Chương 74
Chương 74 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Trước Hội Đồng Lần Nữa
"Con xin phép được trình bày," Diệp Sương nói, giọng vang rõ khắp căn phòng nhỏ, khác hẳn sự run rẩy của lần đứng trước hội đồng năm nào. Nó trải tấm bản đồ cũ lên bàn, chỉ vào từng điểm đánh dấu chi chít nó đã ghi lại suốt hành trình lưu lạc.
"Đây là ải Tiêu Sa, nơi con và Cố Thanh Việt phát hiện dấu vết của Tuyến Điều Phối Đặc Biệt hơn một năm trước," nó nói, ngón tay di chuyển tới một điểm khác. "Đây là rừng Thâm Vụ, nơi con tìm thấy những cọc khảo sát mang cùng loại ký hiệu, cùng niên đại suy yếu Linh Mạch bắt đầu từ khoảng mười lăm năm trước. Và đây," nó chỉ tiếp một loạt điểm khác được đánh dấu bằng mực đỏ mới hơn, "là những nơi vừa xảy ra biến động trong tuần qua, theo tin tức con thu thập được trên đường trở về."
*
"Sự trùng khớp giữa các điểm suy yếu cũ và các điểm bùng phát mới không thể là ngẫu nhiên," Tạ Vân Khê tiếp lời, đứng dậy chỉ vào tấm bản đồ. "Nếu ta nối các điểm này lại, chúng tạo thành một mạng lưới gần như trùng khớp hoàn toàn với phạm vi hoạt động được ghi nhận của Tuyến Điều Phối Đặc Biệt trong hồ sơ cũ mà chính ta đã cho người tra cứu suốt nhiều tháng qua."
Húc Bá Nguyên đứng dậy, giọng vẫn cố giữ vẻ hoài nghi. "Một tấm bản đồ vẽ tay của một kẻ từng bị kết tội không đủ để làm bằng chứng chính thức."
"Vậy còn lời chứng của tộc Vụ Ẩn thì sao?" Diệp Sương đáp trả ngay, quay sang ra hiệu cho Miên Trà bước lên.
*
Miên Trà, dù còn run vì lần đầu đứng trước đông đảo con người quyền lực tới vậy, vẫn cất giọng rõ ràng. "Tộc chúng tôi đã sống trong rừng Thâm Vụ qua nhiều thế hệ. Chúng tôi chứng kiến tận mắt vùng đất suy yếu dần từ khi những cọc gỗ lạ xuất hiện. Đây không phải lời đồn, đây là điều tộc tôi đã sống cùng suốt nhiều năm."
"Một sinh vật không rõ nguồn gốc," Húc Bá Nguyên vặn lại, giọng đầy khinh miệt, "làm sao có thể coi là nhân chứng đáng tin trước một hội đồng của con người?"
Lời nói ấy khiến Du Khinh gầm gừ, bước lên một bước, nhưng Diệp Sương giơ tay cản lại, ánh mắt nó bùng lên một sự phẫn nộ kiềm chế.
*
Cố Thanh Việt bước lên, đứng cạnh Diệp Sương, giọng anh vang lên đầy uy lực của một người từng nhiều lần chứng minh bản lĩnh trước hội đồng này. "Con cũng có thể xác nhận một phần những gì Miên Trà vừa nói," anh nói. "Con đã tận mắt chứng kiến vùng đất quanh khe Hạn Thủy suy yếu ra sao, đã đọc qua những tài liệu do chính thư lại Chúc Nghi Lam của Khâm Vân Ti liều mình sao chép, ghi rõ tên đơn vị Tuyến Điều Phối Đặc Biệt cùng các đợt khai thác được che giấu dưới danh nghĩa khảo sát định kỳ."
"Còn có thêm một chi tiết nữa," Tất Bá Kỳ lên tiếng từ cuối phòng, nơi y đứng chờ được gọi vào. "Gần đây, một Giám Sát Phó của Khâm Vân Ti tên Ngộ Khắc Bình đã tới tận một xóm nhỏ vùng biên viễn, nơi Diệp Sương từng lưu lại, để dò hỏi về cô ấy, viện cớ điều tra an ninh. Nếu chỉ là chuyện thường tình, sao một quan chức cấp cao lại đích thân lặn lội tới một nơi hẻo lánh như vậy chỉ để tìm một kẻ đã bị tước hết danh phận?"
Câu hỏi ấy khiến cả căn phòng lặng đi một khắc. Húc Bá Nguyên siết chặt tay, không đáp lại ngay, ánh mắt ông lảng tránh ánh nhìn dò xét của Tạ Vân Khê.
*
"Chính thái độ ấy," nó nói, giọng lạnh băng, "chính sự khinh miệt coi thường bất cứ ai không thuộc về hệ thống của các vị, là lý do vì sao suốt bao năm, không ai chịu lắng nghe những cảnh báo sớm từ những kẻ bị các vị coi là thấp kém — từ dân biên viễn bị bỏ mặc, từ tộc Vụ Ẩn bị xua đuổi, và cả từ chính con, một đứa trẻ quê mùa các vị từng miễn cưỡng thu nhận."
Cả căn phòng im lặng trước lời nói thẳng thắn ấy. Thư Khải Dương, ngồi im lặng từ đầu, cuối cùng lên tiếng, giọng ông trầm nặng.
"Con nói đúng," ông thừa nhận, khiến cả Húc Bá Nguyên lẫn Diệp Sương đều bất ngờ. "Tông môn này, trong nhiều năm qua, đã quá tự mãn với vị thế của mình, quá chậm chạp trong việc lắng nghe những tiếng nói từ bên ngoài hệ thống. Đó là một sai lầm ta phải chịu trách nhiệm, với tư cách người đứng đầu."
*
"Vậy chưởng môn định làm gì với những bằng chứng này?" Tạ Vân Khê hỏi thẳng, ánh mắt bà không rời khỏi ông một khắc.
Thư Khải Dương im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông lướt qua tấm bản đồ, qua Diệp Sương, qua Miên Trà và Du Khinh, cuối cùng dừng lại nơi Húc Bá Nguyên đang ngồi cứng đờ.
"Ta sẽ ra lệnh mở một cuộc điều tra chính thức, toàn diện, về Tuyến Điều Phối Đặc Biệt và mối liên hệ của nó với các trưởng lão trong tông môn cũng như quan lại Khâm Vân Ti," ông tuyên bố, giọng dứt khoát không nhân nhượng. "Nhưng cuộc điều tra ấy sẽ phải chờ, cho tới khi hiểm họa trước mắt được xử lý xong. Chúng ta không có thời gian để vừa điều tra vừa chiến đấu cùng lúc."
*
"Còn về tội danh của con thì sao?" Diệp Sương hỏi, giọng khẽ nhưng không giấu được sự căng thẳng chờ đợi.
Thư Khải Dương nhìn nó một lúc lâu, ánh mắt ông mang một sự phức tạp khó gọi tên — vừa áy náy, vừa thận trọng, vừa như đang cân nhắc giữa công lý và ổn định chính trị mong manh của tông môn giữa thời khắc nguy cấp.
"Ta chưa thể chính thức xóa bỏ phán quyết trục xuất ngay lúc này," ông nói, giọng nặng nề, "vì điều đó đòi hỏi một cuộc điều tra đầy đủ mà ta vừa nói tới. Nhưng ta tuyên bố, kể từ giờ phút này, con được phép hoạt động tự do trong phạm vi tông môn với tư cách một đồng minh trong tình trạng khẩn cấp, dưới sự bảo lãnh trực tiếp của Tạ Vân Khê trưởng lão."
*
Đó không phải là sự minh oan hoàn toàn Diệp Sương mong đợi, nhưng trong hoàn cảnh này, nó hiểu, đây có lẽ là điều tốt nhất nó có thể nhận được. Nó gật đầu, cúi đầu cảm ơn. "Con chấp nhận, thưa chưởng môn. Con chỉ mong, hiểm họa trước mắt được xử lý trước, công lý có thể chờ thêm một chút."
Húc Bá Nguyên, dù rõ ràng không hài lòng với quyết định này, cũng không dám phản đối công khai giữa lúc tình hình cấp bách, chỉ im lặng ngồi xuống, ánh mắt ông thoáng qua một tia lo lắng khó che giấu khi nhìn Tạ Vân Khê.
*
Sau cuộc họp, khi mọi người dần giải tán, Tạ Vân Khê giữ Diệp Sương lại, dẫn nó ra một góc hành lang vắng người. "Con làm tốt lắm," bà nói, giọng đầy tự hào. "Tốt hơn cả những gì ta từng mong đợi từ một đứa trẻ mười ba tuổi ta gặp năm nào."
"Con học được từ bà," Diệp Sương đáp, mỉm cười mệt mỏi. "Cách đứng vững trước những kẻ có quyền lực hơn mình, mà không đánh mất chính mình."
Tạ Vân Khê khẽ cười, đặt tay lên vai nó. "Còn nhiều việc phải làm phía trước. Nhưng đêm nay, hãy nghỉ ngơi đã. Con đã đi một chặng đường rất dài để tới được đây."
"Trưởng lão nghĩ chưởng môn có thật lòng không?" Diệp Sương hỏi khẽ, giọng còn chút hoài nghi. "Hay đó chỉ là một cách trì hoãn để giữ yên ổn nội bộ giữa lúc nguy cấp?"
Tạ Vân Khê trầm ngâm một lúc trước khi đáp. "Ta không dám chắc hoàn toàn về động cơ của ông ấy, ngay cả sau nhiều năm cùng ngồi trong hội đồng. Nhưng ta tin, ít nhất lúc này, quyết định của ông ấy xuất phát từ sự thực dụng cần thiết hơn là ác ý. Đó không phải công lý trọn vẹn, nhưng nó cho con một chỗ đứng để tiếp tục chiến đấu, và đôi khi, đó là tất cả những gì ta có thể giành được trong một hệ thống chưa sẵn sàng thay đổi hoàn toàn."
Diệp Sương gật đầu, thấm thía lời nói ấy hơn bao giờ hết. Nó nhớ tới lời ông Bảy Nhánh từng nói nơi xóm Rễ Bàng — đôi khi những thứ không tên lại bền vững hơn những thứ được đóng dấu triện đỏ chót — và tự nhủ, có lẽ công lý cũng vậy, đôi khi phải tới từng bước nhỏ, chứ không phải một lần trọn vẹn.
*
Đêm đó, khi Diệp Sương cuối cùng cũng được nằm nghỉ trong một căn phòng nhỏ tạm thời được sắp xếp cho nó tại khu khách xá tông môn, nó nhìn lên trần nhà, lòng vẫn còn ngổn ngang trăm mối — nhẹ nhõm vì đã được lắng nghe, nhưng vẫn nặng trĩu vì biết rằng trận chiến thật sự, cả với hiểm họa yêu triều lẫn với những kẻ đứng sau âm mưu khai thác Linh Mạch, vẫn còn ở phía trước, chưa hề kết thúc.
Nó xoay chiếc vòng bạc nơi cổ tay, nghĩ tới Lãnh Vũ, tới ông Bảy Nhánh, tới bà Chín Lài và ông Tám Mực nơi quê nhà xa xôi, tới tất cả những người đã tin tưởng nó trên suốt hành trình vừa qua, và thầm hứa với chính mình, nó sẽ không để niềm tin ấy trở nên vô nghĩa.
Bên ngoài cửa sổ, gió đêm rít lên từng cơn mỗi lúc một mạnh hơn, mang theo hơi lạnh bất thường luồn qua khe cửa, như một lời nhắc nhở rằng dù đêm nay nó đã tìm lại được một phần chỗ đứng nơi tông môn, cơn bão thật sự vẫn còn đang chờ đợi ngoài kia, không hề có ý định trì hoãn vì bất cứ cuộc họp nào của con người.