Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 48

Chương 48 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Hồi Âm

Hai ngày trì hoãn trôi qua trong một bầu không khí căng thẳng khác hẳn sự yên bình quen thuộc của ải Tiêu Sa — binh lính tuần tra dày đặc hơn, cổng ải đóng sớm hơn mọi khi, và Diệp Sương nhận thấy mình không còn ngủ trọn giấc đêm nào mà không giật mình tỉnh giấc vì một tiếng động nhỏ.

Ngày đầu tiên, nó dành phần lớn thời gian cùng Vệ Chinh rà soát lại toàn bộ quy trình vận hành trạm quan sát một lần cuối, chỉ cho cậu và nhóm thanh niên thôn Diêm Cốc cách xử lý mọi tình huống có thể xảy ra khi không có nó ở đây — từ việc đọc chỉ báo đá cảm ứng, tới cách gửi tin khẩn cấp về trấn Lam Thủy nếu khe Hạn Thủy có dấu hiệu bất ổn trở lại.

"Cô nói như thể sẽ đi rất lâu," Vệ Chinh nhận xét, giọng có phần lo lắng.

"Ta không biết chắc mình sẽ đi bao lâu," Diệp Sương thừa nhận, cố giữ giọng nhẹ nhàng dù trong lòng không hề chắc chắn về bất cứ điều gì phía trước. "Nhưng ta muốn các cậu có thể tự lo liệu mọi thứ, dù ta có mặt ở đây hay không."

Sáng ngày thứ hai, người cựu binh cưỡi lừa từng mang thư của Tất Bá Kỳ tới lần trước lại xuất hiện ở cổng ải, lần này gầy gò hốc hác hơn hẳn vì đường xa gấp gáp, tay ôm chặt một phong thư dán kín bằng sáp đỏ sẫm — màu sáp riêng của Trưởng lão Tạ Vân Khê mà Diệp Sương từng thấy một lần duy nhất trên tờ chiếu chỉ thu nhận nó năm nào.

*

Nó mở thư ngay tại chỗ, tay run lên vì hồi hộp. Nét chữ của Tạ Vân Khê hiện lên, mạnh mẽ và dứt khoát như chính con người bà, dù có phần vội vã hơn thường lệ.

"Diệp Sương," thư viết, "ta nhận được lá thư ngắn của con và Cố Thanh Việt, dù chỉ vài dòng, cũng đủ để ta hiểu đây không phải chuyện nhỏ. Ta đã sắp xếp để có thể gặp riêng hai con ngay khi các con về tới chân núi, tại một nơi kín đáo ngoài khuôn viên chính, tránh mọi con mắt không cần thiết."

Diệp Sương thở phào nhẹ nhõm, nhưng dòng chữ tiếp theo khiến nó khựng lại.

"Ta phải thú thật với con một điều," thư viết tiếp, "gần đây, ta cũng bắt đầu để ý thấy vài điều bất thường trong nội bộ hội đồng trưởng lão — những cuộc họp kín không có tên ta trong danh sách mời, những quyết định về phân bổ ngân sách khảo sát được thông qua nhanh chóng bất thường mà không qua đủ quy trình thảo luận. Ta chưa dám khẳng định điều gì, nhưng linh cảm của một người đã sống đủ lâu trong tông môn này mách bảo ta rằng, có một điều gì đó đang âm thầm dịch chuyển dưới bề mặt yên ả mà tất cả chúng ta vẫn quen nhìn thấy."

*

Diệp Sương đọc đi đọc lại đoạn thư ấy, cảm giác vừa được an ủi vì không đơn độc trong nghi ngờ của mình, vừa thêm lo lắng vì biết rằng ngay cả một trưởng lão có địa vị như Tạ Vân Khê cũng đang phải dò dẫm trong bóng tối.

"Ta muốn con hiểu rõ một điều," thư viết ở đoạn cuối, "dù chuyện này lớn tới đâu, dù liên quan tới ai, ta sẽ luôn đứng về phía sự thật, và về phía con — đứa học trò đầu tiên ta đích thân xuống núi tìm về. Nhưng ta cũng phải nói thẳng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Một khi đã dấn thân vào việc phơi bày những gì người khác muốn giấu kín, con phải chuẩn bị tinh thần cho cả những điều mình không lường trước được. Hãy tới đây an toàn. Ta sẽ chờ."

Diệp Sương gấp lá thư lại, ép chặt vào ngực, một cảm giác ấm áp xen lẫn một nỗi lo mơ hồ không tên cùng lúc dâng lên trong lòng.

*

Nó tìm Thanh Việt ngay lập tức, đọc lại toàn bộ nội dung lá thư cho anh nghe dưới bóng mát hiếm hoi của một tảng đá lớn trong sân ải.

"'Con đường phía trước sẽ không dễ dàng'," Thanh Việt lặp lại, giọng trầm ngâm. "Bà ấy không nói cụ thể là sợ điều gì, nhưng cách dùng từ ấy khiến ta không khỏi bất an."

"Ta nghĩ bà ấy cũng không biết chính xác điều gì đang chờ đợi," Diệp Sương đáp. "Chỉ là, một người từng trải như bà, khi cảm nhận được một điều gì đó không ổn, thường đúng nhiều hơn sai."

Thanh Việt gật đầu, im lặng một lúc, rồi nhìn thẳng vào nó, ánh mắt anh nghiêm túc khác thường. "Dù chuyện gì xảy ra ở tông môn," anh nói, "ta sẽ không rời khỏi ngươi. Bất kể áp lực nào từ phía nào, bất kể ai muốn ta chọn đứng về phía khác."

Diệp Sương nhìn anh, một sự xúc động dâng đầy trong lòng, nhưng cùng lúc, một nỗi sợ mơ hồ cũng len vào — sợ rằng lời hứa ấy, dù chân thành tới đâu, cũng có thể phải đối mặt với những thử thách lớn hơn cả hai có thể tưởng tượng vào lúc này.

*

Sầm Nguyên Trạch tìm tới hai người vào cuối buổi chiều, mang theo một tấm bản đồ vẽ tay đánh dấu tuyến đường an toàn nhất về trấn Lam Thủy, cùng danh sách những trạm gác dọc đường có thể tin cậy.

"Ta đã cho người báo trước tới từng trạm này," ông giải thích, ngón tay lần theo từng điểm đánh dấu trên bản đồ. "Nếu có chuyện gì bất trắc, các con có thể tìm tới bất cứ trạm nào trong số này, xưng danh ta, họ sẽ giúp đỡ ngay lập tức."

"Cảm ơn tướng quân đã lo liệu chu đáo tới vậy," Diệp Sương nói, cúi đầu cảm kích.

"Ta chỉ tiếc không thể làm gì nhiều hơn," Sầm Nguyên Trạch đáp, giọng trầm xuống. "Nơi các con sắp bước vào, chính trị nội bộ tông môn và triều đình, không phải chiến trường ta quen thuộc. Ở đó, đôi khi kẻ thù nguy hiểm nhất lại chính là người mỉm cười với con mỗi ngày."

Lời nói ấy khiến Diệp Sương rùng mình, nhưng nó chỉ gật đầu, ghi nhớ, cố không để nỗi sợ hãi lấn át quyết tâm đã kiên định từ lâu.

"Nếu có tin tức gì quan trọng," nó nói, "con sẽ tìm cách báo lại cho tướng quân, qua đúng những kênh chúng ta đã bàn. Và nếu tướng quân phát hiện thêm điều gì bất thường ở đây, xin đừng ngần ngại báo ngay cho Trưởng lão Tạ Vân Khê, dù con có mặt hay không."

"Ta sẽ làm vậy," Sầm Nguyên Trạch hứa, siết chặt vai nó một cái như một người cha tiễn con lên đường. "Giờ thì đi nghỉ ngơi đi, cả hai đứa. Ngày mai còn một chặng đường dài."

*

Buổi chiều, khi đang chuẩn bị những vật dụng cuối cùng cho chuyến đi, Diệp Sương tranh thủ viết một lá thư ngắn khác gửi cho Tất Bá Kỳ, báo tin nó sẽ sớm có mặt tại tông môn, nhờ y giữ kín chuyện này, không để lộ ra cho bất cứ ai trong hội đồng biết trước ngày giờ cụ thể nó trở về.

Nó cũng viết một dòng ngắn cho Âu Bội Nhi, lần này không còn giữ giọng điệu vô hại như lá thư trước, chỉ viết vỏn vẹn một câu: "Tớ sắp về. Đừng nói với ai, kể cả người cậu tin tưởng nhất, cho tới khi tớ gặp trực tiếp." Nó biết Âu Bội Nhi sẽ hiểu ngay mức độ nghiêm trọng đằng sau những chữ ngắn gọn ấy.

Người cựu binh cưỡi lừa lại lên đường mang theo cả hai lá thư, hứa sẽ đi đường vòng qua vài trạm gác quen thuộc để tránh bị theo dõi. Diệp Sương đứng nhìn theo bóng dáng con lừa gầy guộc khuất dần, một lần nữa cảm nhận rõ ràng, mọi con đường liên lạc giờ đây đều phải đi qua những lối tắt, những sự tin tưởng được cân nhắc kỹ lưỡng, không còn điều gì có thể coi là hiển nhiên an toàn nữa.

*

Tối hôm đó, trước ngày lên đường chính thức, Diệp Sương ngồi một mình bên bậu cửa sổ quen thuộc, nhìn ra khung cảnh sa mạc chìm trong bóng đêm, tay mân mê dải lụa xanh nội môn vẫn còn thơm mùi vải mới.

Nó nghĩ tới quãng đường bốn tháng đã qua — từ những ngày đầu bỡ ngỡ, tới trận chiến khe Hạn Thủy, tới con bé Tơ, tới con sinh vật nhỏ đang chờ được thả về tự do, tới tất cả những con người đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời nó nơi vùng đất tưởng chừng xa lạ này.

Ngày mai, nó sẽ rời khỏi nơi này, mang theo không chỉ những tài liệu quý giá được đánh đổi bằng lòng can đảm của một người thư lại xa lạ, mà còn mang theo cả một phần trái tim đã âm thầm bén rễ nơi đây, cùng một câu hỏi lớn hơn bất cứ điều gì nó từng đối mặt: liệu sự thật nó sắp phơi bày, có khiến nó mất đi nhiều hơn những gì nó đã có được hay không.

Nó lấy ra chiếc nghiên mực cũ ông Tám Mực tặng, đặt lên bậu cửa sổ, ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt đá đã mòn nhẵn theo năm tháng sử dụng. "Nghiên này không quý, nhưng nó nhớ tay con từ những nét đầu tiên," ông từng dặn, "con vẽ đi đâu cũng đừng quên bàn tay đã bắt đầu thế nào." Nó tự hỏi, nếu ông Tám Mực còn ở đây, ông sẽ khuyên nó điều gì trước ngưỡng cửa này — tiếp tục dấn thân, hay lùi lại để giữ an toàn cho chính mình.

Nhưng nó đã biết câu trả lời từ lâu, từ chính cách ông sống suốt cả đời — âm thầm, bị hệ thống bỏ quên, nhưng chưa từng một lần thôi tin vào giá trị của việc làm điều đúng, dù chẳng ai công nhận. Nó cất chiếc nghiên mực vào hành lý cẩn thận, cùng với gói tài liệu và cuốn sổ tay riêng tư, rồi tắt đèn, cố chợp mắt để lấy sức cho chặng đường dài sắp tới.

Đã sao chép liên kết chương