Chương 49
Chương 49 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Trước Ngày Lên Đường
Bình minh ngày lên đường nhuộm cả bầu trời sa mạc một sắc cam nhạt hiếm hoi, thứ ánh sáng dịu dàng khiến ngay cả những rặng đồi cát khô cằn nhất cũng trông mềm mại hơn thường lệ, như thể vùng đất này cũng đang cố lưu giữ một hình ảnh đẹp đẽ cuối cùng trước khi tiễn Diệp Sương đi.
Nó thức dậy từ rất sớm, trước cả tiếng gà gáy đầu tiên từ thôn Diêm Cốc, không phải vì háo hức lên đường mà vì lòng ngổn ngang không cho phép nó chợp mắt thêm. Nó khoác vội áo choàng, mang theo phần thức ăn cuối cùng dành dụm được, đi thẳng tới khe đá quen thuộc nơi con sinh vật nhỏ vẫn đang chờ đợi.
*
Con vật, khi thấy nó tới, không còn co rúm sợ hãi như những ngày đầu mà chạy nhẹ nhàng lại gần, cọ đầu vào tay nó, vết thương nơi chân sau giờ chỉ còn lại một vệt sẹo mờ, không còn cản trở bước đi của nó nữa.
"Hôm nay là ngày em được về nhà thật sự," Diệp Sương nói khẽ, giọng nghẹn lại vì xúc động. Nó vuốt ve con vật lần cuối, nhớ lại từng buổi chiều lén lút mang thức ăn tới đây, từng đêm lo lắng không biết vết thương có trở nặng hay không, từng khoảnh khắc nhỏ bé nhưng chân thật đã lặng lẽ vun đắp một mối liên kết nó chưa từng có tên gọi.
Nó dẫn con vật ra một khoảng đất trống xa hơn, gần rìa vùng đất bắt đầu có dấu hiệu hồi sinh sau đợt mưa mấy tháng trước, nơi những bụi cây dại đã lác đác đâm chồi. Nó ngồi xuống, mở nút buộc dây tạm nó vẫn dùng để giữ con vật gần khe đá, rồi lùi lại một bước.
"Đi đi," nó thì thầm, cố giữ giọng không run. "Về với đồng loại của em, sống một cuộc đời không phải trốn tránh ai."
*
Con vật đứng yên một lúc, đôi mắt to tròn nhìn nó như đang do dự, rồi chậm rãi bước lùi vài bước, dừng lại, quay đầu nhìn nó thêm một lần nữa trước khi phóng nhanh về phía những rặng đá xa xa, bóng dáng nhỏ bé nhanh chóng khuất dạng giữa ánh sáng bình minh.
Diệp Sương đứng lặng rất lâu sau khi con vật đã đi khuất, một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa trống trải len vào lòng, không khác gì cảm giác nó từng có khi rời thôn Tùng Lĩnh năm nào — biết rằng mình đã làm điều đúng đắn, nhưng vẫn không tránh khỏi một nỗi buồn khó gọi tên khi phải buông tay.
Nó không biết rằng, chính khoảnh khắc riêng tư, thầm lặng này — không một nhân chứng nào ngoài chính nó và vùng đất sa mạc mênh mông — sẽ trở thành một phần của câu chuyện bị bóp méo sau này, khi những trang nhật ký ghi lại nó rơi vào tay những kẻ chỉ nhìn thấy những gì họ muốn thấy.
Nó đứng thêm một lúc, nhìn theo hướng con vật đã biến mất, rồi cúi xuống nhặt lại sợi dây buộc tạm, cuộn gọn cất vào túi áo như một vật kỷ niệm nhỏ, một thói quen nó vẫn giữ từ nhỏ — không nỡ vứt bỏ bất cứ thứ gì từng gắn với một điều mình quan tâm, dù chỉ là một sợi dây thừng cũ kỹ chẳng còn tác dụng gì. Ánh nắng sớm giờ đã lên cao hơn, chiếu rọi khắp vùng đất trống, và trong khoảnh khắc ấy, Diệp Sương chợt cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ, như thể chính hành động buông tay này cũng là một phần của điều bà Chín Lài từng dạy nó — cứu ai thì cứu cho trót, và đôi khi, cứu cho trót nghĩa là biết đúng lúc để buông tay, để người được cứu tự đi tiếp con đường của riêng mình.
*
Trở về ải, Diệp Sương thấy con bé Tơ đã đứng chờ sẵn ở cổng, tay ôm chặt một gói nhỏ bọc trong khăn vải hoa, mắt đỏ hoe dù cố tỏ ra mạnh mẽ.
"Chị sắp đi thật rồi sao?" con bé hỏi, giọng run run.
"Ừ," Diệp Sương đáp, quỳ xuống ngang tầm mắt con bé, nắm lấy đôi tay nhỏ bé đang run. "Nhưng chị hứa, chị sẽ quay lại. Có thể không sớm, nhưng chắc chắn sẽ quay lại."
"Em sợ chị đi rồi không còn ai dạy em vẽ bùa nữa," con bé nói, giọng nghẹn ngào không giấu được.
"Em đã học được nhiều lắm rồi," Diệp Sương an ủi, mỉm cười dù mắt cũng cay xè. "Chị tin em có thể tự luyện tập thêm những gì đã học, và anh Vệ Chinh cũng sẽ giúp em nếu cần. Quan trọng nhất không phải là ai dạy em, mà là em có giữ được tấm lòng muốn giúp đỡ người khác hay không — điều đó, không ai có thể dạy thay em được, em phải tự mình gìn giữ."
*
Con bé Tơ đưa gói vải hoa cho nó, giọng lí nhí. "Đây là ít bánh khô em với bà con trong thôn làm, để chị ăn dọc đường."
Diệp Sương nhận lấy, ôm chặt con bé vào lòng một lúc lâu, cảm nhận rõ ràng hơi ấm nhỏ bé run rẩy trong vòng tay mình, một cảm giác quen thuộc gợi nhớ tới chính nó năm nào, khi còn là một đứa trẻ được bà Chín Lài ôm lấy trước ngày rời thôn Tùng Lĩnh.
Ông Mười Khoan cũng tới, đứng lặng lẽ phía sau con bé, gương mặt ông mang một vẻ trang trọng khác hẳn ngày thường. "Cô đã cho vùng đất này một cơ hội mà chúng tôi tưởng đã mất từ lâu," ông nói, giọng nghẹn ngào. "Dù cô có đi đâu, làm gì, thôn Diêm Cốc sẽ luôn nhớ ơn cô."
"Con chỉ mong khi trở lại, con sẽ thấy nơi này càng thêm tươi tốt," Diệp Sương đáp, cúi đầu thật sâu trước ông, một cử chỉ kính trọng nó học được không phải từ tông môn, mà từ chính cách bà Chín Lài vẫn cúi chào những người lớn tuổi trong làng.
Vài người dân thôn Diêm Cốc khác cũng lục tục kéo tới, mang theo những món quà nhỏ giản dị — một giỏ trứng gà, vài tấm vải dệt thô, một bó thảo dược phơi khô — đặt cả vào tay Diệp Sương dù nó cố từ chối vì hành lý đã khá nặng. "Cô cứ nhận đi," một người phụ nữ trung niên nói, giọng chân thành. "Đây là tấm lòng của cả thôn, không đáng bao nhiêu, nhưng là tất cả những gì chúng tôi có thể gửi theo cô."
Diệp Sương nhận lấy, lòng ấm áp trước tình cảm giản dị nhưng chân thành ấy, nhớ lại hình ảnh những ngày đầu mới tới đây, khi ánh mắt dân làng còn dè dặt, nghi ngại trước một đệ tử tông môn trẻ tuổi. Quãng đường từ sự nghi ngại ấy tới những cái ôm, những món quà tiễn biệt hôm nay, dài hơn bốn tháng rất nhiều nếu tính bằng những gì đã đổi thay trong lòng người.
*
Sầm Nguyên Trạch và toán binh lính hộ tống đã chờ sẵn ngoài cổng, ngựa đã thắng yên, hành lý đã chất gọn gàng. Vệ Chinh đứng cạnh, cố nặn ra một nụ cười dù mắt cũng đỏ hoe không kém con bé Tơ.
"Cô nhớ giữ liên lạc," cậu dặn, giọng cố tỏ ra bình thường. "Đừng để tôi phải lo lắng không biết cô có ổn hay không."
"Ta sẽ viết thư ngay khi có thể," Diệp Sương hứa, siết chặt tay cậu.
Thanh Việt bước tới bên nó, cả hai cùng quay lại nhìn ải Tiêu Sa một lần cuối — bức tường thành từng sứt mẻ nay đã được gia cố vững chãi, trạm quan sát nhỏ đứng sừng sững trên cao, thôn Diêm Cốc phía xa với những làn khói bếp bình yên bốc lên trong nắng sớm.
"Bốn tháng," Thanh Việt khẽ nói. "Ta chưa từng nghĩ một nơi xa lạ có thể trở thành một phần máu thịt của mình nhanh tới vậy."
"Tớ cũng vậy," Diệp Sương đáp, giọng khẽ khàng.
*
Cả hai leo lên ngựa, cùng toán hộ tống rời khỏi ải Tiêu Sa khi mặt trời đã lên cao hẳn. Diệp Sương ngoái đầu nhìn lại một lần cuối, thấy con bé Tơ vẫn đứng đó vẫy tay không ngừng, ông Mười Khoan và Sầm Nguyên Trạch đứng lặng lẽ phía sau, Vệ Chinh giơ cao cây côn ngắn như một lời chào tạm biệt trang trọng theo kiểu riêng của cậu.
Nó siết chặt dây cương, quay đầu ngựa hướng về phía trấn Lam Thủy xa xôi, nơi con đường trở về Tông Vân Các đang chờ đợi, mang theo trong hành lý không chỉ những tài liệu quý giá đánh đổi bằng lòng can đảm của nhiều người, mà còn mang theo cả trọng lượng của một vùng đất đã học cách tin tưởng nó, cùng một lời hứa nó tự nhủ sẽ không bao giờ để mình thất hứa, dù con đường phía trước có dẫn tới đâu.
Gió sa mạc thổi ngược lại sau lưng đoàn người, như đang đẩy họ tiến về phía trước, về phía một chân trời còn phủ đầy sương mù của những câu hỏi chưa có lời giải đáp.
Đi được một quãng, Diệp Sương quay đầu nhìn lại lần cuối, thấy ải Tiêu Sa đã thu nhỏ thành một chấm nâu nhạt giữa nền cát mênh mông, những bóng người tiễn đưa không còn phân biệt được rõ hình dáng, chỉ còn là những vệt màu nhỏ bé đứng lặng nơi cổng ải. Nó nghĩ tới ngày đầu tiên đặt chân tới đây, khi vùng đất này còn hoàn toàn xa lạ, khô cằn tới mức khiến lòng người cũng chai sạn theo, và giờ đây, khi rời đi, nó mang theo một nỗi lưu luyến chẳng khác gì ngày rời thôn Tùng Lĩnh năm nào.
"Ngươi ổn chứ?" Thanh Việt hỏi khẽ, nhận ra ánh mắt xa xăm của nó.
"Tớ ổn," Diệp Sương đáp, quay đầu ngựa lại, ánh mắt hướng thẳng về phía trước. "Chỉ là đang cố ghi nhớ hình ảnh này, phòng khi có ngày cần một điều gì đó để nhớ về lý do vì sao mình đang làm tất cả những chuyện này."
Thanh Việt gật đầu, không nói thêm, chỉ thúc ngựa tiến lên sóng đôi cùng nó, cả đoàn người dần khuất vào lớp bụi mờ cuốn lên từ vó ngựa, hướng thẳng về phía trấn Lam Thủy xa xôi.