Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Giữa Vòng Vây

Miếu Linh Căn hiện ra trước mắt Diệp Sương trong một khung cảnh khác hẳn đêm hôm trước — không còn tĩnh lặng, mà rung chuyển nhẹ theo từng đợt, mái ngói rêu phong khẽ kêu răng rắc, và cái giếng cạn giữa sân giờ đây bốc lên một luồng khí đen mờ ảo, xoáy tròn chậm rãi như một cơn lốc thu nhỏ.

Nó dừng lại ở bìa sân, thở dốc, nhận ra ngay mình đã đoán đúng: đây chính là điểm áp lực bị dồn ứ mạnh nhất, nơi dòng chảy Linh Mạch suy yếu đang bị lũ yêu quái linh cảm và bị hút về như thiêu thân lao vào ánh đèn.

Ba con yêu quái nhỏ đã tụ tập quanh miệng giếng, gầm gừ, cào xới lớp đất quanh đó như đang cố đào sâu thêm vào nguồn năng lượng hỗn loạn bên dưới. Nếu để chúng tiếp tục, Diệp Sương linh cảm rõ ràng một điều: khe nứt sẽ mở rộng, và đợt yêu triều đêm nay sẽ không dừng lại ở mức độ hiện tại.

*

"Dừng lại!" nó hét lên, không phải vì nghĩ tiếng hét có thể ngăn được yêu quái, mà vì bản năng thôi thúc phải làm gì đó ngay lập tức. Một trong ba con quay phắt lại, đôi mắt lục nhạt khóa chặt vào nó, gầm lên một tiếng đe dọa rồi lao tới.

Diệp Sương né sang bên, tay nhanh chóng vẽ một lá bùa tốc ký ngay trên mặt đất, đủ để chặn đứng cú lao đầu tiên, nhưng cơn đau nơi vai khiến động tác của nó chậm hơn thường lệ, và con thú thứ hai đã kịp áp sát từ phía bên kia.

Nó quỳ xuống, tay run rẩy pha vội chút mực còn sót trong bát, cố gắng dựng thêm một lớp bảo hộ, nhưng linh mặc mang theo đã gần cạn kiệt sau cả đêm chiến đấu không ngừng nghỉ. Lá bùa lần này chỉ tạo ra một quầng sáng yếu ớt, đủ làm con thú chùn bước một nhịp, không đủ để đẩy lùi hoàn toàn.

"Không đủ," nó lẩm bẩm, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. "Không đủ mực, không đủ thời gian…"

Nó ngước nhìn con thú đang gầm gừ tiến lại gần, những móng vuốt sắc nhọn cào từng vệt trên nền đất khô, và trong một thoáng ngắn ngủi, ký ức về đêm cổng làng rách toạc năm mười ba tuổi ùa về — cùng một nỗi bất lực, cùng một cảm giác đơn độc giữa hiểm nguy. Nhưng lần này, nó không còn là một đứa trẻ chỉ biết run rẩy chờ đợi điều tồi tệ nhất. Nó gượng đứng dậy, hai chân run lẩy bẩy, cố tìm trong đầu một phương án nào đó, dù mơ hồ, còn hơn là đứng yên chịu trận.

*

Đúng lúc con yêu quái thứ ba chuẩn bị lao tới từ phía sau lưng, một tiếng thét quen thuộc vang lên từ con đường mòn.

"Sương!"

Ông Tám Mực, tay chống gậy trúc, lảo đảo bước thật nhanh về phía miếu, dáng đi xiêu vẹo vì tuổi già nhưng không chậm lại một nhịp nào, theo sau là bà Chín Lài cùng thằng Mộc vác một thanh gỗ dài làm vũ khí.

"Ông! Bà! Sao lại tới đây?" Diệp Sương hoảng hốt, vừa cố đẩy lùi con thú vừa la lên.

"Ta thấy con chạy về hướng này," ông Tám Mực đáp, hơi thở đứt quãng vì tuổi già và quãng đường vừa chạy. "Ta biết ngay con định làm gì. Ta không để con một mình ở đây!"

"Nguy hiểm lắm, ông về đi!" nó gào lên, nhưng đã quá muộn — con yêu quái thứ ba đổi hướng, lao thẳng về phía ông Tám Mực, kẻ chậm chạp và yếu ớt nhất trong nhóm.

Không còn thời gian để tính toán, Diệp Sương lao người chắn giữa, hét lớn một tiếng đau đớn khi móng vuốt con thú cào sượt qua cánh tay đã bị thương, nhưng nó không lùi, gồng mình đứng vững, tay kia vẫn cố vẽ nốt nét cuối cùng của lá bùa dở dang.

*

"Sương, không được liều thế!" bà Chín Lài hét lên, giọng vỡ ra vì hoảng sợ — một sự hoảng sợ hiếm hoi Diệp Sương chưa từng nghe thấy từ người phụ nữ luôn điềm tĩnh này.

Nhưng chính tiếng hét ấy, chính hình ảnh những người nó yêu thương nhất đứng ngay sau lưng mình giữa vòng vây nguy hiểm, lại khiến một điều gì đó trong Diệp Sương bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó nhớ tới câu bà dặn năm nào — cứu người thì cứu cho trót — và nhận ra, có lẽ nó đã hiểu sai câu nói ấy suốt bao năm qua. Không phải cứu một mình, không phải gánh tất cả trên đôi vai nhỏ bé của riêng nó.

"Ông, bà, thằng Mộc," nó hét lên, giọng dứt khoát lạ thường giữa cơn hỗn loạn, "mọi người giúp con một việc! Đứng thành vòng quanh con, nắm tay nhau, đừng buông ra dù có chuyện gì xảy ra!"

"Con định làm gì?" ông Tám Mực hỏi, nhưng vẫn làm theo ngay lập tức, nắm lấy tay bà Chín Lài đứng bên cạnh.

"Con không đủ mực để vẽ một mình," Diệp Sương đáp, quỳ xuống giữa vòng người, đặt cả hai tay lên nền đất ẩm ướt cạnh giếng cạn. "Nhưng con nhớ ông từng dạy con — mực không quý ở nơi mua, mà quý ở tay người pha và lòng người vẽ lúc hạ bút. Có lẽ lòng người, nếu đủ nhiều, cũng có thể thay được phần mực còn thiếu."

*

Nó nhắm mắt, không còn vẽ bằng bát mực đã cạn, mà vẽ trực tiếp bằng đầu ngón tay run rẩy xuống lớp đất ẩm quanh miệng giếng, mỗi đường nét đều mang theo một ký ức — nét đầu tiên ông Tám Mực cầm tay nó vẽ trên vỏ cây năm nào, nét bùa bản năng nó vẽ giữa cơn hoảng loạn năm mười ba tuổi, nét bùa hòa vào dòng nước ở thôn Đá Trắng, nét bùa bịt khe nứt cùng Thanh Việt nơi trận địa Vân Tiêu.

Vòng người phía sau nó — ông Tám Mực, bà Chín Lài, thằng Mộc — đứng vững, không ai buông tay, dù ba con yêu quái vẫn gầm gừ lồng lộn ngay bên ngoài, chỉ chực chờ một khoảnh hở để lao vào.

Khi nét vẽ cuối cùng khép lại thành một vòng tròn hoàn chỉnh quanh miệng giếng, một luồng ánh sáng trắng bạc pha ánh vàng ấm áp bùng lên, không dữ dội như một trận pháp lớn, mà lan tỏa nhẹ nhàng, dịu dàng, giống hệt thứ ánh sáng đêm nó vẽ lá an miên phù đầu tiên trên vỏ cây bên bếp lửa nhà bà Chín Lài.

*

Luồng khí đen xoáy tròn trên miệng giếng khựng lại, rồi dần tan biến, hút ngược trở xuống lòng đất như một hơi thở dài được giải thoát. Ba con yêu quái, mất đi nguồn hút dẫn chúng tới đây, bỗng trở nên hoảng loạn, gầm lên những tiếng đau đớn rồi tháo chạy tán loạn về phía rừng, không còn tâm trí đâu để tấn công nhóm người đang đứng giữa sân miếu.

Diệp Sương ngã quỵ xuống ngay sau đó, sức lực rút cạn hoàn toàn, nhưng vẫn kịp cảm nhận những cánh tay quen thuộc đỡ lấy mình trước khi ngã hẳn xuống đất — bà Chín Lài một bên, thằng Mộc một bên, ông Tám Mực quỳ xuống ngay trước mặt, tay run run kiểm tra vết thương trên vai nó.

"Con làm được rồi," ông thì thầm, giọng nghẹn ngào lẫn tự hào không giấu giếm. "Con đã làm được một điều ta chưa từng dám mơ tới."

Đôi tay ông run rẩy, không hẳn vì tuổi tác, mà vì một xúc động dồn nén suốt bao năm — từ ngày còn trẻ đi buôn mực dạo khắp các trấn lớn, mơ ước được một tông môn nào đó thu nhận nhưng chưa từng có cơ hội, cho tới hôm nay, đứng nhìn đứa học trò nhỏ của mình vẽ nên một điều vượt xa bất cứ điều gì bản thân ông từng nghĩ tới. "Cái gốc rễ ta truyền cho con, hóa ra lại lớn hơn cả những gì ta tưởng tượng," ông nói thêm, giọng khàn đặc.

Từ xa, tiếng gầm rú của trận chiến chính vẫn còn vọng lại, nhưng có gì đó đã thay đổi trong không khí — nhẹ nhàng hơn, bớt ngột ngạt hơn, như thể cả ngôi làng vừa trút bỏ được một phần gánh nặng vô hình đè lên nó suốt nhiều ngày qua.

"Cổng đông," Diệp Sương thều thào, cố gượng dậy dù đôi chân vẫn còn run rẩy. "Nhiêu Bá Tường và mọi người… vẫn còn ở đó…"

"Con không đi đâu được trong tình trạng này," bà Chín Lài nói, giọng nghiêm khắc nhưng bàn tay vẫn ôm chặt lấy nó, không nỡ buông ra. "Để thằng Mộc chạy đi báo tin. Con đã làm đủ phần của mình đêm nay rồi."

Diệp Sương không còn đủ sức để tranh cãi, chỉ khẽ gật đầu, tựa đầu vào vai bà, nhìn về phía bầu trời nơi quầng sáng đỏ tía xa xa dường như cũng đang dần thu hẹp lại, như một lời hứa mong manh rằng đêm dài nhất có lẽ sắp qua đi.

Cái Mận, vừa hớt hải chạy tới cùng vài người làng khác nghe tin, quỳ sụp xuống bên cạnh, ôm chầm lấy Diệp Sương, nước mắt giàn giụa. "Tao tưởng mày lại liều mạng lần nữa," cô nói, giọng vừa trách móc vừa nhẹ nhõm. "Sao lúc nào cũng phải là mày xông lên trước vậy?"

"Quen rồi," Diệp Sương đáp, cố nở một nụ cười yếu ớt, dù toàn thân vẫn còn run vì kiệt sức. "Nhưng lần này tao không một mình. Có ông, có bà, có cả mày với thằng Mộc nữa."

Nó nhìn quanh vòng người đang vây lấy mình giữa sân miếu — những gương mặt lấm lem bụi đất và mồ hôi, nhưng ánh mắt ai nấy đều ánh lên một thứ gì đó vững chãi hơn cả nỗi sợ hãi vừa trải qua — và lần đầu tiên trong đêm dài này, một cảm giác ấm áp len lỏi qua lớp mệt mỏi, nhắc nó nhớ rằng dù đã học được bao nhiêu kỹ thuật trên đỉnh Vân Tiêu, thứ giữ cho nó đứng vững đêm nay vẫn luôn là những bàn tay quen thuộc từ chính ngôi làng nhỏ bé này.

Đã sao chép liên kết chương