cố Thanh Việt nhận được một lá thư khác từ kinh đô Lệ Dương, lần này dày hơn hẳn những lá thư trước, và khi đọc xong, gương mặt anh trở nên trầm trọng khác thường.
"Có chuyện gì vậy?" Diệp Sương hỏi, khi tìm thấy anh ngồi một mình ở góc thư viện quen thuộc, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Cha ta viết," Cố Thanh Việt đáp, giọng trầm xuống, "rằng gần đây tại kinh đô có nhiều cuộc họp kín liên quan tới việc điều chỉnh chính sách khai thác tài nguyên Linh Mạch trên toàn quốc, do Khâm Vân Ti đề xuất. Cha ta không nói rõ chi tiết trong thư — có lẽ vì đó không phải chuyện nên viết ra giấy — nhưng ông tỏ ra không hài lòng về hướng đi mới này."
Diệp Sương nhớ lại buổi giảng của Tạ Vân Khê, nhớ lại câu hỏi mình từng đặt ra và khoảng lặng bất thường trước khi trưởng lão trả lời. "Anh nghĩ hai chuyện này có liên quan tới nhau không? Biến động Linh Mạch ở đây, và chính sách mới ở kinh đô?"
Cố Thanh Việt im lặng một lúc lâu, ánh mắt suy tư sâu sắc. "Ta không dám khẳng định. Có thể chỉ là trùng hợp. Nhưng ta cũng không thể phủ nhận rằng, cảm giác của ta khi ngồi ở Cảnh Linh Đài đêm đó — cái nhịp đập nhỏ, lạ lùng ấy — nó khiến ta bất an hơn bất cứ bài giảng lý thuyết nào ta từng học."
Trong những ngày sau đó, nhịp sinh hoạt tại Tông Vân Các thay đổi rõ rệt. Giờ luyện tập buổi sáng được kéo dài thêm, các bài thực hành chuyển trọng tâm sang tình huống khẩn cấp — vẽ bùa trong điều kiện thiếu ánh sáng, vẽ bùa khi bị gián đoạn bất ngờ, thậm chí có buổi diễn tập giả định sơ tán toàn bộ khu nhà ở đệ tử ngoại môn xuống các hầm trú ẩn kiên cố nằm sâu trong lòng núi.
"Tớ chưa từng thấy tông môn căng thẳng như vậy," Âu Bội Nhi thì thầm với Diệp Sương trong một buổi diễn tập, khi cả hai đứng xếp hàng chờ tới lượt xuống hầm trú ẩn cùng hàng trăm đệ tử khác. "Ngay cả hồi mới nhập môn, dù ai cũng nói tông môn rất nghiêm, tớ chưa từng thấy không khí nặng nề thế này."
"Tớ cũng vậy," Diệp Sương đáp, mắt quan sát các trưởng lão đang đứng giám sát khắp nơi, nét mặt ai nấy đều căng thẳng hơn hẳn ngày thường. "Nhưng có lẽ đây chính là điều tốt — nếu có chuyện gì thật sự xảy ra, ít nhất mọi người đã được chuẩn bị."
Ngay cả Nhiêu Bá Tường, người vốn luôn giữ vẻ nghiêm khắc lạnh lùng, cũng trở nên tận tâm hơn hẳn trong các buổi hướng dẫn, dành thêm thời gian ngoài giờ để kèm cặp riêng cho những đệ tử còn yếu, trong đó bất ngờ có cả Diệp Sương, dù nó vốn không nằm trong nhóm cần bổ trợ thêm.
"Ta muốn chắc chắn con nắm vững kỹ thuật trấn áp khẩn cấp," ông giải thích khi Diệp Sương tỏ ra ngạc nhiên trước sự quan tâm bất thường này. "Lối vẽ lai của con có nhiều ưu điểm, nhưng trong tình huống thực sự nguy cấp, đôi khi kỹ thuật chuẩn mực, đã được kiểm chứng qua nhiều thế hệ, vẫn là lựa chọn an toàn hơn. Ta không muốn con phải học điều đó theo cách đau đớn."
Lời nói ấy, dù vẫn mang giọng điệu nghiêm khắc quen thuộc, lại chứa đựng một sự quan tâm chân thành mà Diệp Sương không ngờ tới từ vị giáo tập vốn khắt khe này, khiến nó thầm cảm động và càng thêm quyết tâm luyện tập chăm chỉ hơn.
*
Vài ngày sau, một cuộc họp bất thường được triệu tập, không chỉ dành cho các trưởng lão mà còn mở rộng cho toàn thể đệ tử nội môn và một số đệ tử ngoại môn xuất sắc được chọn tham dự để lắng nghe, trong đó có Diệp Sương và Cố Thanh Việt.
Chưởng môn Thư Khải Dương đích thân chủ trì, gương mặt ông nghiêm nghị hơn hẳn lần đầu tiên Diệp Sương nhìn thấy trong buổi lễ nhập môn.
"Chúng ta đang chứng kiến một hiện tượng bất thường chưa từng có tiền lệ trong lịch sử gần đây của tông môn," ông tuyên bố, giọng vang khắp sảnh lớn im phăng phắc. "Biến động Linh Mạch quanh đỉnh Vân Tiêu đang gia tăng, dù chậm rãi nhưng ổn định theo chiều hướng xấu. Ta yêu cầu tất cả đệ tử, không phân biệt cấp bậc, nâng cao cảnh giác, sẵn sàng cho mọi tình huống có thể xảy ra."
Ông ngừng lại, ánh mắt quét qua đám đông, rồi nói thêm, giọng có phần thận trọng khác thường: "Ta cũng muốn nhấn mạnh, đây chưa phải là dấu hiệu của một đợt yêu triều sắp xảy ra. Chúng ta có đầy đủ khả năng kiểm soát tình hình. Nhưng sự thận trọng không bao giờ là thừa."
Diệp Sương ngồi lặng trong đám đông, cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng lan tỏa khắp sảnh lớn, và trong lòng nó, một câu hỏi âm thầm hình thành mà nó chưa dám nói ra với bất cứ ai, kể cả Cố Thanh Việt: liệu lời trấn an của chưởng môn có thực sự phản ánh đúng mức độ nghiêm trọng của tình hình, hay chỉ là một cách để tránh gây hoảng loạn không cần thiết trong toàn thể tông môn?
*
Đêm đó, khi trở về phòng, Diệp Sương ngồi bên bậu cửa sổ rất lâu, nhìn ra bóng tối bao trùm quần thể kiến trúc rộng lớn của Tông Vân Các, nơi ánh đèn từ vô số cửa sổ khác vẫn còn sáng, cho thấy không chỉ riêng nó đang trằn trọc không ngủ được đêm nay.
Nó lấy chiếc nghiên mực cũ của ông Tám Mực ra, đặt lên lòng bàn tay, cảm nhận sự nhẵn mịn quen thuộc của mặt đá đã mòn theo năm tháng. Nó nhớ lại câu ông từng dặn — vẽ bùa từ lòng thương, không phải từ kỹ thuật thuần túy — và tự hỏi, giữa một thế giới đang dần lộ ra những vết nứt mà nó còn chưa hiểu hết bản chất, liệu cái gốc rễ ấy có đủ để giúp nó đứng vững, hay sẽ cần một điều gì đó nhiều hơn thế nữa.
Ngoài kia, đâu đó trong lòng núi sâu thẳm, dòng Linh Mạch vẫn tiếp tục chuyển động, chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ, như một lời cảnh báo thầm lặng mà chỉ một số ít người, trong đó có một cô gái mười sáu tuổi từng lớn lên ở một ngôi làng nhỏ dưới chân núi, mới bắt đầu cảm nhận được trọng lượng thật sự của nó.
Có tiếng gõ cửa nhẹ. Âu Bội Nhi, vẫn chưa ngủ, bước qua ngồi xuống cạnh Diệp Sương bên bậu cửa sổ, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra cùng một khoảng trời đêm.
"Cậu sợ không?" cuối cùng cô hỏi, giọng nhỏ hơn thường lệ.
"Có," Diệp Sương thừa nhận. "Nhưng tớ cũng thấy mình may mắn, vì ít nhất tớ không phải đối mặt với điều này một mình."
Âu Bội Nhi khẽ tựa đầu vào vai bạn, cả hai ngồi im lặng như vậy một lúc lâu, không cần thêm lời nào để hiểu rằng, dù chuyện gì sắp xảy ra, họ sẽ cùng nhau đối mặt với nó. Xa xa, từ phía sân luyện, vẫn còn vọng lại tiếng bước chân đều đặn của một tốp đệ tử nội môn đang luyện tập đêm khuya, một âm thanh vừa an ủi vừa nhắc nhở rằng cả tông môn, dù lo lắng, vẫn đang chuẩn bị hết sức mình cho bất cứ điều gì phía trước.
Trước khi rời phòng để về giường mình, Âu Bội Nhi dừng lại ở cửa, quay đầu nói thêm một câu, giọng nửa đùa nửa thật: "Nếu có chuyện gì thật sự xảy ra, nhớ đứng gần Cố Thanh Việt vào, nghe nói ảnh cảm nhận Linh Mạch giỏi lắm, đứng gần chắc an toàn hơn."
Diệp Sương bật cười khẽ, xua tay đuổi bạn đi, nhưng khi còn lại một mình, nó vẫn không khỏi nghĩ tới câu nói ấy, và tới gương mặt trầm ngâm của Cố Thanh Việt trong buổi họp khẩn chiều nay, tự hỏi không biết giờ này anh có đang trằn trọc như nó hay không, đang nghĩ về cùng một nỗi lo âu đang phủ bóng lên cả ngọn núi vốn từng được xem là bình yên nhất Cửu Vân.