Chương 88
Chương 88 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Mạng Lưới Vỡ Toang
Cầu thang xoắn ốc đổ ra một hang động khổng lồ, rộng tới mức ánh đèn dầu không đủ soi tới vách đá xa nhất. Giữa hang động, một cấu trúc bằng đá và kim loại đen sừng sững vươn lên, chi chít những đường ống dẫn phát sáng đỏ tía, tất cả đều hội tụ về một điểm trung tâm — một cái giếng khổng lồ, miệng giếng rộng bằng cả một sân luyện tập, nơi một cột ánh sáng hỗn loạn không ngừng cuộn trào, gầm gừ như một sinh vật sống đang bị giam cầm.
"Đây," Lỗ Khắc Viên nói, đứng ở rìa giếng, giọng ông ta vang vọng khắp hang động, "là nơi tích trữ toàn bộ năng lượng thu thập được từ hơn ba mươi điểm khai thác trải khắp Cửu Vân, suốt mười lăm năm qua. Đủ sức mạnh để san bằng cả một dãy núi, hoặc để nuôi sống hàng trăm trận địa phòng thủ trong hàng chục năm tới."
*
Diệp Sương đứng sững lại, cảm nhận được sức nặng của luồng năng lượng khổng lồ ấy đè lên từng tấc da thịt, một cảm giác vừa choáng ngợp vừa buồn nôn, như đang đứng trước một vết thương khổng lồ của chính đất trời, bị cưỡng ép giữ lại thay vì được chữa lành.
"Ngươi gọi đây là sức mạnh," nó nói, giọng run lên vì phẫn nộ, "nhưng con thấy đây chỉ là một vết thương bị bịt kín cưỡng ép, chờ ngày vỡ tung."
"Có lẽ ngươi nói đúng," Lỗ Khắc Viên đáp, giọng bất ngờ trầm xuống, gần như mệt mỏi. "Nhưng một vết thương bị bịt kín, dù đau đớn, vẫn tốt hơn một vết thương để hở, chảy máu không ngừng khắp mọi nơi."
*
Cố Bạt Nguyên rút kiếm, ánh mắt ông không rời khỏi Lỗ Khắc Viên. "Đủ rồi. Ta chính thức tuyên bố ngươi bị bắt giữ, nhân danh triều đình, vì tội khai thác trái phép và gây nguy hại tới an ninh vương quốc."
Lỗ Khắc Viên khẽ cười, một tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp hang động. "Ngươi nghĩ có thể bắt ta dễ dàng như vậy sao, Đại Tướng Quân?" Ông ta giơ tay, đặt lên một phiến đá khắc hình vòng xoáy y hệt ổ khóa nơi kho lưu trữ. "Nếu ta không thể giữ được thành quả của mình, ta thà để tất cả cùng sụp đổ, hơn là để nó rơi vào tay những kẻ không đủ can đảm gánh vác trách nhiệm."
*
Ánh sáng đỏ tía nơi giếng bùng lên dữ dội, những đường ống dẫn khắp hang động rung chuyển, phát ra tiếng rít chói tai. Trên khắp các bức tường đá, những hình chiếu mờ ảo hiện lên, mỗi hình ảnh là một địa điểm khác nhau trên khắp Cửu Vân — khe Hạn Thủy, rừng Thâm Vụ, và nhiều nơi khác Diệp Sương chưa từng nghe tên — tất cả đều đang rung chuyển, đất đai nứt toác, ánh sáng hỗn loạn bắt đầu trồi lên từ lòng đất.
"Ngươi vừa làm gì?" Diệp Sương hét lên, kinh hoàng nhận ra điều đang xảy ra.
"Ta vừa kích hoạt cơ chế xả toàn bộ mạng lưới cùng lúc," Lỗ Khắc Viên đáp, giọng bình thản đến rợn người. "Nếu Giếng Tủy này bị phá hủy hoặc chiếm đoạt, toàn bộ ba mươi điểm khai thác sẽ đồng loạt bùng phát thành yêu triều, cùng một lúc, khắp Cửu Vân. Không một tông môn nào, không một đội quân nào, đủ sức ứng phó với ba mươi thảm họa cùng lúc."
*
Cả hang động chìm trong hỗn loạn. Miên Trà và Du Khinh lập tức dàn đội hình bảo vệ, trong khi Thanh Việt kéo Diệp Sương lùi lại một bước, ánh mắt anh quét khắp không gian tìm kiếm bất cứ lối thoát nào.
"Ngươi điên rồi," Cố Bạt Nguyên gầm lên, tiến tới định tấn công, nhưng một luồng năng lượng đỏ tía bất ngờ vọt ra từ giếng, hóa thành hình dạng mơ hồ giống những xúc tu khổng lồ, quét ngang chặn đường ông.
Lỗ Khắc Viên lùi lại phía sau bảng điều khiển, giọng ông ta vang lên giữa tiếng gầm rú ngày một lớn. "Các người còn một lựa chọn duy nhất, nếu muốn cứu cả Cửu Vân — lùi lại, để ta khống chế lại toàn bộ hệ thống theo cách của riêng ta. Bất cứ can thiệp nào khác, chỉ khiến mọi thứ sụp đổ nhanh hơn."
*
Giữa lúc hỗn loạn, một bóng người lao ra từ một hành lang phụ, tay cầm một thanh sắt dài, nhắm thẳng vào bảng điều khiển Lỗ Khắc Viên đang đứng cạnh. Đó là Ngộ Khắc Bình, gương mặt y đầy quyết liệt chưa từng thấy.
"Đại nhân," y hét lên, giọng vừa đau đớn vừa dứt khoát, "con đã phục vụ người mười năm, tin tưởng người tuyệt đối. Nhưng con không thể để người biến cả Cửu Vân thành con tin cho tham vọng của chính mình nữa!"
*
Lỗ Khắc Viên quay phắt lại, kinh ngạc tột độ trước sự phản bội bất ngờ từ chính cánh tay phải thân tín nhất của mình. "Ngươi..." ông ta chưa kịp nói hết câu, Ngộ Khắc Bình đã vung thanh sắt đập mạnh vào bảng điều khiển, tia lửa điện bắn tung tóe.
Một tiếng nổ nhỏ vang lên, một phần cơ chế xả năng lượng khựng lại, nhưng ngay sau đó, toàn bộ hang động rung chuyển dữ dội hơn, như thể hành động phá hoại ấy chỉ càng khiến hệ thống mất kiểm soát nhanh hơn thay vì chậm lại.
*
"Ngươi vừa phá hỏng cơ chế cân bằng!" Lỗ Khắc Viên hét lên, lần đầu tiên để lộ sự hoảng loạn thật sự. "Không phải cơ chế xả, mà là cơ chế giữ ổn định! Giờ đây không ai có thể kiểm soát được nó nữa, kể cả ta!"
Cột ánh sáng nơi giếng vọt cao hơn, tỏa ra một luồng sức nóng khủng khiếp khiến cả đoàn người phải lùi lại, hai tay che mặt. Những xúc tu năng lượng đỏ tía bắt đầu vươn ra khắp hang động, quét ngang đe dọa nuốt chửng bất cứ ai đứng gần.
*
Miên Trà và Du Khinh lao tới, dùng những lá bùa tộc Vụ Ẩn ban phép cùng côn pháp thuần thục để đỡ những xúc tu năng lượng đang quét ngang liên tiếp, mỗi lần va chạm đều bắn ra những tia sáng chói lòa. "Không thể cầm cự lâu được nữa!" Du Khinh hét lớn, ghì chặt cây côn đã bắt đầu nứt rạn dưới sức mạnh khủng khiếp của từng đòn tấn công.
Cố Bạt Nguyên vung kiếm chém đứt một xúc tu vừa vươn tới gần Chúc Nghi Lam, đẩy cô lùi lại phía sau, hét lớn ra lệnh cho binh lính đi cùng dàn thành vòng bảo vệ. "Giữ vững đội hình! Không để bất cứ ai lọt qua phòng tuyến!"
*
Lỗ Khắc Viên đứng sững giữa hỗn loạn, ánh mắt ông ta dán chặt vào thân hình bất động của Ngộ Khắc Bình nơi vách đá, một biểu cảm phức tạp thoáng qua gương mặt vốn luôn lạnh lùng của ông ta — không hẳn là hối hận, nhưng cũng không còn hoàn toàn dửng dưng như trước.
"Ngươi thật ngu ngốc," ông ta thì thầm, giọng khàn đi, không rõ đang nói với Ngộ Khắc Bình hay với chính mình. "Ta đã dạy ngươi, trong ván cờ lớn, những quân cờ nhỏ đôi khi phải hy sinh. Ta không ngờ, có ngày chính ngươi lại chọn trở thành quân cờ ấy, thay vì tiếp tục đứng về phía ta."
*
Ngộ Khắc Bình, vẫn đứng gần bảng điều khiển đã hỏng, bị một xúc tu năng lượng quét trúng, hất văng ra xa, đập mạnh vào vách đá, nằm bất động.
"Ngộ Khắc Bình!" Diệp Sương hét lên, định lao tới, nhưng Thanh Việt giữ chặt lấy nó lại.
"Không kịp nữa," anh nói, giọng nghẹn lại, mắt vẫn không rời khỏi cột năng lượng đang ngày một dữ dội hơn. "Sương, nếu không có cách nào ngăn nó lại ngay bây giờ, không chỉ nơi này, mà cả ba mươi điểm khác trên khắp Cửu Vân sẽ cùng lúc bùng nổ."
*
Diệp Sương nhìn về phía cột ánh sáng hỗn loạn đang gào thét giữa hang động, rồi nhìn xuống chiếc nghiên mực cũ trong tay, cảm nhận được một sự tĩnh lặng kỳ lạ len vào giữa cơn hỗn loạn tột cùng xung quanh — cùng một cảm giác nó từng có, đêm nó quỳ bên bờ vực Khuyết Nguyên, tay run rẩy mài những giọt mực cuối cùng.
"Có một cách," nó nói, giọng bất ngờ trở nên bình tĩnh lạ thường giữa cơn bão gào thét xung quanh. "Không phải trấn áp nó, không phải phá hủy nó. Mà là làm điều tôi đã học được suốt cả cuộc đời mình — hàn gắn nó, từ gốc rễ."
"Em định làm gì?" Thanh Việt hỏi, quỳ xuống ngay bên cạnh, một tay vẫn giơ lên chuẩn bị đỡ đòn nếu có xúc tu năng lượng nào lao tới.
"Cách trấn áp truyền thống sẽ chỉ khiến nó phản kháng dữ dội hơn," Diệp Sương đáp, tay vẫn không ngừng mài mực, giọng đều đặn như đang tự trấn an chính mình giữa cơn nguy hiểm cận kề. "Nhưng nếu tôi có thể chạm được tới gốc rễ của nó, giống như tại vực Khuyết Nguyên, có lẽ nó sẽ chịu lắng xuống, thay vì bị ép buộc phải khuất phục."
Lỗ Khắc Viên, đứng cách đó không xa, nhìn cảnh tượng ấy với ánh mắt vừa hoài nghi vừa kinh ngạc. "Ngươi định dùng thứ mực tự chế rẻ tiền ấy để khống chế cả một nguồn năng lượng mà chính ta, với toàn bộ tri thức tích lũy suốt ba mươi năm, cũng không dám chắc mình kiểm soát nổi?" ông ta hỏi, giọng lẫn lộn giữa mỉa mai và một nỗi sợ hãi mơ hồ không thể che giấu.
"Không phải khống chế," Diệp Sương đáp, không ngẩng lên, tay vẫn tiếp tục những chuyển động quen thuộc đã in sâu vào bản năng từ những ngày thơ ấu bên ông Tám Mực. "Là lắng nghe. Đó là điều ngươi chưa từng thử, suốt ba mươi năm qua."
Nó quỳ xuống ngay giữa nền hang động rung chuyển, mở nghiên mực, tay bắt đầu mài những giọt mực cuối cùng còn sót lại, trong khi xung quanh, cả thế giới dường như đang chờ đợi, nín thở, giữa ranh giới mong manh của sự sụp đổ và một cơ hội cuối cùng để cứu vãn tất cả.