Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 67

Chương 67 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Liên Minh Không Tên

Diệp Sương trở lại xóm Rễ Bàng sau gần một tháng ở cùng tộc Vụ Ẩn, mang theo Miên Trà đi cùng — quyết định táo bạo mà chính Lãnh Vũ, sau nhiều ngày cân nhắc, cuối cùng cũng gật đầu cho phép, với điều kiện Du Khinh phải hộ tống sát sao suốt hành trình.

Ông Bảy Nhánh đứng sững nơi cổng xóm khi thấy Diệp Sương xuất hiện, phía sau còn có hai sinh vật kỳ lạ mà cả đời ông chưa từng thấy tận mắt, chỉ nghe qua lời đồn từ những đêm say rượu của các cụ già trong xóm.

"Đây là..." ông lắp bắp, tay run run chỉ về phía Miên Trà và Du Khinh.

"Đây là bạn của cháu," Diệp Sương đáp, giọng bình thản nhưng chắc chắn. "Tộc Vụ Ẩn, những người mà xóm mình vẫn coi là truyền thuyết. Họ không phải kẻ thù, thưa ông. Họ cũng là nạn nhân của cùng một thứ đang gặm nhấm vùng đất này, giống hệt xóm mình."

*

Không phải ai trong xóm cũng dễ dàng chấp nhận ngay. Vài người lớn tuổi lùi lại phía sau, thì thầm bàn tán đầy lo sợ, một số đứa trẻ nấp sau váy mẹ nhìn Miên Trà và Du Khinh với ánh mắt vừa sợ vừa tò mò. Nhưng chị Tư, người từng được Diệp Sương cứu khỏi con sói dị đêm nào, là người đầu tiên bước tới, không chút do dự, đưa tay ra chào.

"Nếu cô Sương tin họ," chị nói, giọng dứt khoát, quay sang nhìn cả xóm, "thì tôi cũng tin. Cô ấy đã cứu mạng con tôi, tôi không có lý do gì để nghi ngờ những gì cô ấy mang tới đây."

Cử chỉ giản dị ấy như phá vỡ bức tường e dè cuối cùng. Dần dần, từng người, từng người một, bắt đầu tiến lại gần hơn, dù vẫn còn giữ khoảng cách thận trọng, nhưng không còn ánh mắt hoảng loạn ban đầu.

*

Buổi tối hôm đó, quanh đống lửa lớn giữa xóm, một cuộc trò chuyện chưa từng có tiền lệ diễn ra — người xóm Rễ Bàng, tộc Vụ Ẩn, và một đệ tử bị trục xuất khỏi tông môn lớn nhất Cửu Vân, cùng ngồi lại bàn về một kẻ thù chung mà cả ba bên đều chưa từng có cơ hội đối mặt trực diện.

"Nếu đúng như những gì cô Sương nói," ông Bảy Nhánh trầm ngâm, "thì đất đai suy yếu ở đây, ở rừng Thâm Vụ, có khi còn ở nhiều nơi khác nữa, đều bắt nguồn từ cùng một âm mưu. Vậy chúng ta phải làm gì? Xóm này chỉ có vài chục người, không có ai biết vẽ bùa, không có binh khí gì đáng kể."

"Tộc ta có thể cảm nhận biến động Linh Mạch nhạy hơn con người rất nhiều," Lãnh Vũ, người cũng có mặt đêm ấy sau khi đích thân theo dõi sát sao chuyến đi của Miên Trà, lên tiếng. "Nếu chúng ta phối hợp — con người canh gác ban ngày, tộc ta cảnh báo sớm những biến động ban đêm, và Diệp Sương dùng khả năng của mình để ứng phó khi cần — có lẽ chúng ta có thể bảo vệ lẫn nhau tốt hơn nhiều so với việc mỗi bên tự lo liệu một mình."

*

Diệp Sương ngồi lặng nghe, lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên — không hẳn là niềm vui, mà giống như một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể gánh nặng nó vẫn âm thầm mang một mình suốt nhiều tuần qua giờ đây đã được san sẻ, dù chỉ là một phần nhỏ.

"Cháu không dám hứa sẽ bảo vệ được mọi người khỏi tất cả hiểm nguy," nó nói, giọng chân thành. "Cháu cũng không còn danh nghĩa đệ tử tông môn để mang lại sự bảo trợ chính thức nào. Nhưng cháu hứa, cháu sẽ không bỏ rơi bất cứ ai trong liên minh này, như cách cháu từng không được ai bỏ rơi khi cháu cần nhất."

"Liên minh," Du Khinh lặp lại từ ấy, giọng có phần lạ lẫm. "Một liên minh không tên, không cờ hiệu, không sắc phong từ bất cứ triều đình hay tông môn nào."

"Đôi khi," ông Bảy Nhánh khẽ cười, dù ánh mắt vẫn còn trĩu nặng lo âu, "những thứ không tên lại bền vững hơn những thứ được đóng dấu triện đỏ chót. Ít nhất, thứ này không ai có thể tước đoạt của chúng ta bằng một bản tuyên cáo giữa sảnh lớn."

*

Không phải mọi thành viên trong tộc Vụ Ẩn đều đồng thuận với quyết định của Lãnh Vũ. Ngày hôm sau, khi Diệp Sương cùng Miên Trà trở lại rừng Thâm Vụ để báo tin, một trưởng bối khác của tộc, dáng người nhỏ thó nhưng ánh mắt sắc lạnh, đã chặn đường ngay lối vào, phản đối kịch liệt.

"Tộc trưởng, ngài định đặt vận mệnh cả tộc ta vào tay một liên minh với con người sao?" bà ta gằn giọng, không giấu được sự bất bình. "Ký ức về những cuộc săn đuổi vẫn chưa phai, vậy mà giờ ngài lại muốn chúng ta đứng chung chiến tuyến với chính giống loài đã gây ra nỗi đau ấy?"

"Không phải mọi con người đều giống nhau, như không phải mọi thành viên trong tộc ta đều nghĩ giống nhau," Lãnh Vũ đáp, giọng kiên định nhưng không mất đi sự tôn trọng dành cho người đối thoại. "Ta không yêu cầu tộc ta quên đi quá khứ. Ta chỉ yêu cầu tộc ta nhìn rõ hiểm họa trước mắt, thứ hiểm họa lớn hơn bất cứ hiềm khích cũ nào giữa hai giống loài."

Cuộc tranh luận kéo dài tới tận chiều muộn, không đi tới một sự đồng thuận tuyệt đối, nhưng cuối cùng, phe phản đối cũng chấp nhận án binh bất động, không ngăn cản, dù chưa hoàn toàn ủng hộ. Diệp Sương đứng ngoài cuộc tranh luận ấy, lòng hiểu rõ, niềm tin nó đang cố xây dựng vẫn còn rất mong manh, có thể sụp đổ chỉ sau một biến cố không may.

*

Thử thách đầu tiên của liên minh non trẻ ấy đến sớm hơn bất cứ ai mong đợi. Chỉ ba đêm sau, một tiếng động lớn vang lên từ phía bìa rừng, nơi giáp ranh giữa xóm Rễ Bàng và rừng Thâm Vụ — không phải một con thú dị đơn lẻ như lần trước, mà là cả một đàn sinh vật cuồng loạn, mắt đỏ ngầu, lao ra từ trong sương mù dày đặc, phá tan hàng rào tre mỏng manh bảo vệ xóm.

Miên Trà, đang trực gác cùng vài chiến binh Vụ Ẩn trẻ tuổi ở bìa rừng theo đúng phân công, là người đầu tiên phát hiện, phát ra tiếng hú cảnh báo đặc trưng của tộc mình vang vọng khắp khu rừng, kịp thời đánh thức cả xóm dậy trước khi đàn thú kịp tràn vào giữa các nóc nhà.

*

Diệp Sương lao ra khỏi lều, tay đã cầm sẵn bút và một bình mực nhỏ nó luôn giữ bên mình từ ngày rời rừng sâu, hòa lẫn công thức mực tự chế của ông Tám Mực với vài loại thảo dược tộc Vụ Ẩn chỉ cho nó cách chiết xuất từ lá cây rừng Thâm Vụ, tạo ra một loại linh mặc mới, chưa từng có tiền lệ ở bất cứ nơi nào trong Cửu Vân.

"Vẽ vòng ngoài, tôi sẽ trấn giữ vòng trong!" nó hét lớn, chạy tới đầu xóm nơi đàn thú đang tràn vào dữ dội nhất, tay thoăn thoắt vẽ liên tiếp những lá hộ phù cải biến dọc theo hàng rào còn sót lại, ánh sáng vàng nhạt lan tỏa thành một vệt dài nối liền từng nóc nhà.

Du Khinh cùng các chiến binh Vụ Ẩn lao thẳng vào giữa đàn thú, dùng sức mạnh và tốc độ vượt trội của tộc mình để chặn đứng những con hung hãn nhất, trong khi đàn ông trong xóm, dưới sự chỉ huy bình tĩnh đến bất ngờ của ông Bảy Nhánh, dùng đuốc lửa và gậy gộc bảo vệ những khoảng trống Diệp Sương chưa kịp vẽ tới.

*

Trận chiến kéo dài gần một canh giờ, hỗn loạn và nghẹt thở, nhưng khi ánh bình minh đầu tiên le lói xuyên qua tán lá, đàn thú dị cuối cùng cũng rút lui, để lại phía sau một xóm nhỏ tan hoang nhưng không một mạng người nào thiệt mạng — một kết quả mà chính Diệp Sương, đứng giữa đống đổ nát thở dốc, cũng không dám tin là có thể đạt được nếu chỉ có một mình nó đối mặt.

"Chúng ta đã làm được," chị Tư nói, giọng còn run nhưng ánh mắt sáng lên một niềm tự hào chưa từng có. "Ba bên, chưa từng cùng chiến đấu trước đây, vậy mà chúng ta đã làm được."

*

Lãnh Vũ, đứng giữa đống hàng rào đổ nát, nhìn quanh cảnh tượng vừa tàn khốc vừa kỳ diệu ấy, quay sang Diệp Sương với một ánh mắt hoàn toàn khác so với đêm đầu tiên gặp mặt trong rừng sâu.

"Ta đã sống đủ lâu để hoài nghi mọi lời hứa hẹn từ con người," ông nói, giọng trầm nhưng không còn nặng nề như trước. "Nhưng đêm nay, ta tin, liên minh không tên này, có thể sẽ là điều đầu tiên trong nhiều thế hệ khiến ta tin tưởng trở lại vào khả năng cùng tồn tại giữa các giống loài."

Diệp Sương gật đầu, gương mặt lấm lem bụi đất và mực khô, nhưng ánh mắt nó, lần đầu tiên kể từ đêm bị tuyên án trục xuất, ánh lên một thứ ánh sáng không phải từ bất cứ lá bùa nào, mà từ chính niềm tin đang dần được xây dựng lại, viên gạch này chồng lên viên gạch khác, giữa những con người và những tộc loại từng chưa bao giờ nghĩ tới việc đứng chung một chiến tuyến.

*

Ngay cả vị trưởng bối từng phản đối gay gắt nhất hôm trước, khi nghe tin trận chiến kết thúc mà không một mạng người hay Vụ Ẩn nào thiệt mạng, cũng lặng lẽ tìm tới nơi đống đổ nát, đứng nhìn cảnh người và tộc Vụ Ẩn cùng nhau dọn dẹp, băng bó cho nhau những vết thương nhỏ, không nói một lời nào, nhưng ánh mắt bà đã bớt đi phần nào sự lạnh lùng cố hữu.

Miên Trà chạy tới ôm chầm lấy Diệp Sương, cả người còn lấm lem bùn đất sau trận chiến. "Chúng ta thắng rồi, chị Sương! Ngay cả tổ mẫu khó tính nhất tộc con cũng không nói được lời nào phản đối nữa!"

Diệp Sương bật cười, xoa đầu Miên Trà, rồi ngước nhìn về phía đường chân trời xa xăm nơi mặt trời đang lên, ánh sáng vàng ấm trải dài trên những nóc nhà đổ nát nhưng vẫn còn nguyên vẹn sự sống bên trong. Nó biết, đêm nay chỉ là bước khởi đầu, phía trước còn rất nhiều thử thách lớn hơn đang chờ đợi, nhưng lần đầu tiên kể từ ngày bị trục xuất, nó cảm thấy mình không còn phải một mình gánh vác tất cả nữa.

Đã sao chép liên kết chương