Người Vẽ Bùa Giữ Làng
9 phút đọc

Chương 44

Chương 44 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 9 phút đọc

Lời Đề Nghị

Sảnh họp nhỏ của ải Tiêu Sa chật kín người vào buổi sáng hôm ấy — Sầm Nguyên Trạch ngồi ở đầu bàn, Diệp Sương và Thanh Việt một bên, Lỗ Khắc Viên cùng hai người lính khảo sát phía đối diện, Chúc Nghi Lam đứng lặng lẽ ở góc phòng với chồng giấy tờ trên tay.

"Sau khi xem xét kỹ số liệu đo được," Lỗ Khắc Viên mở lời, giọng trang trọng khác hẳn vẻ nhẹ nhàng thường ngày, "Khâm Vân Ti đề xuất triển khai một công trình 'ổn định hóa' quy mô lớn tại khe Hạn Thủy, kết hợp với việc thiết lập một hệ thống dẫn truyền quanh khu vực cọc đánh dấu cũ."

"Ổn định hóa," Diệp Sương lặp lại, cố giữ giọng bình thản. "Đại nhân có thể nói rõ hơn, đó là làm gì cụ thể không?"

Lỗ Khắc Viên trải một bản vẽ lên bàn — những đường nét phức tạp mô tả một hệ thống ống dẫn và trụ đá bao quanh khe nứt, nối liền với khu vực có cọc cũ bằng một đường mạch đánh dấu màu đỏ.

"Chúng ta sẽ dựng một mạng lưới linh mặc chuyên dụng, dẫn phần năng lượng dư thừa từ khe Hạn Thủy về một điểm tập trung, giúp giảm áp lực lên toàn khu vực," ông ta giải thích, giọng đều đều như đã thuyết trình phương án này không biết bao nhiêu lần trước đó. "Đồng thời, phần năng lượng thu được có thể tái sử dụng để gia cố các trấn phù bảo vệ ải, thay vì để nó tự do trào ra gây họa như đêm trận chiến vừa qua."

*

Diệp Sương im lặng một lúc, mắt dán chặt vào bản vẽ, cố hình dung cách thức hoạt động thực sự của hệ thống ấy. Nó nhớ tới cảm giác Thanh Việt mô tả về khu vực cọc cũ — một vết sẹo, dấu vết của việc rút năng lượng kéo dài rồi dừng đột ngột — và một linh cảm lạnh buốt bỗng dâng lên.

"Đại nhân," nó lên tiếng, cố giữ giọng lễ độ nhưng kiên quyết, "phương án này, nếu con hiểu không lầm, thực chất là dẫn một phần Linh Mạch từ khe Hạn Thủy sang một điểm tập trung khác, đúng không ạ? Không phải để chữa lành vết nứt, mà để khai thác nó."

"Hai điều đó không nhất thiết mâu thuẫn," Lỗ Khắc Viên đáp, không hề nao núng. "Ổn định một điểm quá tải bằng cách rút bớt năng lượng dư thừa là phương pháp đã được kiểm chứng qua nhiều thế hệ khảo sát."

"Nhưng đó có phải chính xác là phương pháp từng được dùng tại khu vực cọc cũ, cách đây nhiều năm không?" Diệp Sương hỏi thẳng, nhìn thẳng vào mắt ông ta. "Và nếu đúng vậy, tại sao nơi đó lại trở thành một vùng đất bạc màu, cằn cỗi, còn khe Hạn Thủy thì vẫn tiếp tục suy yếu cho tới khi vỡ tung? Nếu phương pháp ấy thực sự hiệu quả, sao hậu quả lại là một trận yêu triều suýt xóa sổ cả một thôn làng?"

Sảnh họp chìm vào im lặng. Sầm Nguyên Trạch nhìn Lỗ Khắc Viên, chờ đợi câu trả lời với vẻ mặt không giấu được sự dò xét.

*

"Ta không thể xác nhận công trình tại khu vực cọc cũ có liên quan gì tới đề xuất lần này," Lỗ Khắc Viên đáp sau một khoảng lặng dài hơn bình thường, giọng lần đầu tiên hơi mất đi vẻ trơn tru quen thuộc. "Đó là chuyện của quá khứ, thuộc về một giai đoạn khác, những con người khác. Ta chỉ đề xuất phương án tốt nhất dựa trên kiến thức hiện tại."

"Vậy tại sao đại nhân lại không nhận ra kiểu ký hiệu khắc trên những cây cọc đó, nếu chúng thực sự chỉ là chuyện quá khứ vô hại?" Diệp Sương truy vấn tiếp, không lùi bước.

"Cô nương," Lỗ Khắc Viên nói, giọng đã lấy lại phần nào bình tĩnh nhưng ẩn chứa một chút sắc lạnh mới, "ta hiểu cô lo lắng cho vùng đất này, điều đó đáng quý. Nhưng ta cũng mong cô hiểu, đây là công việc của triều đình, thuộc thẩm quyền Khâm Vân Ti, không phải điều một đệ tử nội môn — dù tài giỏi tới đâu — có quyền quyết định thay."

Câu nói ấy, dù được nói bằng giọng điệu lịch sự, vẫn mang theo một lằn ranh rõ ràng, như một cánh cửa vừa khép lại giữa hai người.

Thanh Việt, ngồi bên cạnh, lên tiếng, giọng anh điềm tĩnh nhưng không kém phần cương quyết. "Đại nhân, ải Tiêu Sa hiện đang thuộc quyền trấn giữ chung giữa quân đội triều đình và Tông Vân Các. Bất cứ công trình lớn nào ảnh hưởng tới an nguy khu vực này cũng cần có sự đồng thuận của cả hai bên, không thể chỉ do một mình Khâm Vân Ti quyết định."

Sầm Nguyên Trạch gật đầu tán thành. "Cố công tử nói đúng. Ta sẽ cần thời gian tham vấn thêm trước khi đồng ý cho bất cứ công trình quy mô lớn nào được triển khai tại đây."

Lỗ Khắc Viên nhìn cả ba người một lượt, nét mặt khó đoán, rồi khẽ gật đầu. "Được. Ta sẽ chờ. Nhưng ta mong các vị hiểu, thời gian không phải là thứ vô hạn. Khe Hạn Thủy sẽ không chờ đợi mãi trước khi nó lại vỡ tung lần nữa."

Ông ta đứng dậy, thu lại bản vẽ, ra hiệu cho Chúc Nghi Lam thu dọn giấy tờ. Trước khi rời sảnh, ông ta dừng lại nơi ngưỡng cửa, quay đầu nhìn Diệp Sương một thoáng.

"Cô nương có một trực giác sắc bén hiếm thấy," ông ta nói, giọng khó đoán giữa lời khen và một điều gì đó gần như cảnh cáo. "Ta hy vọng nó sẽ dẫn cô đi đúng hướng, chứ không phải khiến cô sa vào những nghi kỵ vô căn cứ, làm phí hoài một tiền đồ đang rộng mở."

Nói xong, ông ta rời đi, để lại sảnh họp chìm trong một sự im lặng nặng nề. Sầm Nguyên Trạch thở dài, xoa trán. "Người này không đơn giản," ông nói. "Câu cuối cùng ông ta vừa nói, nghe như một lời khuyên, nhưng ta lại nghe ra một lời đe dọa trá hình."

"Con cũng nghĩ vậy," Diệp Sương đáp, giọng khẽ run. "Nhưng con không định lùi bước chỉ vì một câu nói bóng gió."

*

Buổi chiều, sau cuộc họp căng thẳng, Diệp Sương xin phép đi kiểm tra lại khu vực gần trạm quan sát một mình, viện cớ cần bình tĩnh lại đầu óc. Thanh Việt định đi cùng, nhưng nó khẽ lắc đầu, muốn có chút thời gian riêng.

Trên đường đi, ngang qua một khe đá nhỏ cách trạm quan sát không xa, nó nghe thấy một tiếng rên khe khẽ, đau đớn, khác hẳn tiếng gió hay tiếng côn trùng quen thuộc. Nó dừng bước, thận trọng tiến lại gần, tay đã sẵn sàng một lá bùa phòng thân.

Trong khe đá, một sinh vật nhỏ, thân hình phủ lớp vảy mỏng màu xám nhạt, đang nằm co quắp, một bên chân sau bị thương nặng, máu đã khô sẫm quanh vết cắt. Nó không giống loài yêu thú hung dữ từng tràn ra từ khe Hạn Thủy đêm trận chiến — kích thước chỉ bằng một con chó nhỏ, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hoảng sợ hơn là hung tợn khi thấy Diệp Sương xuất hiện.

*

Diệp Sương đứng lặng một lúc, tim đập nhanh vì bất ngờ lẫn một cảm giác xót xa khó gọi tên. Nó nhớ lại lời bà Chín Lài từng dạy về cách chữa trị vết thương cho thú hoang hoảng loạn — không tiến thẳng, không nhìn chằm chằm, chỉ ngồi xuống thật chậm, giữ khoảng cách, để con vật tự quyết định có tin tưởng hay không.

Nó ngồi xuống cách con sinh vật vài bước, lấy ra mảnh vải nhỏ và thỏi mực tự chế luôn mang theo, vẽ một lá an miên phù đơn giản, để nó lơ lửng nhẹ nhàng trong không khí giữa hai bên, ánh sáng dịu dàng tỏa ra như một lời mời gọi thay vì một sự đe dọa.

Con sinh vật run rẩy một lúc, rồi dần dịu lại, đôi mắt hoảng loạn từ từ khép hờ, hơi thở chậm rãi hơn. Diệp Sương thận trọng tiến lại gần hơn, kiểm tra vết thương, dùng chút thuốc dịu đau còn sót lại trong túi để rịt tạm.

Nó không biết chắc đây là loài gì — không hẳn giống bất cứ mô tả nào nó từng học ở tông môn, có lẽ là một loài nhỏ sống ẩn dật quanh khe Hạn Thủy, bị thương trong lúc chạy trốn khỏi hỗn loạn đêm trận chiến hoặc chính đợt khảo sát ồn ào những ngày qua.

Nó ngồi cạnh con vật một lúc lâu, quan sát từng nhịp thở đều dần của nó, lòng chợt nhớ tới câu chuyện bà Chín Lài từng kể bên bếp lửa năm nào về tộc Vụ Ẩn — những sinh vật sống ẩn mình nơi rừng sâu, bị con người xa lánh oan uổng chỉ vì vài đợt yêu triều gây họa, trong khi phần lớn trong số chúng, theo lời kể, vốn hiền hòa chẳng khác gì loài vật nuôi trong nhà. Nó tự hỏi, liệu sinh vật nhỏ bé đang run rẩy trước mặt mình đây có phải cũng mang trong mình một phần của sự oan uổng ấy hay không — bị xem là mối nguy chỉ vì hình dạng khác thường, trong khi thực chất chỉ là một sinh linh đang cố sống sót giữa một vùng đất đã quá nhiều tổn thương.

*

"Ta sẽ không nói với ai đâu," nó thì thầm với con vật, giọng dịu dàng như đang trấn an một đứa trẻ. "Nhưng ta cũng không nỡ để em chết ở đây một mình."

Nó quyết định giấu con vật trong một hốc đá kín đáo gần đó, mang thức ăn và nước tới mỗi ngày, tự nhủ chỉ là tạm thời, cho tới khi vết thương lành hẳn rồi sẽ thả nó về tự nhiên. Nó không kể chuyện này với Sầm Nguyên Trạch hay bất cứ ai trong ải — phần vì sợ bị hiểu lầm là dung túng cho một sinh vật có thể nguy hiểm, phần vì một cảm giác riêng tư nó không lý giải nổi, như thể đây là một bí mật chỉ thuộc về mình nó và ông Tám Mực năm nào, người từng dạy nó rằng đôi khi, lòng trắc ẩn không cần phải được ai chấp thuận mới đáng làm.

Chỉ có Thanh Việt, khi nó trở về ải với đôi tay còn dính chút máu khô, mới được nó kể lại toàn bộ sự thật, ánh mắt anh không hề trách móc, chỉ lặng lẽ giúp nó chuẩn bị thêm ít thuốc men cho lần thăm sau.

"Ngươi luôn như vậy," anh nói khẽ, giọng dịu dàng hiếm thấy. "Cứu cho trót, dù chẳng ai yêu cầu."

Diệp Sương mỉm cười, không đáp, chỉ nhìn ra phía khe đá xa xa nơi con sinh vật nhỏ đang nằm im lìm dưỡng thương, hoàn toàn không hay biết rằng chính hành động nhỏ bé, thầm lặng ấy — một lá an miên phù vẽ ra từ lòng trắc ẩn thuần túy — sẽ trở thành một hạt giống mang theo hậu quả nó không thể lường trước, ẩn mình chờ đợi giữa những trang sổ tay nó vẫn cẩn thận ghi chép mỗi đêm.

Đã sao chép liên kết chương