Chương 63
Chương 63 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Xóm Rễ Bàng
Mười ngày đi về phía tây, con đường mòn dần thu hẹp lại thành một vệt mờ giữa cỏ dại, rồi biến mất hẳn khi Diệp Sương bước vào vùng đất đồi núi trập trùng, nơi những rặng cây cổ thụ mọc dày đặc tới mức ánh nắng ban trưa cũng chỉ lọt xuống thành từng vệt mỏng, run rẩy trên mặt đất phủ đầy lá mục. Không còn quán trọ, không còn trạm gác, chỉ có tiếng chim lạ kêu vang trong tán lá cao và cảm giác bị theo dõi âm ỉ mà nó đã quen dần từ đêm rời thôn Tùng Lĩnh.
Cái bóng xám nhỏ, kể từ đêm ấy, không còn xuất hiện thường xuyên nữa, chỉ thỉnh thoảng lướt qua ở rìa tầm mắt nó mỗi khi nó lạc lối, như một dấu hiệu lặng lẽ chỉ đường mà không bao giờ chịu lộ diện hoàn toàn. Diệp Sương học cách tin vào nó, dù lý trí vẫn chưa thể lý giải trọn vẹn vì sao một sinh vật hoang dã lại có vẻ đang dẫn đường cho một kẻ xa lạ.
*
Nó tìm thấy xóm Rễ Bàng vào một buổi chiều mưa lất phất, khi đang loay hoay tìm chỗ trú thì chợt thấy khói bếp mỏng bốc lên sau một rặng cây rậm. Xóm nhỏ chỉ vỏn vẹn hơn chục nóc nhà tranh xiêu vẹo, dựng quanh một gốc cây bàng cổ thụ khổng lồ với bộ rễ nổi lên mặt đất như những con trăn khô cằn — có lẽ chính vì gốc cây ấy mà xóm mang tên này.
Người đầu tiên phát hiện ra nó là một ông lão gầy gò, tay cầm rựa, đang chặt củi ngoài sân. Ông đứng thẳng người, ánh mắt cảnh giác quét khắp người Diệp Sương từ đầu tới chân.
"Cô là ai? Từ đâu tới đây?" ông hỏi, giọng khàn nhưng không giấu được vẻ dò xét sắc bén.
"Cháu là người đi đường lạc lối, chỉ xin trú tạm qua đêm mưa," Diệp Sương đáp, giữ khoảng cách vừa phải, hai tay buông thõng để lộ rõ mình không mang khí giới.
Ông lão nhìn nó thêm một lúc, rồi hạ rựa xuống. "Ông Bảy Nhánh đây," ông tự giới thiệu, giọng đã dịu bớt phần nào. "Xóm này nghèo, không có gì đãi khách, nhưng một chỗ trú mưa thì còn."
*
Đêm đó, ngồi quanh bếp lửa nhà ông Bảy Nhánh cùng vài người xóm tò mò kéo tới xem mặt khách lạ, Diệp Sương dần hiểu ra vì sao xóm Rễ Bàng lại hẻo lánh và nghèo khó tới mức này. Vùng đất này từng có Linh Mạch chảy mạnh, đủ nuôi sống cả một vùng trù phú nhiều đời trước, nhưng không hiểu vì sao suốt hơn mười năm trở lại đây, mạch đất cứ yếu dần, mùa màng thất bát, thú vật hoang dã ngày càng hung dữ bất thường, trong khi không một đoàn khảo sát nào của triều đình hay tông môn từng ghé qua để xem xét.
"Chúng tôi từng cử người lên trấn báo tin, xin tông môn cử người xuống xem xét," một người đàn ông trung niên trong xóm kể, giọng đầy cay đắng. "Họ bảo vùng này quá xa, quá nhỏ, không đáng để cử đội khảo sát riêng. Từ đó, chúng tôi tự lo liệu lấy, ai bỏ đi được thì đi, ai không còn nơi nào khác thì bám trụ."
"Gần đây còn tệ hơn," ông Bảy Nhánh tiếp lời, giọng trầm xuống. "Sâu trong cánh rừng phía tây kia, đêm đêm có ánh sáng lạ, có tiếng gọi không phải người. Dân xóm không dám vào rừng sâu nữa, chỉ dám lấy củi ở bìa rừng, dù củi bìa rừng ngày một cạn."
Diệp Sương lắng nghe, lòng vừa xót xa vừa thấy quen thuộc tới đau nhói — đây chẳng khác gì thôn Tùng Lĩnh của nó nhiều năm trước, chỉ là không có ai như ông Tám Mực hay Trưởng lão Tạ Vân Khê từng tình cờ ghé qua để thay đổi số phận của một đứa trẻ vẽ bùa bản năng.
*
Nửa đêm, một tiếng thét xé toạc màn đêm khiến cả xóm bừng tỉnh. Diệp Sương lao ra khỏi nhà ông Bảy Nhánh cùng mọi người, thấy một sinh vật có hình dáng gần giống chó sói nhưng to lớn dị thường, lông xám xịt dựng đứng, đôi mắt đỏ rực đang gầm gừ trước một căn nhà nhỏ, nơi một người phụ nữ đang ôm chặt đứa con nhỏ co rúm trong góc sân, không còn đường thoát.
"Lại một con nữa!" ai đó hét lên trong hoảng loạn. "Tháng này là con thứ ba rồi!"
Diệp Sương không kịp suy nghĩ nhiều, lao tới, tay nhanh chóng lục túi tìm mực nhưng chỉ còn lại gói mực khô ông Tám Mực đưa cho ngày rời làng. Không có nước, không có thời gian mài, nó cắn nhẹ đầu ngón tay, dùng chính máu mình hòa với chút mực khô vụn ra, vẽ vội một lá trấn phù giản lược ngay trên nền đất ẩm trước mặt con sói dị, đường nét thô ráp, vội vàng, xa lạ hẳn với bất cứ khuôn phép nào tông môn từng dạy nó.
Ánh sáng xanh nhạt bùng lên từ nét vẽ, không đủ mạnh để trấn áp hoàn toàn con thú, nhưng đủ khiến nó khựng lại, đầu lắc lư như đang chịu một cơn choáng váng đột ngột. Diệp Sương tận dụng khoảnh khắc ấy, vẽ tiếp một nét thứ hai bắt chéo qua nét đầu — không phải kỹ thuật trấn áp thuần túy, mà gần với cách nó từng xoa dịu con mèo hàng xóm ngủ mê ngày bé, một sự vỗ về hơn là chế ngự.
Con sói dị gầm lên một tiếng cuối cùng, rồi loạng choạng lùi lại, cụp đuôi chạy biến vào rừng tối, để lại cả xóm đứng sững trong im lặng kinh ngạc.
*
Người phụ nữ vừa được cứu, tên là chị cả trong xóm mà mọi người vẫn gọi thân mật là chị Tư, bế đứa con nhỏ chạy tới, quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Sương, nước mắt giàn giụa. "Ơn cứu mạng này, cả đời tôi không quên," chị nói, giọng nghẹn ngào. "Cô cần gì, xóm này dù nghèo cũng sẽ cố hết sức."
Diệp Sương vội đỡ chị đứng dậy, lòng bối rối trước sự biết ơn quá lớn lao so với những gì nó vừa làm được — một lá bùa vẽ vội bằng máu và mực khô, hiệu quả chỉ đủ xua đuổi chứ chưa đủ trấn áp triệt để. "Chị đừng làm vậy," nó nói, "cháu chỉ làm điều cháu có thể làm, giống như bất cứ ai có khả năng cũng sẽ làm trong hoàn cảnh đó thôi."
Đứa trẻ trong tay chị Tư, một cậu bé chừng năm tuổi, tò mò thò đầu ra nhìn Diệp Sương, ánh mắt tròn xoe không còn dấu vết sợ hãi, chỉ có sự hiếu kỳ thuần khiết của trẻ nhỏ trước một người vừa làm được một điều kỳ diệu.
"Cô vẽ lại cho con xem được không?" cậu bé bập bẹ hỏi, khiến cả đám đông đang căng thẳng chợt bật cười nhẹ nhõm, như một luồng gió ấm xua tan phần nào không khí kinh hoàng vừa qua.
*
"Cô... cô là ai vậy?" ông Bảy Nhánh hỏi, giọng còn run vì vừa trải qua cơn kinh hoàng, ánh mắt nhìn Diệp Sương giờ đây pha lẫn cả sợ hãi lẫn biết ơn.
Diệp Sương ngồi thụp xuống đất, thở dốc, ngón tay vẫn còn rỉ máu. Nó cân nhắc một thoáng rồi quyết định không giấu diếm. "Cháu từng là đệ tử Tông Vân Các," nó nói, giọng mệt mỏi nhưng thành thật. "Giờ thì không còn nữa. Cháu bị trục xuất, vì một tội cháu không hề phạm phải."
Tiếng xì xào rộ lên trong đám đông, nhưng khác với nỗi sợ nó từng lo lắng, phần lớn ánh mắt hướng về nó lúc này lại mang một sắc thái khác — không phải sợ hãi kẻ bị trục xuất, mà gần như đồng cảm, như thể chính họ cũng hiểu rõ hơn ai hết cảm giác bị một hệ thống lớn lao bỏ rơi không thương tiếc.
"Tông môn bỏ mặc chúng tôi bao nhiêu năm nay," một người phụ nữ lên tiếng, "vậy mà một người bị chính tông môn ấy ruồng bỏ lại là người cứu chúng tôi đêm nay. Có lẽ ông trời cũng biết chọn ai gửi tới đúng lúc."
*
Sáng hôm sau, ông Bảy Nhánh mời Diệp Sương ở lại thêm vài ngày, viện cớ vết thương ngón tay cần băng bó cẩn thận, nhưng ai cũng hiểu đó chỉ là cái cớ để giữ chân người vừa cứu cả xóm một đêm kinh hoàng.
Ngồi bên hiên nhà, nhìn ra rặng cây rậm rạp phía tây nơi con sói dị vừa biến mất, Diệp Sương hỏi ông Bảy Nhánh về ánh sáng lạ và tiếng gọi mà dân xóm vẫn đồn đại.
"Cháu định vào rừng sâu tìm hiểu à?" ông hỏi lại, giọng đầy lo lắng. "Người trong xóm từng có kẻ vào đó rồi không bao giờ trở ra, cô ạ."
"Cháu nghĩ," Diệp Sương chậm rãi đáp, mắt vẫn dõi về phía cánh rừng mờ sương, "những gì trong đó, có thể không phải kẻ thù. Có thể chỉ là thứ gì đó bị chính con người hiểu lầm quá lâu, giống như cháu vừa bị hiểu lầm vậy."
Ông Bảy Nhánh im lặng nhìn nó thật lâu, cuối cùng thở dài, đứng dậy vỗ nhẹ vai nó. "Nếu cô đã quyết, xóm này sẽ chuẩn bị cho cô ít lương khô. Chỉ mong, nếu cô tìm ra được sự thật gì trong đó, đừng quên quay lại kể cho một ông già này nghe với."
Diệp Sương gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác lạ — không hẳn là hy vọng, cũng không hẳn là sợ hãi, mà giống như đứng trước ngưỡng cửa của một điều gì đó lớn lao hơn bất cứ điều gì nó từng đối mặt kể từ ngày rời đỉnh Vân Tiêu.
*
Trước khi lên đường, chị Tư mang tới cho nó một nắm lá rừng phơi khô, dặn cách đắp lên vết cắt nơi ngón tay để mau lành, một bài thuốc dân gian không khác gì mấy so với những gì bà Chín Lài từng dạy nó thuở nhỏ. Diệp Sương nhận lấy, lòng chợt ấm lại trước sự tương đồng bất ngờ ấy — dù cách nhau cả một vùng đất rộng lớn, những con người bình dị bị hệ thống lớn bỏ quên dường như luôn tìm ra những cách chữa lành giống nhau, bằng chính đôi tay và những gì đất đai ban tặng.
Cậu bé con chị Tư lại lẽo đẽo chạy theo tới tận đầu xóm, dúi vào tay Diệp Sương một hòn đá cuội nhẵn bóng nó nhặt được đâu đó, không nói gì, chỉ cười toe rồi chạy vội về phía mẹ đang đứng gọi. Diệp Sương đứng lặng nhìn theo, siết chặt hòn đá nhỏ trong lòng bàn tay, một món quà giản dị nhưng đủ khiến bước chân nó, khi quay về phía cánh rừng rậm rạp phía tây, trở nên vững vàng hơn hẳn.
Ông Bảy Nhánh tiễn nó tới tận bìa rừng, dừng lại đúng nơi những gốc cây cổ thụ bắt đầu dày đặc tới mức che khuất hẳn ánh mặt trời. "Từ đây trở đi, xóm chúng tôi cũng chưa từng dám bước sâu hơn," ông nói, giọng trầm hẳn xuống. "Cô cẩn thận. Và nhớ lời hẹn, phải quay lại kể cho ông già này nghe."
"Cháu hứa," Diệp Sương đáp, khẽ cúi đầu chào, rồi quay người bước vào bóng tối xanh thẫm của cánh rừng, nơi tiếng chim lạ đã ngừng hẳn, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng nặng nề như đang nín thở chờ đợi bước chân của một kẻ lạ dám bước qua ranh giới mà bao đời nay không ai dám vượt.