Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Về Lại Tùng Lĩnh

Rặng thông già ở đầu con dốc dẫn vào thôn Tùng Lĩnh vẫn đứng đó, cao lớn hơn trong ký ức của Diệp Sương, cành lá rì rào một âm thanh quen thuộc đến mức khiến nó khựng bước, tim đập rộn lên trước cả khi nhìn thấy mái nhà đầu tiên.

"Cậu ổn chứ?" Âu Bội Nhi hỏi, nhận ra vẻ khác lạ trên gương mặt bạn.

"Ổn," Diệp Sương đáp, giọng hơi nghẹn. "Chỉ là… lâu quá rồi."

Con đường đất dẫn vào làng hiện ra trước mắt, hai bên vẫn là những thửa ruộng quen thuộc, dù giờ đây phần lớn đã gặt xong, gốc rạ khô vàng trải dài dưới nắng chiều nhạt. Nhưng có gì đó khác — không khí tĩnh lặng hơn nó nhớ, không có tiếng trẻ con nô đùa, không có tiếng gà eo óc gọi nhau về chuồng, chỉ có một sự im ắng nặng nề bao trùm cả xóm làng.

Nhiêu Bá Tường dẫn đầu đoàn bước vào sân đình, nơi Lý trưởng Đoài, giờ đã già đi thấy rõ với mái tóc bạc gần hết, đang đứng đợi cùng vài người đàn ông trong làng, gương mặt ai nấy đều căng thẳng.

"Tông môn tới rồi," Lý trưởng Đoài nói, giọng run run vì cả tuổi tác lẫn lo âu, rồi ánh mắt ông chợt dừng lại nơi Diệp Sương, sững sờ một thoáng trước khi nhận ra. "Con bé Sương? Là con thật sao?"

"Dạ, là con," Diệp Sương đáp, cúi đầu chào theo đúng lễ nghi nó đã học được, nhưng giọng vẫn còn vương chút bồi hồi của một đứa trẻ trở về.

*

Tin Diệp Sương trở về lan nhanh hơn cả tin đoàn đệ tử Tông Vân Các xuống làng. Trước khi Nhiêu Bá Tường kịp bắt đầu hỏi han tình hình chính thức, một bóng người đã chạy ào từ phía cuối sân đình, hớt hải.

"Sương! Là mày thật à!"

Thằng Mộc — giờ đã cao lớn hẳn, vai rộng hơn, đôi tay chai sạn vì nghề mộc, nhưng nụ cười toe toét vẫn y hệt ngày xưa — lao tới, suýt nữa ôm chầm lấy nó rồi kịp khựng lại, đổi thành một cú vỗ vai thân thiết, có phần lúng túng trước bộ áo bào Tông Vân Các trên người bạn cũ.

"Trông mày… khác quá," nó nói, ánh mắt quét từ đầu tới chân Diệp Sương với vẻ vừa tự hào vừa có chút xa lạ. "Nghe đồn mày cứu người trên núi, cả làng ai cũng bàn tán."

"Mày cũng khác nhiều," Diệp Sương đáp, bật cười trước sự lóng ngóng hiếm thấy ở đứa bạn vốn luôn bộc trực. "Còn nhớ hồi xưa mày bảo lớn lên sẽ đóng cho tao một cái bàn thật to để vẽ bùa không?"

"Nhớ chứ," Mộc gãi đầu, cười ngượng. "Giờ tao đóng bàn ghế cho cả trấn Lam Thủy rồi, có ngày làm cho mày một cái, đàng hoàng."

Phía sau, một bóng người khác cũng vội vã bước tới, chậm rãi hơn, tay ôm một tấm vải nhuộm dở dang như vừa buông xuống ngay khi nghe tin. Cái Mận, giờ đã ra dáng thiếu nữ, tóc búi gọn gàng, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ tinh tế nhạy cảm ngày nào, đứng lặng nhìn Diệp Sương một lúc lâu trước khi rưng rưng nước mắt.

"Tao cứ sợ," Mận nói, giọng nghẹn lại, "sợ mày lên núi rồi quên hết chúng tao, quên cả cái làng này."

"Sao tao quên được," Diệp Sương đáp, nắm chặt tay bạn, cảm nhận hơi ấm quen thuộc dù bàn tay ấy giờ đã chai hơn vì công việc nhuộm vải. "Tao mang theo nghiên mực ông Tám Mực tặng suốt từ ngày đó tới giờ, có bao giờ dám để nó nguội lạnh trong góc túi đâu."

*

Bà Chín Lài không ra sân đình đón. Diệp Sương tìm tới căn nhà nhỏ ở rìa làng ngay khi có thể tách khỏi đoàn, bước qua khoảnh sân quen thuộc nơi từng có một cây khế già, giờ chỉ còn trơ gốc vì một trận bão năm nào đó nó không được chứng kiến.

Bà đang ngồi trước hiên, tay vẫn thoăn thoắt bó những nắm lá thuốc khô, mái tóc đã bạc trắng hoàn toàn so với chút muối tiêu nó còn nhớ. Khi nghe tiếng bước chân, bà ngẩng lên, đôi mắt mờ đục vì tuổi tác nheo lại một thoáng trước khi nhận ra.

"Con về rồi à," bà nói, giọng bình thản đến mức Diệp Sương suýt bật khóc — không phải vì lạnh nhạt, mà vì đó chính là cách bà vẫn luôn thể hiện tình thương, kìm nén, giản dị, không bao giờ ồn ào.

"Con về rồi, bà," nó đáp, quỳ xuống bên hiên, nắm lấy đôi bàn tay nhăn nheo đang run nhẹ không phải vì sợ hãi mà vì xúc động được giấu kỹ.

"Nghe nói con cứu được người trên núi," bà Chín Lài nói, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc nó, một cử chỉ hiếm hoi bà chưa từng làm khi nó còn ở nhà, như thể giờ đây, sau bao năm xa cách, bà mới cho phép mình buông lỏng phần nào sự nghiêm khắc quen thuộc. "Tốt. Con vẽ bùa cứu ai thì cứu cho trót, bà đã dặn rồi, con còn nhớ không?"

"Con nhớ," Diệp Sương đáp, giọng khản đặc. "Con nhớ từng lời bà dặn."

*

Buổi tối, cả nhóm được xếp nghỉ tại nhà khách của làng, nhưng Diệp Sương xin phép ở lại nhà bà Chín Lài một đêm, và Nhiêu Bá Tường, sau một thoáng do dự, đã đồng ý, cử một đệ tử khác đi cùng để đảm bảo an toàn.

Trong căn bếp nhỏ ám khói quen thuộc, ông Tám Mực cũng ghé qua, lưng còng hơn trước, nhưng đôi mắt vẫn còn tinh anh khi nhìn thấy Diệp Sương ngồi bên bếp lửa, tay đang giúp bà Chín Lài nhóm củi như những ngày thơ ấu.

"Con vẫn giữ cách cầm bút ta dạy chứ?" ông hỏi, ngồi xuống đối diện, giọng có phần dò xét.

"Con giữ," Diệp Sương đáp, rồi kể lại — về thôn Đá Trắng, về đêm trận địa Vân Tiêu rung chuyển, về cách nó pha trộn linh mặc chính thống với lối vẽ tự học từ ông. Ông Tám Mực lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng gật gù, ánh mắt ánh lên một niềm tự hào không giấu giếm.

"Ta từng sợ," cuối cùng ông nói, giọng trầm xuống, "rằng lên tới tông môn, con sẽ bị uốn nắn thành một khuôn mẫu giống hệt những đệ tử khác, đánh mất cái gốc rễ ta cố truyền lại. Giờ nghe con kể, ta yên tâm phần nào."

"Con sẽ không bao giờ quên được, ông ạ," Diệp Sương nói, mắt hướng về chiếc nghiên mực cũ đặt trên bàn thờ nhỏ trong góc bếp, nơi bà Chín Lài vẫn giữ nguyên như một vật thiêng liêng suốt hai năm nó vắng nhà. "Nhưng con cũng lo. Những dấu hiệu ở đây — nước đục, súc vật hoảng loạn — con từng thấy hệt như vậy, ngay trước đêm cổng làng rách toạc."

Ông Tám Mực và bà Chín Lài trao nhau một ánh mắt nặng nề, không ai nói gì trong giây lát. Ngoài kia, tiếng gió đêm bỗng rít lên qua khe cửa, mang theo một cảm giác lành lạnh bất thường, dù đang giữa mùa mà trời không hề trở rét.

"Mấy hôm nay đúng là có nhiều điều lạ," bà Chín Lài cuối cùng lên tiếng, giọng trầm xuống hẳn. "Miếu Linh Căn, cái giếng thiêng cạnh miếu, tự nhiên nước rút cạn một nửa chỉ trong một đêm. Cả làng ai cũng bàn tán, nhưng Lý trưởng Đoài vẫn còn đang chờ ý kiến từ trên trấn."

Diệp Sương siết chặt tay, một linh cảm lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Nó nhớ tới mảnh ngọc bội trong túi áo, nhớ tới lời Thanh Việt dặn — cảm nhận sớm hơn nếu có gì bất thường — và tự hỏi liệu cái linh cảm đang dâng lên trong lòng nó lúc này, có phải chính là dấu hiệu đầu tiên của điều nó lo sợ nhất.

*

Đêm đã khuya, nhưng Diệp Sương vẫn không ngủ được. Nó lặng lẽ khoác thêm áo, bước ra khỏi nhà, đi về phía miếu Linh Căn nằm cách nhà bà Chín Lài không xa, nơi con đường mòn xuyên qua một rặng tre đã ngả bóng đen kịt dưới ánh trăng khuyết.

Ngôi miếu nhỏ vẫn đứng đó, mái ngói rêu phong, hương án phía trước còn vương lại vài chân nhang đã tàn từ đợt cúng bái gần nhất. Nhưng cái giếng thiêng cạnh miếu, nơi từng đầy ắp nước trong veo phản chiếu ánh trăng mỗi đêm rằm theo lời kể của bà Chín Lài năm nào, giờ chỉ còn một vũng nước đục ngầu nằm sâu dưới đáy, mực nước thấp hơn hẳn so với ký ức của nó.

Diệp Sương quỳ xuống bên miệng giếng, đưa tay chạm vào thành đá lạnh buốt, nhắm mắt lại, cố cảm nhận theo cách nó vẫn thường làm trước mỗi lần hạ bút — lắng nghe nhịp đập ẩn sâu dưới lòng đất. Nó không có được trực giác nhạy bén như Thanh Việt, nhưng nhiều năm sống trên đỉnh Vân Tiêu đã dạy nó đủ để nhận ra một điều: nhịp đập ấy, dù rất khẽ, đang chậm và yếu hơn nó nhớ, như hơi thở của một người vừa ốm dậy.

"Con cũng không ngủ được à?"

Nó giật mình quay lại, thấy ông Tám Mực đứng phía sau, tay chống một cây gậy trúc, có lẽ đã theo nó từ lúc nào mà nó không hay biết.

"Con chỉ muốn xem qua," Diệp Sương đáp, đứng dậy phủi bụi trên gối. "Nhịp mạch dưới miếu yếu hơn con nhớ nhiều."

Ông Tám Mực gật đầu chậm rãi, ánh mắt nhìn về phía giếng cạn, giọng trầm xuống như đang tự nói với chính mình hơn là với nó. "Ta sống ở làng này gần sáu mươi năm, con ạ. Từng thấy giếng cạn vài lần vì hạn hán, nhưng chưa bao giờ thấy nó cạn theo cái cách này — không phải vì thiếu mưa, mà như thể có ai đó, ở đâu đó rất xa, đang âm thầm rút cạn nó từ gốc rễ."

Lời nói ấy khiến Diệp Sương lạnh sống lưng, không phải vì sợ hãi trước một con yêu quái cụ thể nào, mà vì một nỗi bất an mơ hồ hơn nhiều — cùng một cảm giác nó từng thấy nơi ánh mắt các trưởng lão đứng trước trận địa Vân Tiêu rạn nứt, giờ lại xuất hiện, nhỏ bé hơn nhưng không kém phần lạnh lẽo, ngay tại ngôi làng quê hương nó.

Đã sao chép liên kết chương