Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 40

Chương 40 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Điều Chưa Gọi Tên

Trạm quan sát nhỏ gần khe Hạn Thủy, dựng bằng đá và gỗ thô sơ nhưng chắc chắn, hoàn thành sau gần hai tuần thi công liên tục, đứng sừng sững như một lời hứa mới giữa vùng đất từng bị bỏ quên quá lâu.

Diệp Sương đứng trên đài quan sát nhỏ bé ấy vào một buổi sáng trong lành hiếm hoi, nhìn xuống khe nứt giờ đã được gia cố bằng một lớp trấn phù lai kiên cố, kết hợp giữa kỹ thuật chuẩn tông môn và những biến tấu nó đã tích lũy suốt hành trình dài từ thôn Tùng Lĩnh tới đây.

"Đá cảm ứng đã sẵn sàng," Vệ Chinh báo cáo, chỉ vào một phiến đá nhỏ đặt giữa trạm quan sát, được mang từ tông môn xuống theo yêu cầu đặc biệt của Diệp Sương. "Nếu Linh Mạch quanh khe nứt biến động bất thường, nó sẽ đổi màu, giống hệt hệ thống ở Cảnh Linh Đài."

"Ai sẽ trực phiên ở đây?" Sầm Nguyên Trạch hỏi, đứng cạnh, nhìn khắp lượt trạm quan sát nhỏ với vẻ hài lòng.

"Con đã bàn với ông Mười Khoan," Diệp Sương đáp, "vài thanh niên trong thôn Diêm Cốc tình nguyện học cách đọc chỉ báo trên đá cảm ứng, thay phiên nhau trực cùng một binh lính của ải. Như vậy, dù sau này con và Thanh Việt có phải rời đi, hệ thống cảnh báo vẫn được duy trì."

"Cô nghĩ xa thật đấy," Sầm Nguyên Trạch nhận xét, giọng có phần cảm khái. "Không phải đệ tử nào cũng nghĩ tới chuyện sẽ ra sao sau khi mình rời đi."

"Con học được điều đó từ chính nơi này," Diệp Sương đáp, nhìn ra vùng đất từng khô cằn giờ đã có dấu hiệu hồi sinh. "Một khi đã bắt đầu quan tâm tới một nơi nào đó, người ta không thể chỉ nghĩ cho hiện tại."

*

Buổi họp cuối cùng trước khi chuyến quân bưu định kỳ mang báo cáo về tông môn được tổ chức ngay tại trạm quan sát mới. Tất Bá Kỳ đọc lại bản báo cáo chi tiết y đã dày công soạn thảo suốt nhiều ngày, ghi lại đầy đủ những gì đã xảy ra tại ải Tiêu Sa — từ tình trạng suy kiệt ban đầu, tới trận chiến tại khe Hạn Thủy, tới những đề xuất dài hạn cho khu vực.

"Ta sẽ đích thân mang báo cáo này về, trình trực tiếp lên hội đồng trưởng lão," y nói, gấp lại tập giấy dày cộp. "Không qua trung gian nào cả."

"Cảm ơn cậu," Diệp Sương nói, chân thành. "Vì tất cả những gì cậu đã làm, không chỉ cho báo cáo này."

Tất Bá Kỳ khẽ gật đầu, ánh mắt y mang một vẻ trầm ngâm. "Ta tới đây với ý định giám sát, tìm sai sót," y nói thẳng. "Nhưng những gì ta chứng kiến đã thay đổi nhiều điều ta từng tin là đúng. Có lẽ, đôi khi, những quy chuẩn cứng nhắc cần được thử thách bởi thực tế, thay vì chỉ tồn tại trên giấy."

*

Trước khi Tất Bá Kỳ lên đường, Diệp Sương kéo Vệ Chinh lại gần, kể cho cả hai nghe về những gì nó và Thanh Việt đã ghi nhận được trong quá trình khảo sát sâu hơn khu vực quanh khe Hạn Thủy — một chi tiết nhỏ nó chưa hoàn toàn hiểu rõ ý nghĩa, nhưng cảm thấy cần được ghi lại cẩn thận.

"Có vài cọc đánh dấu cũ, kiểu dáng giống hệt những cây cọc gỗ tớ từng thấy người của Khâm Vân Ti cắm ở trấn Lam Thủy, nằm rải rác gần khu vực khe nứt, nhưng đã bị bỏ hoang từ lâu, không ai trong đội khảo sát biết ai đặt chúng ở đó hay từ khi nào," Diệp Sương nói, giọng trầm ngâm. "Con nghĩ nên ghi rõ chi tiết này vào báo cáo, dù chưa biết nó có ý nghĩa gì."

Tất Bá Kỳ gật đầu, ghi chú lại cẩn thận. "Ta sẽ đưa vào phần phụ lục," y nói. "Biết đâu, ai đó ở tông môn hoặc Khâm Vân Ti sẽ nhận ra điều gì đó mà chúng ta chưa thấy được."

Thanh Việt, đứng cạnh lắng nghe, góp thêm. "Ta cũng cảm nhận được điều gì đó lạ ở khu vực quanh những cây cọc ấy," anh nói, giọng trầm ngâm. "Không giống với cảm giác Linh Mạch tự nhiên suy yếu. Nó giống như... có ai đó từng cố tình can thiệp vào đó, dù đã lâu lắm rồi."

Diệp Sương và Tất Bá Kỳ cùng quay sang nhìn anh, cả hai đều im lặng một thoáng trước nhận định ấy. "Anh có chắc không?" Diệp Sương hỏi, giọng đã hạ thấp xuống.

"Ta không dám chắc chắn hoàn toàn," Thanh Việt thừa nhận, "trực giác của ta đôi khi mơ hồ với những dấu vết quá cũ. Nhưng ta nghĩ nó đáng để ghi lại, phòng trường hợp sau này có ai đó với khả năng nhạy bén hơn ta xác nhận được."

*

Sau khi đoàn quân bưu rời đi, Diệp Sương và Thanh Việt cùng nhau đi dạo dọc theo tường thành, ngắm nhìn ải Tiêu Sa dưới ánh nắng chiều dịu nhẹ — một khung cảnh đã trở nên quen thuộc và thân thương hơn hẳn những ngày đầu bỡ ngỡ đặt chân tới.

"Chúng ta đã ở đây gần bốn tháng rồi," Diệp Sương nói, giọng có phần ngạc nhiên khi nhận ra thời gian trôi nhanh tới mức nào.

"Bốn tháng nhiều biến động hơn bất cứ giai đoạn nào khác trong đời ta," Thanh Việt đáp, khẽ mỉm cười, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía trạm quan sát mới dựng nơi khe Hạn Thủy. "Nhưng cũng là bốn tháng ta không hối tiếc một khoảnh khắc nào."

Diệp Sương quay sang nhìn anh, ánh mắt tràn đầy một sự đồng cảm sâu sắc. "Tớ cũng vậy," nó nói khẽ. "Dù còn nhiều điều chưa rõ ràng — về khe Hạn Thủy, về những cây cọc gỗ bí ẩn kia, về tương lai của cả hai chúng ta — tớ không hối tiếc đã chọn tới đây."

*

Buổi tối, trước khi trời tối hẳn, con bé Tơ tìm tới ải mang theo một giỏ trái cây dại nhỏ hái được từ một bụi cây hiếm hoi mới bắt đầu ra quả sau đợt mưa gần đây — dấu hiệu đầu tiên cho thấy vùng đất này, dù chậm chạp, đang bắt đầu hồi sinh.

"Tặng chị với anh," con bé nói, đưa giỏ trái cây cho cả hai, ánh mắt sáng rực niềm vui giản dị.

"Cảm ơn em," Diệp Sương đáp, nhận lấy giỏ trái cây, lòng ấm áp trước món quà nhỏ bé nhưng chan chứa ý nghĩa ấy. Nó nhớ lại hình ảnh mình năm nào, mang một giỏ rau dại tặng bà Chín Lài sau buổi đi rừng đầu tiên tự mình hái được, và nhận ra vòng tuần hoàn của lòng biết ơn, của sự cho đi và nhận lại, dường như luôn tìm được cách lặp lại theo những hình hài khác nhau, ở những nơi khác nhau, qua những con người khác nhau.

"Chị dạy em vẽ thêm được không ạ?" con bé Tơ hỏi, mắt sáng lấp lánh, tay đã lấy sẵn một mảnh vải nhỏ từ trong túi áo vá víu.

"Được chứ," Diệp Sương đáp, ngồi xuống bậc thềm cùng con bé ngay tại đó, dưới ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả sân ải. Thanh Việt đứng nhìn cả hai, một nụ cười ấm áp hiếm hoi nở trên môi anh, không nói gì, chỉ lặng lẽ tận hưởng khung cảnh bình yên hiếm có giữa những tháng ngày đầy biến động này.

*

Đêm đó, khi Diệp Sương ngồi bên bậu cửa sổ quen thuộc, viết một bức thư dài gửi về cho bà Chín Lài, ông Tám Mực, thằng Mộc và cái Mận, kể lại mọi chuyện đã xảy ra suốt bốn tháng qua — từ những ngày đầu bỡ ngỡ, tới trận chiến khe Hạn Thủy, tới con bé Tơ, tới cả những điều chưa gọi tên giữa nó và Thanh Việt mà nó chỉ dám viết lấp lửng, để dành phần còn lại kể trực tiếp khi có dịp trở về — nó cảm nhận một sự bình yên lạ lùng, dù biết rõ phía trước vẫn còn rất nhiều thử thách.

Nó đặt bút xuống, nhìn ra khung cảnh sa mạc chìm trong bóng đêm, ánh sao lấp lánh trải dài tới tận chân trời, và nghĩ tới hành trình đã đi qua — từ một đứa trẻ mồ côi vẽ nét mực đầu tiên trên vỏ cây, tới một đệ tử ngoại môn từng bị nghi ngờ, tới người vừa cùng cả một ải quan và một thôn nhỏ vượt qua đêm sinh tử. Con đường phía trước, nó biết, sẽ còn dài hơn nữa, với những câu hỏi về Khâm Vân Ti, về những cây cọc gỗ bí ẩn, về những mối đe dọa lớn hơn có thể đang âm thầm hình thành đâu đó ngoài tầm mắt nó.

Nhưng lần đầu tiên kể từ đêm trận địa Vân Tiêu rạn nứt, Diệp Sương cảm thấy mình không còn bước đi một mình trong bóng tối của những câu hỏi chưa lời giải ấy. Có Thanh Việt, có Âu Bội Nhi, có Tạ Vân Khê, có cả một vùng đất mới đang dần học cách tin tưởng nó — và với tất cả những điều đó, dù chưa biết ngày mai sẽ mang tới điều gì, nó tin mình đã sẵn sàng để đối mặt, từng bước một, đúng như lời bà Chín Lài từng dặn: vẽ bùa cứu ai thì cứu cho trót, đừng vẽ nửa vời rồi bỏ đó mà day dứt cả đời.

Nó gấp bức thư lại, cất vào một chiếc hộp gỗ nhỏ cạnh chiếc nghiên mực cũ, định bụng sẽ gửi đi cùng chuyến quân bưu tiếp theo. Bên ngoài cửa sổ, gió đêm vẫn thổi qua vùng đất sa mạc, mang theo hơi lạnh quen thuộc, nhưng lần này, trong tiếng gió ấy, Diệp Sương nghe thấy không phải sự hoang vu cô độc của những ngày đầu, mà một nhịp điệu bình yên mới, như thể chính vùng đất này cũng đang dần học cách thở đều trở lại sau bao năm kiệt sức, và nó, cùng tất cả những người đã sát cánh bên mình suốt bốn tháng qua, đã góp một phần nhỏ bé nhưng không thể phủ nhận vào nhịp thở hồi sinh ấy.

Đã sao chép liên kết chương