Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 27

Chương 27 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Bình Minh Sau Cơn Bão

Ánh nắng đầu tiên len qua rặng thông già, rọi xuống một ngôi làng ngổn ngang nhưng vẫn còn đứng vững — vài mái nhà tốc ngói, một đoạn hàng rào gãy đổ, những vệt cào xước hằn sâu trên nền đất sân đình — nhưng không một căn nhà nào sụp đổ hoàn toàn, không một người nào trong danh sách những gương mặt thân quen của Diệp Sương phải nằm xuống vĩnh viễn.

Nó tỉnh dậy trên một tấm chõng kê tạm trong sân đình, cơn đau nơi vai và cánh tay vẫn còn âm ỉ dưới lớp băng mới, nhưng cảm giác đầu tiên len vào ý thức nó không phải là đau đớn, mà là một sự nhẹ nhõm sâu sắc khi nghe thấy tiếng người xôn xao quanh mình — tiếng sống, không phải tiếng khóc than.

"Cậu tỉnh rồi!"

Âu Bội Nhi, một bên má còn vết bầm tím, lao tới ngồi xuống cạnh nó, nắm chặt tay bạn. "Cậu làm tớ sợ chết khiếp. Thằng Mộc chạy tới báo là cậu ngất ở miếu Linh Căn, tớ tưởng…"

"Tớ ổn," Diệp Sương đáp, cố ngồi dậy dù đầu vẫn còn choáng váng. "Mọi người thế nào? Nhiêu Bá Tường? Cổng đông?"

"Đã đẩy lui hoàn toàn từ gần sáng," Âu Bội Nhi đáp, giọng nhẹ nhõm. "Không ai trong đoàn đệ tử bị thương nặng, dù giáo tập có vài vết xước. Dân làng có vài người bị thương, nhưng may mắn không ai mất mạng."

Ngay khi có thể đứng vững, Diệp Sương xin phép đi thăm những người bị thương đang được chăm sóc trong một gian nhà lớn cạnh đình. Cảnh tượng trước mắt khiến lòng nó nặng trĩu — một người đàn ông trung niên nằm bất động với cánh tay băng kín, một bà lão ngồi run rẩy bên đứa cháu nhỏ bị trầy xước khắp người, và mùi thuốc sát trùng hòa lẫn tiếng rên khe khẽ tạo thành một khung cảnh không hề nhẹ nhàng như những gì nó muốn tin vào lúc tỉnh dậy.

"Nặng nhất là bác Tứ," một người phụ nữ đang băng bó nói khi thấy Diệp Sương bước vào, giọng trầm xuống. "Bị một con yêu quái húc gãy chân lúc cố che chắn cho mấy đứa nhỏ chạy vào đình. Dược sư già trong làng đã nắn lại xương, nhưng chắc phải cả tháng mới đi lại được."

Diệp Sương quỳ xuống bên người đàn ông, nắm lấy bàn tay còn lành lặn của ông, lòng dấy lên một cảm giác quen thuộc — chiến thắng đêm qua, dù trọn vẹn hơn nhiều so với đêm cổng làng rách toạc năm xưa, vẫn không phải là một chiến thắng không phải trả giá. Nó tự nhủ, có lẽ đó chính là điều nó cần luôn ghi nhớ, để không bao giờ để bản thân say sưa với thành công mà quên đi cái giá thật sự của nó.

*

Nhiêu Bá Tường tìm tới ngay sau đó, gương mặt hốc hác vì một đêm không nghỉ, nhưng ánh mắt ông khi nhìn Diệp Sương lại mang một vẻ khác hẳn thái độ nghiêm khắc quen thuộc — một sự nể trọng chưa từng có.

"Ta đã nghe thằng bé tên Mộc kể lại chuyện ở miếu Linh Căn," ông nói, ngồi xuống bên chõng. "Con dùng chính người thân của mình làm điểm tựa để hoàn thành một lá bùa lớn, không dựa vào linh mặc, không dựa vào kỹ thuật chuẩn tông môn dạy. Đó là điều ta chưa từng thấy trong suốt hơn hai mươi năm dạy học."

"Con không có lựa chọn nào khác lúc đó," Diệp Sương nói, giọng có phần rụt rè trước sự thẳng thắn của ông. "Con chỉ nghĩ tới việc phải làm gì đó ngay lập tức."

"Chính vì thế nó mới đáng giá," Nhiêu Bá Tường đáp, giọng trầm xuống suy tư. "Ta từng nói với con rằng trong tình huống nguy cấp, kỹ thuật chuẩn mực đã được kiểm chứng qua nhiều thế hệ vẫn là lựa chọn an toàn hơn. Đêm qua, con đã cho ta thấy một điều khác — đôi khi, chính sự linh hoạt, chính khả năng thích ứng với những gì đang có trong tay, kể cả khi đó chỉ là lòng người, mới là thứ cứu được nhiều mạng sống nhất."

*

Giữa buổi sáng, khi cả làng bắt đầu dọn dẹp lại những gì đổ nát sau đêm dài, Lý trưởng Đoài triệu tập một cuộc họp ngắn tại sân đình, mời cả đoàn đệ tử tham dự.

"Ta muốn thay mặt cả làng cảm tạ tông môn, và đặc biệt là cảm tạ Diệp Sương," ông nói, giọng trang trọng hiếm thấy. "Nếu không có sự chuẩn bị sớm và sự có mặt kịp thời của các con, đêm qua có lẽ đã là một thảm họa khác, tồi tệ hơn nhiều so với những gì đã xảy ra."

Ông quay sang nhìn thẳng vào Diệp Sương, ánh mắt lộ rõ một sự áy náy cũ chưa từng được giải tỏa. "Nhiều năm trước, khi con còn nhỏ, ta đã xem thường những dấu hiệu đầu tiên, cho rằng chỉ là chuyện vặt vãnh không đáng lo. Kết quả là một người trong làng suýt mất mạng. Lần này, ta đã hành động sớm hơn, đã lắng nghe hơn — và ta nghĩ, phần lớn là nhờ chính con đã dạy cho ta bài học đó, dù con chưa từng nói ra lời nào."

Diệp Sương cúi đầu, không biết đáp lại sao cho phải, chỉ cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trong lòng khi thấy người đàn ông từng chậm trễ năm nào giờ đã thực sự thay đổi.

*

Buổi chiều, trong lúc giúp bà Chín Lài thu dọn lại những bó thuốc bị xáo trộn sau trận chiến, Diệp Sương nghe tin từ một người đưa thư vừa từ trấn Lam Thủy tới — nhóm ở lại trấn cũng vừa trải qua một đêm căng thẳng không kém, dù quy mô nhỏ hơn, và Chung Nhã Trúc cùng hai đệ tử khác đã xử lý ổn thỏa mà không có thương vong đáng kể.

"Nghe nói sư tỷ Chung Nhã Trúc còn nhắc tới con," người đưa thư nói thêm, mỉm cười. "Bảo rằng nếu con có mặt ở trấn, có lẽ đã xử lý gọn gàng hơn nhiều, dù bản thân sư tỷ ấy cũng làm rất tốt."

Diệp Sương bật cười khẽ trước lời khen gián tiếp ấy, nhưng trong lòng, một câu hỏi khác lại nảy sinh — nếu cả trấn Lam Thủy lẫn thôn Tùng Lĩnh đều bị tấn công cùng một đêm, phải chăng đây không phải là hai sự kiện riêng lẻ, mà là một phần của cùng một đợt nhiễu loạn lớn hơn, lan rộng hơn những gì tông môn từng nhận định.

Nó lấy mảnh ngọc bội của Thanh Việt ra khỏi túi áo, xoay nhẹ trong tay dưới ánh nắng chiều. Suốt đêm qua, giữa cơn hỗn loạn, nó đã hoàn toàn quên bẵng vật ấy, nhưng giờ nhìn lại, nó nhận ra lớp vân đá dường như đậm hơn một chút so với ban đầu, như thể đã âm thầm hấp thụ phần nào luồng năng lượng hỗn loạn của đêm qua. Nó tự hỏi không biết Thanh Việt, đang dưỡng thương trên đỉnh Vân Tiêu, có cảm nhận được điều gì bất thường tương tự hay không, và ước gì có cách nào đó để báo cho anh biết rằng nó vẫn ổn.

*

Tối đó, khi ngồi bên bếp lửa cùng ông Tám Mực, bà Chín Lài, thằng Mộc và cái Mận — lần đầu tiên kể từ ngày nó rời làng, cả năm người quây quần đông đủ như những năm tháng thơ ấu — Diệp Sương chia sẻ nỗi lo lắng ấy.

"Con nghĩ đây chưa phải là kết thúc," nó nói, giọng trầm xuống giữa tiếng lửa tí tách. "Con sợ đây chỉ là khởi đầu của một điều gì đó lớn hơn nhiều, giống như những vết nứt ở trận địa Vân Tiêu."

"Dù là gì đi nữa," bà Chín Lài nói, đưa cho nó một bát cháo nóng, giọng bình thản như mọi khi, "con cũng đã làm đúng những gì cần làm đêm qua. Ngày mai lo chuyện ngày mai, con ạ. Đêm nay, cứ ăn cho no, ngủ cho ngon đã."

Diệp Sương húp một ngụm cháo nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ cổ họng xuống tận bụng, xua tan phần nào cái lạnh còn sót lại từ đêm dài không ngủ. Nó nhìn bà Chín Lài đang lặng lẽ khuấy nồi cháo trên bếp, dáng lưng còng hơn trước nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt như ngày nào, và chợt nhận ra, dù đã học được bao nhiêu điều lớn lao trên đỉnh Vân Tiêu, thứ nó thèm khát nhất suốt hai năm xa nhà, hóa ra chỉ giản đơn là một bát cháo nóng nấu bởi chính đôi tay quen thuộc này.

Ông Tám Mực gật gù tán đồng, rồi với tay lấy chiếc nghiên mực cũ — vẫn được bà Chín Lài giữ gìn cẩn thận suốt hai năm qua — đặt vào lòng bàn tay Diệp Sương.

"Giữ nó bên mình," ông nói, "như con vẫn luôn làm. Dù con có đi xa tới đâu, dù chuyện gì xảy ra, cái nghiên này sẽ luôn nhắc con nhớ mình đã bắt đầu từ đâu."

Diệp Sương siết chặt chiếc nghiên mực quen thuộc trong tay, nhìn quanh những gương mặt thân yêu dưới ánh lửa bập bùng, và dù ngoài kia bầu trời đêm vẫn còn phảng phất một nỗi bất an chưa nguôi, trong khoảnh khắc này, nó cho phép mình tin rằng, ít nhất đêm nay, tất cả những người nó yêu thương đều đang an toàn bên nhau.

"Này," thằng Mộc lên tiếng, cố phá tan không khí trầm lắng bằng giọng đùa cợt quen thuộc, "tao đóng xong cái bàn vẽ bùa cho mày rồi đấy. Để ở góc nhà bà Chín Lài, mai mày xem thử, vừa ý thì tao mới tính công."

"Đã bảo không cần công gì cả," Diệp Sương đáp, bật cười, cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi len vào giữa những lo âu còn vương vấn.

"Vậy để tao tính công bằng cách khác," Mộc nói, nháy mắt. "Lần sau về, nhớ kể hết chuyện trên núi cho tao với cái Mận nghe, đừng giấu nữa. Cả cái chuyện thằng con trai tướng quân gì đó mà cái Mận cứ nhắc mãi."

Cái Mận đỏ mặt, đấm nhẹ vào vai Mộc, khiến cả nhóm bật cười thành tiếng, một tràng cười giòn tan giữa đêm tĩnh lặng, như một liều thuốc chữa lành nào đó còn hiệu nghiệm hơn bất cứ lá bùa nào Diệp Sương từng vẽ. Nó cười theo, để mặc câu hỏi về Thanh Việt lơ lửng chưa cần trả lời, chỉ tận hưởng trọn vẹn cái ấm áp giản dị của một đêm được ngồi bên những người thân thuộc nhất đời mình.

Đã sao chép liên kết chương