Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 33

Chương 33 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Vết Nứt Trong Doanh Trại

Một tháng trôi qua tại ải Tiêu Sa, và những lá trấn phù kiểu lai mà Diệp Sương cùng Thanh Việt gia cố quanh thôn Diêm Cốc đã bắt đầu cho thấy hiệu quả rõ rệt — giếng nước không cạn thêm, một vài mảnh ruộng nhỏ được thử nghiệm trồng lại đã nảy mầm, dù chậm chạp hơn hẳn vùng đất trù phú.

Nhưng buổi sáng hôm ấy, khi một đoàn lữ hành từ Tông Vân Các tới, mang theo thư từ và một ít linh mặc dự trữ bổ sung, Diệp Sương không ngờ trong đoàn còn có một gương mặt quen thuộc.

"Tất Bá Kỳ?" nó thốt lên, không giấu được vẻ ngạc nhiên khi nhận ra đệ tử từng ghi chép biên bản khảo hạch của Húc Bá Nguyên.

"Ta được cử tới đây để hỗ trợ ghi chép và giám sát tiến độ nhiệm vụ," Tất Bá Kỳ đáp, giọng lạnh nhạt như lần đầu gặp mặt, tay vẫn ôm một cuốn sổ dày. "Theo lệnh của Húc trưởng lão."

Cố Thanh Việt bước tới đứng cạnh Diệp Sương, ánh mắt anh dò xét vị khách mới tới. "Nhiệm vụ này đã được chưởng môn và Tạ trưởng lão phê chuẩn," anh nói, giọng điềm tĩnh nhưng không giấu vẻ cảnh giác. "Ta không nhớ có yêu cầu giám sát bổ sung nào trong lệnh điều động ban đầu."

"Đây là quyết định sau đó của hội đồng trưởng lão," Tất Bá Kỳ đáp, không hề nao núng trước ánh mắt của Thanh Việt. "Một nhiệm vụ dài hạn, tốn kém nguồn lực như thế này cần được theo dõi sát sao, để đảm bảo tính minh bạch trong báo cáo gửi về tông môn."

Diệp Sương im lặng, cảm nhận rõ một sự ngột ngạt mới len vào cuộc sống vốn đã đủ vất vả nơi biên viễn. Nó liếc sang Vệ Chinh đứng lặng lẽ phía sau, thấy ánh mắt cậu cũng lộ rõ vẻ dè dặt trước sự xuất hiện bất ngờ này, và chợt thấy nhớ Âu Bội Nhi biết bao — giá mà lúc này có bạn ở đây, hẳn đã có ngay một câu bông đùa xoa dịu không khí căng thẳng. Nó hít một hơi sâu, tự nhủ sẽ không để bất cứ áp lực nào làm chậm lại công việc đang dang dở.

*

Sự có mặt của Tất Bá Kỳ nhanh chóng tạo ra một bầu không khí gò bó trong doanh trại. Y theo sát mọi hoạt động của Diệp Sương và Thanh Việt, ghi chép tỉ mỉ từng lá bùa được vẽ, từng phương pháp được áp dụng, đôi khi đặt câu hỏi mang tính chất chất vấn hơn là tìm hiểu thông thường.

"Cách vẽ bùa của cô không theo bất cứ công thức nào trong sách vở chính thống," y nhận xét trong một buổi Diệp Sương gia cố lại hệ thống hộ phù quanh ải, giọng không giấu vẻ hoài nghi. "Nếu có sai sót, ai sẽ chịu trách nhiệm?"

"Tôi chịu trách nhiệm," Diệp Sương đáp thẳng, không để lộ sự khó chịu đang dâng lên. "Tôi luôn theo dõi sát hiệu quả của từng lá bùa, và sẵn sàng điều chỉnh ngay khi phát hiện vấn đề."

"Vấn đề là," Tất Bá Kỳ tiếp tục, giọng đều đều nhưng sắc bén, "một khi lá bùa thất bại giữa lúc nguy cấp, có thể sẽ không còn cơ hội để điều chỉnh nữa. Cô có nghĩ tới hậu quả đó không?"

*

Sầm Nguyên Trạch, chứng kiến vài lần những cuộc trao đổi căng thẳng như vậy, dần tỏ ra không mấy thiện cảm với vị đệ tử mới tới, dù ông vẫn giữ phép lịch sự cần thiết.

"Cô đừng để tâm quá nhiều tới cậu ta," ông nói riêng với Diệp Sương một buổi tối, khi cả hai đứng gác trên tường thành nhìn ra vùng đất tối đen phía xa. "Ta từng gặp nhiều loại người như vậy trong quân ngũ — luôn tìm cách chỉ ra sai sót của người khác thay vì tự mình xắn tay làm việc. Nhưng công việc của cô, những gì cô đã làm được cho thôn Diêm Cốc, chính người dân ở đó là bằng chứng rõ ràng nhất, không cần cậu ta công nhận."

"Con biết ạ," Diệp Sương đáp, "nhưng con lo, nếu y báo cáo sai lệch về tông môn, những nỗ lực này có thể bị hiểu lầm, thậm chí bị ngăn cản."

Đúng như lo lắng của nó, vài ngày sau, một số binh lính trong ải bắt đầu tỏ ra dè dặt hơn khi tiếp xúc với Diệp Sương, có lẽ sau khi nghe được những lời bàn tán từ Tất Bá Kỳ về "phương pháp chưa được kiểm chứng đầy đủ".

Một buổi tối, khi Diệp Sương ghé qua bếp ăn chung của binh lính để xin thêm nước sôi pha mực, nó tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của hai người lính trẻ ngồi góc bàn.

"Nghe nói cô đệ tử kia dùng phương pháp tự chế, không theo sách vở gì cả," một người nói, giọng có phần lo lắng. "Nhỡ đâu giữa lúc nguy cấp, bùa không ăn thì sao? Mạng mình còn phụ thuộc vào mấy lá bùa đó đấy."

"Nhưng lần trước con bé cứu cả đoàn thương buôn còn gì," người kia phản bác. "Tôi thấy được lắm."

"Ai biết được," người đầu tiên nhún vai, "cứ nghe cái ông thư ký kia nói mãi, tự nhiên cũng thấy chột dạ."

Diệp Sương lặng lẽ rời khỏi bếp, không muốn can thiệp vào cuộc trò chuyện, nhưng lòng không khỏi nặng trĩu. Nó hiểu, những lời nghi ngờ, dù nhỏ, một khi đã gieo vào đầu người khác, sẽ khó lòng gỡ bỏ hoàn toàn chỉ bằng vài lời giải thích suông.

*

Cơ hội để chứng minh bản thân, dù không ai mong muốn, đã tới sớm hơn dự kiến. Một buổi chiều, tiếng chuông báo động vang lên từ vọng gác phía tây, nơi một nhóm sinh vật kỳ dị — thân hình phủ lớp vảy cứng, di chuyển bằng sáu chân nhọn hoắt — bất ngờ xuất hiện gần một đoàn thương buôn nhỏ đang trên đường tới ải.

"Loài này chưa từng thấy trước đây!" một người lính hét lên, vội vàng dàn đội hình phòng thủ.

Diệp Sương và Thanh Việt lao ra ngay lập tức, cùng vài binh lính khác chạy về phía đoàn thương buôn đang hoảng loạn. Đám sinh vật lạ, dù không quá lớn, lại di chuyển nhanh đến mức khó lường, và những mũi giáo thông thường của binh lính dường như không gây được nhiều sát thương lên lớp vảy cứng của chúng.

*

Một người phu khuân vác trong đoàn thương buôn vấp ngã giữa lúc chạy trốn, một trong những con vật lạ lập tức đổi hướng lao về phía ông, hàm răng sắc nhọn nhe ra đe dọa. Diệp Sương lao tới định chắn đường nhưng khoảng cách còn quá xa, tim nó thắt lại vì bất lực.

"Chúng phản ứng mạnh với ánh sáng đột ngột," Thanh Việt hét lên, kịp thời lao ngang qua, vung kiếm chặn đứng con vật ngay trước mặt người phu khuân vác, sau khi quan sát được một khoảnh khắc con vật co rúm lại trước một tia sáng phản chiếu từ lưỡi kiếm của anh. "Có lẽ mắt chúng nhạy cảm bất thường!"

Diệp Sương gật đầu, ngay lập tức pha nhanh một loại mực đặc biệt, vẽ vội trên một tấm vải lớn một lá bùa phát sáng mạnh — không phải kỹ thuật trấn áp tiêu chuẩn, mà một biến thể nó từng thử nghiệm khi còn ở tông môn nhưng chưa từng dùng thực chiến.

Ánh sáng chói lòa bùng lên khi lá bùa hoàn thành, khiến đám sinh vật hoảng loạn, mất phương hướng, tạo cơ hội cho binh lính phản công dồn dập, cuối cùng đẩy lui được toàn bộ đàn quái vật trở lại vùng hoang vu mà không một ai trong đoàn thương buôn bị thương.

*

Sau trận chiến, khi mọi người còn đang thở dốc vì căng thẳng, Tất Bá Kỳ tiến lại gần, ánh mắt y lần này mang một vẻ khác hẳn thái độ lạnh nhạt thường thấy.

"Ta chưa từng thấy kỹ thuật đó trong bất cứ tài liệu nào," y nói, giọng có phần dè dặt. "Cô học nó ở đâu?"

"Tôi tự nghĩ ra, dựa trên quan sát điểm yếu của đối phương," Diệp Sương đáp, vẫn còn thở hổn hển. "Trong tình huống khẩn cấp, đôi khi không có thời gian để tra cứu sách vở."

Tất Bá Kỳ im lặng một lúc lâu, cúi xuống ghi chép điều gì đó vào cuốn sổ, tay khẽ run nhẹ như thể vẫn còn dư âm căng thẳng từ trận chiến vừa qua, nhưng lần này, ánh mắt y không còn vẻ hoài nghi cố hữu, mà lộ ra một sự cân nhắc thật sự.

"Ta sẽ ghi lại đúng những gì vừa xảy ra," y nói, giọng chậm rãi, gấp cuốn sổ lại. "Không thêm bớt gì cả. Dù đó có phải điều Húc trưởng lão muốn nghe hay không."

Diệp Sương gật đầu, không chắc liệu đó có phải một sự thay đổi thái độ thật lòng hay chỉ là một khoảnh khắc nhất thời, nhưng ít nhất, lần đầu tiên kể từ khi y tới ải Tiêu Sa, nó cảm thấy một khe hở nhỏ, mỏng manh nhưng có thật, đã mở ra giữa bức tường nghi kỵ vẫn luôn ngăn cách hai người.

Tối đó, Cố Thanh Việt tìm tới bên nó khi cả hai đứng nghỉ trên tường thành, gió khô mang theo mùi cát và mùi máu khô còn vương lại từ trận chiến ban chiều. "Ngươi làm tốt lắm," anh nói, ánh mắt tràn đầy sự tự hào không giấu giếm. "Cả binh lính lẫn Tất Bá Kỳ đều tận mắt chứng kiến."

"Tớ chỉ mong điều đó đủ để họ ngừng nghi ngờ," Diệp Sương đáp, giọng vẫn còn chút mệt mỏi. "Nhưng tớ cũng sợ, một lần thành công không có nghĩa là mọi nghi kỵ sẽ biến mất hoàn toàn. Có khi ngày mai lại có chuyện khác khiến họ quay lại nghi ngờ như cũ."

"Vậy thì ngày mai chúng ta lại chứng minh tiếp," Thanh Việt nói, giọng chắc nịch, đặt tay lên vai nó một cách tự nhiên, một cử chỉ an ủi giản đơn nhưng đủ khiến Diệp Sương cảm thấy vững tâm hơn hẳn giữa vùng đất xa lạ đầy thử thách này.

Đã sao chép liên kết chương