Chương 45
Chương 45 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Đêm Cuối
Tin đoàn Khâm Vân Ti sẽ rời ải Tiêu Sa vào sáng hôm sau lan khắp doanh trại ngay sau bữa tối, khiến không khí vốn đã căng thẳng suốt gần một tuần qua càng thêm ngột ngạt, như thể mọi người đều đang nín thở chờ một điều gì đó xảy đến trước khi cánh cửa cơ hội cuối cùng khép lại.
Diệp Sương dành buổi tối ấy thăm con vật nhỏ trong hốc đá như thường lệ, mang theo phần thức ăn dành dụm và một ít thuốc mới pha, rồi trở về ải khi trời đã tối hẳn, ánh trăng khuyết treo lơ lửng phía chân trời sa mạc.
Trên đường về, ngang qua dãy nhà khách nơi đoàn Khâm Vân Ti tạm trú, nó thấy một bóng người đứng nép trong bóng tối gần cửa sổ, dáng vẻ căng thẳng nhìn trước ngó sau. Nó chậm bước lại, nhận ra đó chính là Chúc Nghi Lam.
*
"Cô nương," Chúc Nghi Lam gọi khẽ, giọng run rẩy hơn hẳn mọi lần trước, "ta cần nói chuyện với cô, ngay bây giờ, ở một nơi không ai nhìn thấy được."
Diệp Sương gật đầu, dẫn cô tới góc khuất sau kho lương thực, nơi ánh đèn từ doanh trại không chiếu tới, chỉ có ánh trăng mờ nhạt soi rõ gương mặt hai người.
"Sáng mai đoàn sẽ rời đi," Chúc Nghi Lam nói, tay run run lấy từ trong tay áo ra một gói vải nhỏ, bọc kín cẩn thận. "Ta không biết mình còn cơ hội nào khác để đưa cái này cho cô nữa."
Diệp Sương nhận lấy, mở nhẹ lớp vải, thấy bên trong là vài tờ giấy mỏng đã ngả vàng, một trong số đó là bản rập lại hình dạng các ký hiệu khắc trên cọc cũ, một tờ khác là mảnh giấy rách góc với vài dòng chữ viết tay, nét chữ khô cứng, mang dấu vết của một cuốn sổ cái cũ.
"Đây là gì?" nó hỏi khẽ, tim đập nhanh.
"Một góc trang trong cuốn sổ ghi chép phân bổ nhân lực của Tuyến Điều Phối Đặc Biệt," Chúc Nghi Lam thì thầm, giọng gần như không thành tiếng. "Ta lén xé lại từ tủ hồ sơ niêm phong nhiều năm trước, khi còn là thư lại mới vào nghề, không hiểu vì sao mình lại giữ nó lại thay vì vứt đi như lẽ ra phải làm. Có lẽ, trong lòng ta khi đó đã cảm thấy có gì không ổn, dù không dám thừa nhận."
*
Diệp Sương cẩn thận nhìn kỹ mảnh giấy dưới ánh trăng. Những dòng chữ đứt quãng chỉ còn lại vài cụm từ có thể đọc được: "...điều động nhân lực khảo sát khu vực chân núi phía Đông...", "...báo cáo trực tiếp, không qua kênh thông thường...", và một con số ghi ngày tháng đã mờ gần hết, chỉ còn đọc được phần năm.
"Năm này," nó lẩm bẩm, tính nhẩm trong đầu, "là khoảng thời gian trước khi con sinh ra không lâu."
"Ta không biết chính xác điều đó có ý nghĩa gì," Chúc Nghi Lam nói, "nhưng ta nghĩ cô nên giữ lấy, biết đâu người có đủ kiến thức về Linh Mạch sẽ nhìn ra được điều ta không thể."
Diệp Sương lật nhẹ sang tờ giấy còn lại, tấm bản rập ký hiệu cọc cũ, so sánh từng nét với những gì chính tay nó từng ghi chép ngoài thực địa mấy hôm trước. Hai bên khớp nhau gần như tuyệt đối, chỉ khác một chi tiết nhỏ — trên bản rập của Chúc Nghi Lam, phía dưới mỗi ký hiệu chính còn có thêm một dấu triện nhỏ hình tròn, đã mờ gần hết, mà trên những cây cọc thực tế ngoài khe Hạn Thủy không còn thấy được nữa vì thời gian bào mòn.
"Dấu triện này là gì vậy?" nó hỏi, chỉ vào hình tròn mờ nhạt.
"Ta không chắc," Chúc Nghi Lam đáp, cau mày nhìn kỹ. "Có thể là con dấu xác nhận của người phụ trách công trình khi đó. Nhưng nét khắc đã mòn quá, ta không dám đoán bừa."
"Cảm ơn cô," Diệp Sương nói, giọng chân thành. "Nhưng ta lo, nếu người của đại nhân phát hiện ra tài liệu này biến mất, cô sẽ gặp nguy hiểm."
Chúc Nghi Lam khẽ cười, nụ cười buồn bã hiếm hoi. "Ta đã kiểm tra kỹ, đây chỉ là bản sao rời, không nằm trong danh mục kiểm kê chính thức của chuyến đi này. Sẽ không ai để ý nó thiếu đâu." Cô ngừng lại một thoáng, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm trọng khác thường. "Nhưng ta phải nói cho cô biết một chuyện khác, quan trọng hơn."
*
"Chuyện gì?" Diệp Sương hỏi, cảm giác bất an dâng lên.
"Cách đây hai năm, khi còn mới vào nghề, ta từng một lần lỡ miệng hỏi một vị thư lại lớn tuổi về Tuyến Điều Phối Đặc Biệt, chỉ vì tò mò khi thấy cái tên ấy trên một dãy tủ niêm phong," Chúc Nghi Lam kể, giọng hạ xuống mức thì thầm nhất. "Người đó không chỉ mắng ta, mà còn dọa sẽ báo lên cấp trên nếu ta còn nhắc tới nó lần nữa. Ta sợ tới mức không dám hỏi thêm ai khác từ đó tới nay. Nhưng đêm nay, khi quyết định đưa những tài liệu này cho cô, ta chợt nhận ra — nỗi sợ ấy đã khiến ta im lặng suốt hai năm trời, trong khi có lẽ, sự im lặng của những người như ta mới chính là thứ giúp cho bất cứ điều gì đang xảy ra tiếp tục xảy ra."
Diệp Sương nắm lấy tay Chúc Nghi Lam, siết nhẹ. "Cô không cần phải làm gì thêm nữa," nó nói. "Chỉ cần đưa cho ta những gì cô có, phần còn lại, để ta lo."
"Cô nương cẩn thận," Chúc Nghi Lam nói, giọng nghẹn lại vì xúc động lẫn sợ hãi. "Đại nhân Lỗ không phải người đơn giản. Ta không dám khẳng định ông ta có liên quan trực tiếp tới những gì ta vừa kể, nhưng cách ông ta luôn biết trước mọi thứ, luôn có câu trả lời sẵn cho mọi câu hỏi khó, khiến ta không thể không nghi ngờ."
*
Hai người chia tay nhau trong bóng tối, Chúc Nghi Lam vội vã quay về khu nhà khách trước khi ai đó nhận ra sự vắng mặt của mình, còn Diệp Sương đứng lặng một lúc lâu, tay siết chặt gói vải nhỏ, cảm giác nó vừa nặng như một tảng đá vừa mỏng manh như một hơi thở có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Nó tìm tới phòng Thanh Việt ngay trong đêm, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện, cho anh xem những tài liệu vừa nhận được. Anh im lặng đọc kỹ từng dòng chữ dưới ánh đèn dầu, gương mặt dần trở nên nghiêm trọng.
"Con số năm này," anh nói, chỉ vào phần chữ số còn sót lại trên mảnh giấy, "trùng khớp với khoảng thời gian trước khi ngươi được sinh ra, cũng là khoảng thời gian, theo lời kể của bà Chín Lài mà ngươi từng nói với ta, cha mẹ ngươi mất trong một đợt nhiễu loạn Linh Mạch nhỏ ở thôn Tùng Lĩnh."
Diệp Sương sững người, một cảm giác lạnh buốt lan khắp cơ thể mà nó chưa từng trải qua trước đó. "Anh nghĩ… hai việc đó có liên quan?" nó hỏi, giọng run rẩy.
"Ta không dám khẳng định," Thanh Việt đáp, giọng cẩn trọng nhưng ánh mắt anh không giấu được sự lo lắng. "Có thể chỉ là trùng hợp. Nhưng nếu không phải…"
Anh không nói hết câu, chỉ để sự im lặng lấp đầy khoảng trống còn lại, nặng nề hơn bất cứ lời giải thích nào có thể diễn tả.
*
Sáng hôm sau, đoàn Khâm Vân Ti rời ải Tiêu Sa đúng như dự định, Lỗ Khắc Viên cúi chào lịch sự trước khi lên xe, không để lộ bất cứ dấu hiệu nào cho thấy ông ta biết về cuộc trò chuyện đêm qua giữa Diệp Sương và người thư lại của mình.
"Ta sẽ sớm quay lại," ông ta nói với Sầm Nguyên Trạch, giọng vẫn giữ nguyên vẻ điềm đạm quen thuộc, "cùng với quyết định chính thức từ triều đình về công trình ổn định hóa. Mong các vị suy nghĩ kỹ trước khi từ chối một cơ hội hợp tác quan trọng như vậy."
Diệp Sương đứng trong hàng người tiễn đoàn, ánh mắt nó vô tình chạm phải Chúc Nghi Lam ngồi trên xe, cả hai chỉ trao nhau một cái gật đầu kín đáo, không một lời nào được nói ra, nhưng cả hai đều hiểu, một điều gì đó giữa họ đã thay đổi vĩnh viễn kể từ đêm qua.
Khi đoàn xe khuất dần sau rặng đồi cát, Diệp Sương quay sang Thanh Việt, gói tài liệu vẫn giấu kín trong ngực áo, lòng nặng trĩu một quyết tâm mới — quyết tâm phải tìm ra sự thật, dù nó có dẫn tới đâu, dù cái giá phải trả có là gì đi nữa.
*
Sầm Nguyên Trạch tìm tới cả hai ngay khi bụi đường do đoàn xe cuốn lên đã lắng xuống, gương mặt ông không giấu được vẻ lo âu. "Ta không thích cảm giác này chút nào," ông nói. "Người như Lỗ Khắc Viên không dễ dàng bỏ cuộc chỉ vì bị từ chối một lần. Ông ta sẽ quay lại, mang theo áp lực lớn hơn từ triều đình."
"Con biết," Diệp Sương đáp, siết chặt gói tài liệu trong ngực áo. "Chính vì vậy, con nghĩ chúng con không thể chỉ ngồi chờ ở đây nữa. Cần phải mang những gì tìm được về tận tông môn, trình bày trực tiếp, trước khi đại nhân ấy kịp trở lại với một quyết định đã rồi."
Vệ Chinh, đứng gần đó nghe được, góp lời, giọng có phần lo lắng. "Nhưng nếu hai người rời đi, ai sẽ trông coi trạm quan sát? Ai sẽ xử lý nếu Lỗ Khắc Viên quay lại trong lúc hai người vắng mặt?"
"Cậu và những thanh niên thôn Diêm Cốc đã được huấn luyện đủ để duy trì hệ thống cảnh báo," Diệp Sương nói, đặt tay lên vai Vệ Chinh, giọng chân thành. "Còn về Lỗ Khắc Viên, tướng quân Sầm hoàn toàn có thẩm quyền trì hoãn mọi quyết định lớn cho tới khi có ý kiến chính thức từ tông môn. Đó là điều Thanh Việt đã nhắc tới ngay trong cuộc họp."
Sầm Nguyên Trạch gật đầu, ánh mắt ông vừa tự hào vừa trĩu nặng lo âu. "Ta sẽ giữ vững nơi này cho tới khi các con trở lại," ông nói. "Nhưng hãy đi sớm, và cẩn trọng từng bước một. Ta không muốn nghe tin dữ nào về hai đứa trẻ đã cùng ta trải qua một đêm sinh tử nơi khe Hạn Thủy."