Chương 91
Chương 91 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Dư Chấn Cuối Cùng
Đỉnh Vân Tiêu hiện ra từ xa sau mười ngày đường trở về, quen thuộc tới mức khiến Diệp Sương phải nén một tiếng thở dài nhẹ nhõm khi nhìn thấy những mái ngói cong vút của Tông Vân Các thấp thoáng giữa mây mù buổi sớm. Nó chưa từng nghĩ, có ngày nhìn thấy ngọn núi này lại mang tới cảm giác an toàn tới vậy, sau tất cả những gì đã xảy ra kể từ lần nó rời khỏi đây trong tủi nhục của một kẻ bị trục xuất.
"Về tới nơi rồi," Thanh Việt nói khẽ, đứng cạnh nó trên đoạn đường dốc cuối cùng, ánh mắt anh cũng ánh lên một sự nhẹ nhõm tương tự.
*
Trước khi bước qua cổng núi, Diệp Sương dừng lại một nhịp, nhìn lên hàng cột đá khắc hoa văn mây cuộn quen thuộc, nơi nó từng đứng run rẩy trong bộ áo ngoại môn đệ tử ngày mới nhập môn, rồi sau đó từng bị áp giải qua chính lối này trong tủi nhục của kẻ bị trục xuất. Giờ đây bước qua cùng một khung cổng ấy, mang theo cả sự thật lẫn vết thương vừa được khâu lại, nó cảm nhận một điều gì đó giống như một vòng tròn nhỏ, âm thầm, vừa khép lại trong lòng mình.
Chung Nhã Trúc và Âu Bội Nhi đã đứng chờ sẵn ngay cổng núi, cả hai lao tới ôm chầm lấy Diệp Sương ngay khi đoàn người vừa xuất hiện, không giấu được nước mắt mừng rỡ.
"Tin tức về vụ bắt giữ Lỗ Khắc Viên đã lan tới đây trước cả các cậu," Âu Bội Nhi nói, giọng vừa cười vừa khóc. "Cả tông môn xôn xao suốt mấy ngày qua, không ai ngờ manh mối cậu tìm thấy lại lớn tới vậy."
"Quan trọng hơn," Chung Nhã Trúc nói thêm, siết chặt tay Diệp Sương, "báo cáo từ khắp Cửu Vân gửi về liên tục, xác nhận biến động Linh Mạch đang lắng dịu ở hầu hết mọi nơi. Ngay cả những vùng vốn bất ổn lâu năm cũng đang dần ổn định trở lại."
*
Thư Khải Dương đích thân ra tận cổng đón đoàn người, gương mặt ông mang một vẻ nhẹ nhõm hiếm khi thấy suốt những ngày căng thẳng vừa qua. "Các con đã làm được điều mà cả một thế hệ trưởng lão trước đây không dám mơ tới," ông nói, giọng trang trọng. "Ta đã triệu tập một buổi họp hội đồng đầy đủ ngay tối nay, để chính thức công bố kết quả cuộc điều tra và bàn về những bước tiếp theo."
*
Buổi họp tối đó diễn ra tại sảnh lớn, đông đủ hơn bất cứ buổi họp nào Diệp Sương từng tham dự kể từ ngày nhập môn. Nó đứng trước hội đồng, kể lại toàn bộ hành trình — từ hồ sơ Chúc Nghi Lam mang tới, cho tới cuộc đối đầu tại Giếng Tủy, không giấu diếm bất cứ chi tiết nào, kể cả việc chính cha mẹ nó cũng là nạn nhân của âm mưu ấy.
Cả sảnh lặng đi trong im lặng nặng nề khi nghe tới chi tiết cuối cùng. Nhiêu Bá Tường, ngồi trong hàng giáo tập, cúi đầu, ánh mắt đầy xót xa. "Ta từng chê cách vẽ bùa của con là tà đạo vặt vãnh," ông nói, giọng nghẹn lại. "Giờ đây, chính cách vẽ ấy đã cứu cả một vương quốc. Ta xin lỗi, vì đã để định kiến che mờ khả năng nhìn nhận đúng đắn trong suốt bằng ấy năm."
*
"Con không cần lời xin lỗi từ riêng thầy," Diệp Sương đáp, giọng chân thành. "Con chỉ mong, từ nay, tông môn sẽ không còn đánh giá một người chỉ qua xuất thân hay cách họ khác biệt với số đông, mà qua chính những gì họ thật sự làm được."
Thư Khải Dương gật đầu, đứng dậy, giọng ông vang khắp sảnh lớn. "Chính vì vậy, ta tuyên bố, kể từ hôm nay, Tông Vân Các sẽ bắt đầu một quá trình cải tổ toàn diện. Không phải để xóa bỏ những gì tông môn đã xây dựng suốt hàng trăm năm, mà để mở rộng nó, minh bạch hóa nó, đảm bảo không còn kẽ hở nào cho những âm mưu như của Lỗ Khắc Viên có thể ẩn náu và phát triển."
*
Húc Bá Nguyên đứng dậy từ hàng ghế trưởng lão, gương mặt ông đầy vẻ chuẩn bị sẵn tâm lý. "Trước khi hội đồng tiếp tục," ông nói, giọng run nhưng dứt khoát, "ta xin tự trình bày toàn bộ những gì mình đã biết, hoặc đã cố tình không muốn biết, về mối quan hệ giữa ta và những khoản hỗ trợ từ Khâm Vân Ti suốt gần hai mươi năm qua."
Ông kể lại chi tiết, không giấu diếm, những gì đã thú nhận với Diệp Sương trước khi đoàn người lên đường tới Lệ Dương, thêm cả những chi tiết mới mà bản thân ông đã tự điều tra trong thời gian chờ đợi — những lần ông cố tình lơ là kiểm tra các đoàn khảo sát, những báo cáo bất thường ông từng gạt đi vì ngại phiền phức.
*
"Ta không xứng đáng tiếp tục ngồi ở vị trí trưởng lão," ông kết luận, giọng nặng trĩu. "Ta xin tự nguyện từ bỏ chức vụ, chấp nhận bất cứ hình phạt nào hội đồng quyết định, và dành phần đời còn lại để chuộc lại những gì mình đã vô tình góp phần gây ra."
Cả sảnh lặng đi. Thư Khải Dương nhìn ông một lúc lâu, rồi gật đầu chậm rãi. "Hội đồng sẽ xem xét đề nghị của trưởng lão Húc Bá Nguyên trong phiên họp riêng. Nhưng ta muốn nói rằng, sự thành thật hôm nay, dù muộn màng, vẫn là một bước đi đáng được ghi nhận, khác hẳn với sự im lặng có chủ đích của những kẻ thật sự chủ mưu."
*
Sau buổi họp, khi đám đông dần giải tán, Diệp Sương tìm tới Húc Bá Nguyên đang đứng một mình nơi hành lang vắng, ánh mắt ông đầy mệt mỏi nhưng cũng nhẹ nhõm hơn hẳn.
"Trưởng lão đã giữ đúng lời hứa," nó nói khẽ.
"Đó là điều tối thiểu ta có thể làm," ông đáp, giọng khàn. "Con biết không, suốt những ngày các con ở Lệ Dương, ta đã dành toàn bộ thời gian rà soát lại từng hồ sơ cũ, tìm ra thêm không ít bằng chứng khác chứng minh sự dễ dãi của chính mình. Ta không mong được tha thứ hoàn toàn. Ta chỉ mong, câu chuyện của ta có thể là một lời cảnh tỉnh, để không ai khác trong tông môn này lặp lại sai lầm tương tự, dù với ý định tốt đẹp tới đâu."
*
Diệp Sương gật đầu, một sự cảm thông phức tạp len vào lòng nó — không phải sự tha thứ trọn vẹn, nhưng cũng không còn là cơn giận nguyên vẹn của những ngày đầu. "Con nghĩ," nó nói, "đó chính là điều khác biệt giữa trưởng lão và Lỗ Khắc Viên. Ông ta chưa từng thừa nhận sai lầm của mình cho tới khi bị dồn vào đường cùng. Trưởng lão đã tự bước ra ánh sáng, dù không ai ép buộc."
*
*
Trước khi rời hành lang, Ngụy Bá Tuân bất ngờ xuất hiện, đứng cách đó không xa, như thể đã chờ sẵn từ lúc nào. Y bước tới, dáng vẻ vẫn còn chút gượng gạo quen thuộc, nhưng ánh mắt đã khác hẳn những ngày đầu Diệp Sương mới nhập môn.
"Ta nghe toàn bộ câu chuyện rồi," y nói, giọng trầm hơn thường lệ. "Về cha mẹ ngươi, về Giếng Tủy, về tất cả." Y ngừng lại một thoáng, như đang cân nhắc từng lời. "Ta từng nghĩ, sự khác biệt của ngươi là một mối đe dọa với vị trí của ta trong tông môn. Giờ ta mới hiểu, chính sự khác biệt ấy mới là thứ cả tông môn này cần, chứ không phải mối đe dọa gì cả."
"Cảm ơn ngươi đã nói ra điều đó," Diệp Sương đáp, không giấu được sự ngạc nhiên trước sự thay đổi rõ rệt ở người từng là đối thủ gay gắt nhất của mình.
"Ta không giỏi nói những lời như vậy," Ngụy Bá Tuân nói, hơi lúng túng, "nhưng ta nghĩ, nếu sau này ngươi có ý định dạy lại cách vẽ bùa của mình cho người khác, ta muốn là một trong những người đầu tiên được học, dù có phải hạ mình thừa nhận trước đây mình đã sai tới đâu."
Diệp Sương mỉm cười, một nụ cười chân thành hiếm hoi dành cho y. "Ta sẽ nhớ điều đó."
Nhìn theo bóng y rời đi, Diệp Sương chợt nhận ra, khoảng cách giữa hai người từng tưởng không thể san lấp ấy, cuối cùng cũng chỉ cần một sự thật đủ lớn và một chút can đảm để thừa nhận sai lầm là có thể thu hẹp lại. Nó nghĩ, có lẽ đó cũng là một dạng hàn gắn, không khác gì việc khâu lại một vết thương của đất trời.
*
Trở về phòng mình, Diệp Sương thấy trên bàn đã có sẵn một xấp thư từ nhiều nơi gửi tới trong thời gian nó vắng mặt. Căn phòng nhỏ vẫn giữ nguyên mùi giấy cũ và mùi mực khô quen thuộc, chiếc chõng tre kê sát vách chưa đổi chỗ suốt bao năm, khung cửa sổ vẫn hướng đúng về phía đài quan sát nơi nó từng trải qua không biết bao đêm trực cùng Thanh Việt. Có điều gì đó vừa lạ vừa quen trong cảm giác được trở về đúng nơi này, sau tất cả những gì đã xảy ra kể từ ngày nó bước ra khỏi cánh cửa gỗ mộc mạc ấy lần cuối. Nó lật từng lá thư, tim đập rộn ràng khi nhận ra một trong số đó mang nét chữ nguệch ngoạc quen thuộc của ông Tám Mực, nhờ người trong làng viết hộ.
"Cả làng đã nghe tin về những gì con làm được," lá thư viết. "Bà Chín Lài không nói nhiều như thường lệ, chỉ ngồi lặng rất lâu bên bếp lửa sau khi nghe thư con gửi trước đó, rồi nói một câu duy nhất: con bé đã làm đúng như ta dạy, cứu cho trót, không bỏ dở giữa chừng. Cả làng mong con về thăm, khi nào con thấy lòng mình đã sẵn sàng."
Diệp Sương ôm lá thư vào ngực, nước mắt lăn dài, nhưng lần này không phải vì đau đớn, mà vì một niềm hạnh phúc dịu dàng khó gọi tên. Nó biết, chuyến trở về ấy sẽ không còn xa nữa.
*
Đêm đó, Diệp Sương leo lên Cảnh Linh Đài một mình, đứng trước tấm bia đá khắc tên Tạ Vân Khê, kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra, như một thói quen nó đã hình thành từ sau ngày người trưởng lão ấy ra đi.
"Con đã tìm ra kẻ chủ mưu," nó thì thầm. "Con đã biết được sự thật về cha mẹ mình. Và con đã tìm ra một cách để hàn gắn, thay vì trấn áp, đúng như người luôn tin con có thể làm được."
Gió đêm lùa qua đài quan sát, mang theo hương hoa dại quen thuộc, như một lời đáp lại dịu dàng từ nơi xa xăm. Diệp Sương ngồi xuống bên tấm bia, nhìn xuống đỉnh Vân Tiêu chìm trong ánh trăng bạc, lòng tràn ngập một sự bình yên nó chưa từng có được kể từ ngày rời thôn Tùng Lĩnh lần đầu tiên, nhiều năm về trước.
Nhưng nó biết, đây chưa phải là điểm dừng chân cuối cùng. Phía trước còn cả một hành trình dài — hàn gắn không chỉ Linh Mạch, mà cả những rạn nứt trong lòng người, và xây dựng một điều gì đó tốt đẹp hơn từ chính những đổ vỡ đã qua.