Chương 77
Chương 77 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Đêm Yêu Triều Lớn Nhất
Nó bắt đầu không phải bằng một tiếng nổ lớn, mà bằng một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Suốt cả buổi chiều trước đó, gió ngừng thổi, chim chóc trên đỉnh Vân Tiêu đồng loạt im bặt, và ngay cả phiến đá cảm ứng tại Cảnh Linh Đài cũng chuyển sang một màu tím sẫm chưa từng ghi nhận trong lịch sử tông môn.
Rồi, đúng vào giữa canh ba, mặt đất rung chuyển dữ dội, một tiếng gầm vang lên từ sâu trong lòng núi, và ngay dưới chân đỉnh Vân Tiêu, nơi từng là trận địa trấn hộ cổ xưa vững chắc nhất Cửu Vân, mặt đất tách ra thành một vực sâu khổng lồ, ánh sáng đỏ tía cuộn trào dữ dội từ đáy vực không đáy ấy.
*
"Vực Khuyết Nguyên," Lãnh Vũ thốt lên, đứng sững trước quang cảnh kinh hoàng, giọng ông run lên vì kinh hãi thật sự lần đầu tiên kể từ khi Diệp Sương quen biết ông. "Ta chưa từng nghĩ nó lớn tới mức này. Đây không phải một vết nứt Linh Mạch thông thường — đây là nơi cội nguồn năng lượng đã bị rút cạn tới mức trơ trọi, để lộ ra chính vết thương gốc rễ."
Từ vực sâu ấy, hàng trăm, có lẽ hàng ngàn sinh vật dị dạng bắt đầu trào lên, số lượng và sức mạnh vượt xa bất cứ điều gì từng xuất hiện tại trấn Lam Thủy, như thể toàn bộ cơn thịnh nộ dồn nén suốt nhiều năm của Linh Mạch đang cùng lúc bùng phát qua một cửa ngõ duy nhất.
*
"Vào vị trí!" Tạ Vân Khê hét lớn, giọng bà vang khắp sân luyện tập đang chật kín lực lượng phối hợp. Đệ tử tông môn dàn thành từng tuyến, tay cầm bút và mực sẵn sàng. Binh lính triều đình dưới sự chỉ huy của Cố Bạt Nguyên lập thành vòng ngoài, khiên giáo sáng loáng dưới ánh trăng. Tộc Vụ Ẩn, dẫn đầu bởi Du Khinh, tản ra các điểm cao để quan sát và cảnh báo sớm.
Diệp Sương đứng ở vị trí trung tâm, gần miệng vực nhất, tay nắm chặt bút và bình mực đặc chế nó đã dày công pha chế suốt những ngày chuẩn bị, kết hợp tinh túy từ cả ba nguồn — linh mặc chính thống, mực tự chế của ông Tám Mực, và thảo dược rừng Thâm Vụ.
*
Con sóng đầu tiên của quái vật tràn tới như một cơn lũ đen ngòm. Trấn phù từ hàng trăm đệ tử đồng loạt bùng sáng, tạo thành một bức tường ánh sáng ngăn cản đợt tấn công đầu tiên, trong khi binh lính lao vào giao tranh trực diện với những con lọt qua được khe hở.
Thanh Việt chiến đấu ngay bên cạnh Diệp Sương, thanh kiếm trong tay anh vung lên chính xác từng nhát, cảm nhận từng biến động nhỏ nhất trong không khí bằng thứ linh cảm gia truyền để né tránh và phản công đúng lúc. "Bên phải em!" anh hét lên, và Diệp Sương xoay người, vẽ vội một lá trấn phù chặn đứng một con quái vật đang lao tới từ hướng đó.
*
Miên Trà, đứng trên một mỏm đá cao cùng vài chiến binh Vụ Ẩn khác, hét lớn cảnh báo mỗi khi cảm nhận được một đợt sóng năng lượng mới sắp trào lên từ vực sâu, cho phép các tuyến phòng thủ kịp thời điều chỉnh trước khi đợt tấn công thực sự ập tới.
"Đợt tiếp theo sẽ mạnh hơn!" nó hét lên qua tiếng ồn hỗn loạn của trận chiến. "Tôi cảm nhận được, nó đang dồn nén ở tầng sâu hơn!"
Lãnh Vũ, chiến đấu không xa Tạ Vân Khê, tung ra những đòn tấn công uy lực đáng kinh ngạc, những nét năng lượng cổ xưa của tộc Vụ Ẩn quét ngang hàng loạt quái vật cùng lúc. "Tộc trưởng, phía sau!" một chiến binh trẻ hét lên, và Lãnh Vũ xoay người kịp lúc, chặn đứng một đòn tấn công bất ngờ nhắm vào chính mình.
*
Cố Bạt Nguyên, chỉ huy vòng ngoài, cưỡi ngựa lao dọc phòng tuyến, tiếng hét ra lệnh của ông vang vọng khắp bãi chiến trường, trấn an từng toán binh lính đang có dấu hiệu hoảng loạn trước làn sóng quái vật không ngừng gia tăng. "Giữ vững đội hình! Đừng để khoảng trống nào lọt qua!" Kinh nghiệm chinh chiến nhiều năm của ông giúp toàn bộ lực lượng quân đội duy trì được kỷ luật giữa cảnh hỗn loạn mà không ít binh lính trẻ tuổi chưa từng trải qua.
Húc Bá Nguyên, dù trước đó luôn tỏ ra hoài nghi, giờ đây cũng lao vào chiến đấu không kém phần quyết liệt, dẫn một nhóm đệ tử nội môn giữ vững một đoạn phòng tuyến quan trọng gần miệng vực. Có lẽ, đối diện trực tiếp với hiểm họa bằng chính đôi mắt mình, ngay cả kẻ ngoan cố nhất cũng không còn chỗ để phủ nhận sự thật nữa.
*
Trận chiến kéo dài không ngừng nghỉ, hết đợt sóng này tới đợt sóng khác, mỗi lần lại dữ dội hơn lần trước. Diệp Sương cảm thấy sức lực mình cạn dần, tay run lên vì đã vẽ hàng trăm lá bùa liên tiếp, nhưng nó vẫn không dám dừng lại, vì biết chỉ cần một khoảnh khắc lơ là, cả tuyến phòng thủ có thể sụp đổ.
"Em cần nghỉ một chút!" Thanh Việt hét lên, kéo nó lùi lại sau khi thấy nó loạng choạng suýt ngã. "Để người khác thay thế!"
"Không thể," Diệp Sương đáp, giọng đứt quãng vì kiệt sức nhưng vẫn kiên quyết. "Không ai khác biết cách kết hợp cả ba lối vẽ bùa như em. Nếu em dừng, tuyến phòng thủ trung tâm sẽ mất đi lớp bảo vệ quan trọng nhất."
Một con quái vật lớn, lợi dụng khoảnh khắc Diệp Sương đang tập trung vẽ bùa mà mất cảnh giác, bất ngờ lao thẳng từ một góc khuất, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào lưng nó. Miên Trà, đang quan sát từ mỏm đá cao, hét lên cảnh báo nhưng đã quá muộn để nó kịp phản ứng.
Đúng khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Du Khinh lao tới như một tia chớp, chắn ngang trước mặt nó, hứng trọn đòn tấn công bằng chính thân mình. Y ngã quỵ xuống, máu loang đỏ cả một vạt áo, nhưng vẫn kịp vung tay hạ gục con quái vật trước khi gục hẳn.
"Du Khinh!" Diệp Sương hét lên, quỳ sụp xuống bên cạnh y, tay run rẩy tìm cách sơ cứu vết thương sâu hoắm.
"Ta... ổn," y đáp, giọng đứt quãng nhưng vẫn cố nở một nụ cười gượng gạo. "Đây là... điều một đồng minh nên làm, phải không?"
Diệp Sương vội vẽ một lá thanh tẩy phù ngay tại chỗ, cố gắng cầm máu tạm thời cho y trước khi ra hiệu cho vài chiến binh Vụ Ẩn khác đưa y ra tuyến sau để được chăm sóc kỹ hơn, lòng nó thắt lại vì suýt mất đi một người bạn mới tìm được.
*
Giữa lúc căng thẳng nhất, một tiếng gầm rú long trời vang lên từ chính giữa vực Khuyết Nguyên, lớn hơn hẳn mọi âm thanh trước đó. Từ đáy vực sâu, một hình dạng khổng lồ bắt đầu trồi lên — không phải một con quái vật đơn lẻ, mà như thể chính khối năng lượng hỗn loạn đã tự kết tụ thành một thực thể có hình hài, cao lớn gấp nhiều lần con người, tỏa ra một luồng áp lực khiến cả mặt đất rung chuyển.
"Đó là gì vậy?" một binh lính hét lên trong hoảng loạn, giọng lạc hẳn đi vì kinh hãi.
Tạ Vân Khê, đứng không xa, gương mặt bà tái nhợt khi nhìn thấy thực thể ấy. "Đó không phải yêu quái thông thường," bà nói, giọng run lên. "Đó là hiện thân của chính vết thương Linh Mạch, được nuôi dưỡng bởi nhiều năm khai thác quá mức. Nếu nó hoàn toàn thoát ra khỏi vực Khuyết Nguyên, ta e rằng không một sức mạnh nào trên đời có thể ngăn cản được nó nữa."
*
Diệp Sương đứng sững nhìn thực thể khổng lồ đang dần thành hình, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nó biết, mọi nỗ lực từ đầu trận chiến tới giờ chỉ là bước dạo đầu cho khoảnh khắc quyết định này — khoảnh khắc mà toàn bộ những gì nó học được, từ ông Tám Mực, từ tông môn, từ tộc Vụ Ẩn, sẽ phải được huy động cùng lúc để đối mặt với thứ có thể là hiểm họa lớn nhất mà Cửu Vân từng phải chứng kiến.
"Chúng ta cần một kế hoạch mới, ngay bây giờ," nó nói, quay sang nhìn Tạ Vân Khê, Lãnh Vũ, và Thanh Việt đang đứng quanh mình, tất cả đều thở dốc vì trận chiến kéo dài nhưng ánh mắt vẫn không hề lay chuyển. "Nếu chúng ta không thể tiêu diệt nó bằng sức mạnh thuần túy, có lẽ, chúng ta phải tìm cách khiến nó không còn lý do để tồn tại nữa."
Tạ Vân Khê nhìn nó, ánh mắt bà lóe lên một sự thấu hiểu đầy lo lắng. "Con đang nghĩ tới việc hàn gắn trực tiếp vết thương gốc rễ, giữa lúc nó đang mở rộng tới mức này sao?"
"Con không thấy còn lựa chọn nào khác," Diệp Sương đáp, giọng kiên định dù cả người vẫn run lên vì kiệt sức và sợ hãi. "Nhưng con sẽ cần thời gian, và con sẽ cần tất cả mọi người bảo vệ con đủ lâu để hoàn thành nó."
Lãnh Vũ nhìn nó một lúc, rồi gật đầu chậm rãi. "Tộc ta sẽ dồn hết sức lực còn lại để yểm trợ. Nhưng ngươi phải hiểu, thực thể kia đang lớn dần theo từng khắc. Thời gian ngươi cần, có thể sẽ không còn nhiều như ngươi mong đợi."
"Ta sẽ đích thân dẫn một đội cảm tử tiến sát miệng vực, thu hút sự chú ý của nó, kéo dài thời gian cho con càng lâu càng tốt," Tạ Vân Khê nói, giọng bà đanh lại đầy quyết tâm.
"Không được," Diệp Sương phản đối ngay, giọng hoảng hốt. "Đó là nhiệm vụ quá nguy hiểm, trưởng lão không thể..."
"Đây không phải lúc để tranh cãi ai xứng đáng liều mình hơn ai, Diệp Sương ạ," Tạ Vân Khê ngắt lời, ánh mắt bà kiên định không gì lay chuyển được. "Con hãy tập trung vào phần việc của con. Phần việc của ta, để ta lo."