Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 32

Chương 32 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Đất Cằn Mạch Cạn

Thôn Diêm Cốc hiện ra sau một rặng đồi thấp phủ đầy cát mịn, một cụm nhà đất nện lụp xụp quây quần quanh một giếng nước duy nhất, nơi vài phụ nữ đang xếp hàng chờ tới lượt múc từng gàu nước ít ỏi đọng lại dưới đáy.

Diệp Sương đứng lặng một lúc trước cảnh tượng ấy, so sánh trong đầu với giếng nước công cộng ở trấn Lam Thủy — nơi vẫn còn dồi dào dù có phần đục ngầu — và nhận ra sự khác biệt về mức độ nghiêm trọng lớn tới nhường nào. Ở đây, không có tiếng cãi vã tranh nhau múc nước như đôi khi vẫn xảy ra ở những nơi khan hiếm, chỉ có một sự im lặng nhẫn nại, cam chịu, như thể người dân nơi này đã quen với việc chờ đợi từ rất lâu rồi.

"Đây rồi," Sầm Nguyên Trạch nói, dẫn đoàn đệ tử vào giữa thôn, nơi một ông già lưng còng, tóc bạc trắng, đang ngồi trên một phiến đá dưới bóng mái hiên, tay đan một chiếc rổ tre dở dang. "Ông Mười Khoan, trưởng thôn Diêm Cốc."

Ông già ngước lên, ánh mắt vừa mệt mỏi vừa cảnh giác, nhưng khi thấy áo bào Tông Vân Các, một tia hy vọng thoáng qua trên gương mặt nhăn nheo. "Cuối cùng cũng có người từ tông môn tới," ông nói, giọng khàn đặc vì tuổi tác. "Tôi đã không còn dám tin điều đó sẽ xảy ra."

*

"Chúng tôi tới để giúp ổn định lại tình hình Linh Mạch quanh đây," Diệp Sương nói, ngồi xuống bên cạnh ông trên phiến đá, cố giữ giọng thân thiện nhất có thể. "Ông có thể kể cho chúng tôi nghe chi tiết hơn về những gì đã xảy ra không ạ?"

Ông Mười Khoan gật đầu, đặt chiếc rổ tre xuống, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời. "Ba năm trước, đất này vẫn còn trồng được kê, được đậu, dù chưa bao giờ trù phú. Rồi từ từ, mùa màng thất bát dần, giếng nước cạn hơn mỗi năm. Năm ngoái, chúng tôi mất hẳn một nửa số ruộng vì đất nứt nẻ không giữ được nước."

"Ông có biết nguyên nhân không ạ?" Cố Thanh Việt hỏi, ngồi xổm xuống để ngang tầm mắt ông già.

"Người già trong làng bảo là do đất đã kiệt sức sau bao đời cày cấy," ông đáp, giọng trầm buồn. "Nhưng tôi không tin hoàn toàn như vậy. Có những đêm, tôi nghe thấy tiếng gì đó rất khẽ, như tiếng nước chảy ngược, sâu dưới lòng đất, cứ như có ai đó đang hút nó đi từ một hướng khác."

"Ông đã báo cáo việc này lên trên chưa ạ?" Diệp Sương hỏi, không giấu được vẻ ngạc nhiên.

"Báo rồi," ông Mười Khoan đáp, bật cười khan, một tiếng cười chua chát hơn là vui vẻ. "Năm nào cũng báo, qua đội tuần tra của ải, qua cả những đoàn khảo sát hiếm hoi ghé ngang. Nhưng cô biết đấy, một thôn ba mươi hộ dân ở tận cùng biên viễn, tiếng nói của chúng tôi nhỏ lắm, chẳng thấm vào đâu so với những chuyện lớn lao ở kinh đô."

Lời nói ấy khiến Diệp Sương nhớ tới Lý trưởng Đoài năm nào, tới sự chậm trễ từng khiến thôn Tùng Lĩnh phải trả giá đắt, nhưng lần này, quy mô của sự thờ ơ dường như lớn hơn nhiều, không chỉ là một cá nhân chậm phản ứng, mà là cả một hệ thống dường như không đủ khả năng, hoặc không đủ quan tâm, để lắng nghe những tiếng nói từ vùng đất xa xôi nhất.

"Chúng tôi sẽ ở lại đây một thời gian dài," Cố Thanh Việt nói, giọng chắc chắn. "Không chỉ ghé qua rồi đi như những đoàn khảo sát trước. Ông có thể tin điều đó."

Ông Mười Khoan nhìn hai người trẻ trước mặt một lúc lâu, ánh mắt dò xét rồi dần chuyển sang một sự tin tưởng thận trọng. "Mong là vậy," ông nói khẽ. "Thôn này đã chờ đợi lâu lắm rồi."

*

Diệp Sương và Thanh Việt dành cả buổi chiều đi khảo sát quanh thôn, kiểm tra những lá trấn phù cũ đặt rải rác ở các điểm xung yếu — hầu hết đã gần như mất tác dụng hoàn toàn, một số chỉ còn là những mảnh gỗ mục nát với vài nét mực mờ nhạt không còn nhận ra hình dạng ban đầu.

"Nhìn cách những lá bùa này mòn đi," Diệp Sương nói, cầm một mảnh gỗ cũ lên xem xét kỹ, "không giống như phai màu theo thời gian bình thường. Nó giống như bị rút cạn năng lượng nhanh hơn hẳn mức lẽ ra phải có."

"Giống cách một ngọn đèn dầu cháy nhanh hơn khi gió lùa liên tục," Thanh Việt gật gù, đồng tình. "Có gì đó đang liên tục hút cạn sức mạnh của bất cứ thứ gì được đặt xuống vùng đất này, không chỉ riêng dòng chảy tự nhiên của Linh Mạch."

Trong lúc hai người trao đổi, một đám trẻ con thôn Diêm Cốc, gầy gò nhưng ánh mắt sáng tò mò, đã tụ tập từ xa quan sát, thì thầm bàn tán về những vị khách lạ mặc áo bào xanh nhạt. Một đứa bé gái nhỏ nhất trong nhóm, tóc rối bù, quần áo vá chằng vá đụp, đứng tách riêng ra một chút, ánh mắt dán chặt vào cây bút vẽ bùa trong tay Diệp Sương với một sự tò mò đặc biệt hơn hẳn những đứa khác.

*

"Con bé đó tên gì vậy ạ?" Diệp Sương hỏi một người phụ nữ đứng gần đó, ánh mắt vẫn hướng về đứa trẻ đang lấp ló sau một bức tường đất.

"Con bé Tơ," người phụ nữ đáp, giọng có phần chua xót. "Cha mẹ nó mất cách đây hai năm, trong một vụ tấn công của loài thú biến dị gần khe suối. Từ đó nó sống nhờ cả thôn nuôi nấng, nhà nào cũng cho nó một bữa cơm khi có thể. Con bé ít nói lắm, từ ngày đó tới giờ, nhưng chân tay nhanh nhẹn, hay giúp người già trong thôn gánh nước, bổ củi."

Diệp Sương khựng lại, một cảm giác quen thuộc dâng lên trong lòng — hình ảnh chính nó năm nào, một đứa trẻ mồ côi được cả thôn Tùng Lĩnh cưu mang trước khi bà Chín Lài chính thức nhận nuôi. Nó bước lại gần, quỳ xuống ngang tầm mắt con bé, mỉm cười thân thiện.

"Chào em," nó nói nhẹ nhàng. "Chị tên Sương. Em thích xem chị vẽ à?"

Con bé Tơ không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi cây bút, nhưng cũng không lùi lại như trước, một dấu hiệu nhỏ của sự tin tưởng đang dần hình thành.

Diệp Sương lục túi, tìm được một mảnh vải nhỏ và chút mực dự trữ còn sót lại, vẽ nhanh trên đó một hình xoắn đơn giản không mang phép thuật gì đặc biệt, chỉ là một họa tiết ngộ nghĩnh giống hình con bướm. "Của em," nó nói, đưa mảnh vải cho con bé. "Chị không giỏi vẽ đẹp lắm, nhưng chị nghĩ em sẽ thích."

Con bé Tơ nhận lấy mảnh vải, ngắm nghía một lúc lâu, rồi lần đầu tiên kể từ khi đoàn xuất hiện, một nụ cười nhỏ, ngượng nghịu nở trên môi nó, trước khi nó vội vàng chạy đi khoe với đám bạn cùng lứa, để lại Diệp Sương đứng nhìn theo với một cảm giác ấm áp lan tỏa trong ngực.

"Ngươi lúc nào cũng vậy," Thanh Việt nói khẽ, đứng cạnh nó, ánh mắt dõi theo bóng con bé chạy xa dần. "Luôn tìm cách để lại thứ gì đó tốt đẹp, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ."

"Tớ chỉ nhớ tới chính mình ngày xưa thôi," Diệp Sương đáp, giọng trầm xuống. "Nếu không có ông Tám Mực, không có bà Chín Lài, không biết giờ tớ sẽ ra sao."

*

Tối đó, khi trở về ải Tiêu Sa, Diệp Sương và Thanh Việt cùng Sầm Nguyên Trạch ngồi lại bàn bạc kế hoạch dài hạn bên một tấm bản đồ trải rộng trên bàn đá.

"Chúng ta cần xác định rõ nguồn gốc của hiện tượng rút cạn năng lượng này trước khi có thể đưa ra giải pháp lâu dài," Diệp Sương nói, tay chỉ vào cụm dấu chấm đỏ dày đặc quanh khu vực mang tên khe Hạn Thủy trên bản đồ, một cái tên nghe qua đã gợi lên hình ảnh một dòng nước từng chảy xiết nay chỉ còn trơ đáy cạn. "Trước mắt, con nghĩ chúng ta nên tập trung gia cố lại các trấn phù quanh thôn Diêm Cốc và ải này, dùng phương pháp thích ứng thay vì trấn áp thuần túy, để giảm bớt tốc độ hao mòn."

"Ta đồng ý," Sầm Nguyên Trạch gật đầu, "nhưng ta phải nói trước, nguồn lực chúng ta có ở đây rất hạn chế. Linh mặc dự trữ không nhiều, và viện trợ từ triều đình, nói thẳng, chưa bao giờ tới đúng hẹn."

"Chúng con sẽ cố gắng làm việc với những gì có sẵn," Cố Thanh Việt đáp, ánh mắt anh lộ rõ quyết tâm. "Giống như Diệp Sương vẫn luôn làm."

Diệp Sương mỉm cười nhẹ trước câu nói ấy, nhưng trong lòng, nỗi lo về quy mô thật sự của vấn đề trước mắt vẫn không hề vơi bớt. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía bóng tối bao trùm vùng đất khô cằn, và tự hỏi liệu những gì nó học được từ ông Tám Mực, từ bà Chín Lài, từ cả tông môn, có đủ để cứu vãn một vùng đất đã suy kiệt tới mức này, hay đây sẽ là thử thách đầu tiên vượt quá khả năng của nó.

Sầm Nguyên Trạch cuộn lại tấm bản đồ, đứng dậy chuẩn bị rời khỏi phòng, nhưng dừng lại nơi cửa, quay đầu nói thêm một câu. "Dù các vị làm được tới đâu, chỉ riêng việc có người tới đây, ở lại đây, đã là một điều dân chúng vùng này chưa từng dám mong đợi suốt nhiều năm qua. Đừng đặt quá nhiều áp lực lên vai mình."

Câu nói ấy, dù có ý an ủi, lại không làm vơi bớt gánh nặng trong lòng Diệp Sương là bao. Nó nhìn sang Thanh Việt, thấy anh cũng đang trầm ngâm nhìn ra khoảng tối bên ngoài, và cả hai không cần trao đổi thêm lời nào để hiểu rằng, đêm nay, cả hai đều sẽ khó lòng chợp mắt trọn vẹn trước khối lượng công việc và trách nhiệm đang chờ đợi phía trước.

Đã sao chép liên kết chương