Chương 25
Chương 25 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Đêm Yêu Triều Tràn Về
Tiếng mõ tre gõ liên hồi xé toạc màn đêm, khác hẳn nhịp gõ canh đều đặn mọi khi — dồn dập, hoảng loạn, đủ để đánh thức cả ngôi làng đang say ngủ chỉ trong tích tắc.
Diệp Sương bật dậy khỏi chõng, tim đập thình thịch, cảm nhận ngay một luồng năng lượng hỗn loạn dội vào lồng ngực, mạnh hơn hẳn cảm giác nó có được bên giếng miếu Linh Căn đêm trước. Mảnh ngọc bội trong túi áo, nó nắm chặt lấy theo bản năng, ấm nóng bất thường như đang cộng hưởng với thứ gì đó đang chuyển động dữ dội ngoài kia.
"Có chuyện gì vậy?" Âu Bội Nhi hoảng hốt bật dậy theo, tay run run tìm túi hành lý.
Chưa kịp trả lời, cửa nhà khách bật mở, Nhiêu Bá Tường đứng đó, gương mặt căng thẳng tột độ. "Yêu quái tràn từ hướng rừng thưa phía đông, đang áp sát vành đai làng! Toàn bộ đệ tử tập hợp ngay lập tức, dân làng sơ tán vào đình theo đúng kế hoạch đã bàn!"
*
Khi Diệp Sương chạy ra tới sân đình, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người nó đông cứng lại một thoáng. Từ phía rừng thưa, hàng chục bóng đen di chuyển nhanh nhẹn giữa những thân cây, tiếng gầm gừ hỗn loạn vang vọng khắp không gian, và xa hơn nữa, một quầng sáng đỏ tía kỳ dị bùng lên yếu ớt phía chân trời — không rực rỡ như đêm Vân Tiêu, nhưng đủ để biết đây không phải một cuộc tấn công nhỏ lẻ.
"Đông hơn lần trước nhiều," Đình Khôi nói, giọng run rẩy, tay siết chặt cây bút vẽ bùa. "Đây không phải chỉ vài con lạc đàn, đây là cả một đợt yêu triều thật sự."
Lý trưởng Đoài, đúng như lời hứa, đã tổ chức lực lượng canh gác từ trước, và giờ đây trai tráng trong làng đang hối hả dẫn người già, trẻ nhỏ vào trong đình, nơi đã được gia cố thêm bằng những lá hộ phù mới Diệp Sương và đồng đội vẽ trong hai ngày qua.
"Nhóm một theo ta chặn ở cổng đông!" Nhiêu Bá Tường hét lớn, phân chia lực lượng nhanh chóng. "Diệp Sương, Âu Bội Nhi, các con giữ vòng ngoài cùng dân làng, bảo vệ đường rút vào đình. Đừng liều lĩnh xông lên tuyến đầu!"
Diệp Sương gật đầu, nhưng ánh mắt nó đã kịp lướt qua đám đông hoảng loạn, tìm kiếm những gương mặt quen thuộc — bà Chín Lài đang được một người hàng xóm dìu đi, ông Tám Mực bước chậm rãi hơn hẳn tuổi tác vốn có, và xa hơn, thằng Mộc đang cố gắng đẩy một cánh cửa gỗ nặng để chắn lối vào một căn nhà, trong khi cái Mận ôm chặt lấy vài đứa trẻ nhỏ hàng xóm, mặt trắng bệch vì sợ hãi.
*
Con yêu quái đầu tiên xuất hiện ở rìa vành đai làng chỉ vài phút sau đó — hình dạng lai giữa chó sói và một loài bò sát, da phủ vảy đen xỉn, mắt phát sáng màu lục nhạt trong bóng tối, di chuyển với tốc độ nhanh đến mức khiến người ta khó lòng phản ứng kịp.
"Cẩn thận!" Diệp Sương hét lên khi thấy con thú lao thẳng về phía một nhóm dân làng đang chạy tới đình, tay nó đã kịp vung lên một lá bùa tốc ký chuẩn bị sẵn từ trước, ném thẳng vào đường di chuyển của con thú.
Ánh sáng bùng lên, tạo thành một vòng chắn tạm thời, đủ để con thú khựng lại trong chốc lát, gầm gừ điên cuồng nhưng không thể xuyên qua. Đủ thời gian để nhóm dân làng kịp lao qua cổng đình an toàn.
"Cậu ổn không?" Âu Bội Nhi hét lên, đang bận đối phó với một con khác đang cố lao qua khe hở giữa hai căn nhà.
"Ổn!" Diệp Sương đáp, nhưng tay đã run lên vì lượng linh mặc tiêu hao quá nhanh trong thời gian ngắn. Nó biết, với tốc độ này, số linh mặc mang theo sẽ không đủ cầm cự tới khi trời sáng, chưa nói tới việc chờ viện binh từ tông môn — vẫn còn ít nhất một ngày nữa mới tới nơi.
*
Trận chiến kéo dài, mỗi phút trôi qua đều nặng nề như một giờ. Nhiêu Bá Tường cùng nhóm đệ tử ở cổng đông đang phải vật lộn với một nhóm yêu quái lớn hơn, tiếng va chạm kim loại và tiếng gầm rú hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản hòa âm hỗn loạn đáng sợ.
Diệp Sương, giữa lúc cố gắng vẽ thêm một lá bùa trấn giữ cho khu vực gần đình, chợt nghe một tiếng thét quen thuộc vang lên từ phía sau — cái Mận, đang cố kéo hai đứa trẻ chạy về phía đình, nhưng một con yêu quái nhỏ hơn, nhanh nhẹn hơn, đã cắt ngang đường rút, chặn cả ba lại giữa một con hẻm hẹp.
Không kịp suy nghĩ, Diệp Sương lao tới, tay vục nhanh vào bát mực đeo bên hông, không còn đủ thời gian để pha chế cẩn thận như thường lệ. Nó quỳ xuống ngay giữa con hẻm, vẽ một đường cong dứt khoát xuống nền đất — không phải bùa tấn công, mà một lá trấn phù đơn giản, thứ nó từng học được cách biến tấu nhanh trong tình huống khẩn cấp từ những buổi luyện tập đặc biệt của Nhiêu Bá Tường sau đêm Vân Tiêu.
Luồng sáng bùng lên ngay dưới chân con yêu quái, khiến nó hoảng loạn lùi lại, cho Diệp Sương đủ thời gian lao tới, kéo cả ba người — cái Mận và hai đứa trẻ — về phía sau lưng mình.
"Chạy ngay vào đình!" nó hét lên, đẩy họ về phía cổng đình đang mở, trong khi quay lại đối mặt với con yêu quái đang gầm gừ, chuẩn bị tấn công lần nữa.
*
"Sương! Coi chừng!"
Tiếng hét của Âu Bội Nhi vang lên đúng lúc một con yêu quái khác, lớn hơn hẳn, bất ngờ lao ra từ một góc khuất phía sau nó. Diệp Sương xoay người, nhưng đã quá muộn để tránh hoàn toàn — một cú tát từ móng vuốt sắc nhọn sượt qua vai nó, xé rách một mảng áo bào, để lại một vệt máu nóng hổi lan nhanh trên da.
Cơn đau nhói lên khiến nó loạng choạng, nhưng không ngã. Nó nghiến răng, tay vẫn giữ chặt cây bút, hoàn thành nốt lá bùa đang vẽ dở ngay trên nền đất, đúng lúc con yêu quái nhỏ trước mặt lao tới lần hai.
Ánh sáng từ lá bùa vừa hoàn thành bùng lên mạnh mẽ hơn dự kiến, đẩy lùi con thú vài bước, đủ để một trong những trai tráng làng cầm giáo xông tới, phối hợp cùng nó dồn con vật vào thế bí, buộc nó phải rút lui về phía rừng.
"Cô có sao không?" người thanh niên hỏi, thở hổn hển, ánh mắt lo lắng nhìn vết thương trên vai Diệp Sương.
"Không sao," nó đáp, dù cơn đau vẫn còn buốt nhói, "chỉ là vết xước ngoài da. Còn nhiều người cần giúp hơn tôi lúc này."
Người thanh niên gật đầu, xốc lại cây giáo, rồi vội vã chạy về phía một tiếng hét khác vang lên từ đầu xóm. Diệp Sương đứng lại một thoáng, xé một mảnh vải từ vạt áo bào rách, quấn tạm quanh vết thương trên vai, răng nghiến chặt để không phát ra tiếng rên nào giữa lúc còn bao người khác đang cần đến nó hơn.
Nó nhìn quanh, cố định hình lại toàn cảnh trận chiến trong đầu như cách nó từng học quan sát chiến trường qua lời kể của Thanh Việt những đêm trực ở Cảnh Linh Đài — không nhìn vào từng con thú riêng lẻ, mà nhìn vào dòng chảy chung của cả trận địa, nơi lực lượng phòng thủ đang bị kéo căng mỏng ở quá nhiều điểm cùng lúc.
"Âu Bội Nhi!" nó gọi lớn, chạy tới chỗ bạn vừa đẩy lui thêm một con yêu quái nữa, thở dốc. "Cậu giữ vòng trong cùng dân làng, đừng rời khỏi khu vực đình. Tớ cần đi kiểm tra một chỗ."
"Cậu định đi đâu giữa lúc này?" Âu Bội Nhi hoảng hốt túm lấy tay bạn.
"Miếu Linh Căn," Diệp Sương đáp, giọng cương quyết. "Nếu dòng chảy Linh Mạch yếu nhất là ở đó, có lẽ đó cũng chính là nơi đợt yêu triều này đang bị hút về, giống như nước chảy vào chỗ trũng. Nếu tớ có thể làm gì đó ở đó, có khi sẽ giảm bớt áp lực cho cả làng."
"Một mình cậu thì làm được gì?" Âu Bội Nhi vẫn không buông tay, ánh mắt đầy lo lắng.
"Tớ không biết," Diệp Sương thừa nhận, "nhưng tớ không thể đứng đây nhìn trận chiến này kéo dài tới khi ai đó không qua khỏi, trong khi vẫn còn một khả năng chưa thử."
*
Từ xa, tiếng gầm rú của đợt yêu triều vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm, thậm chí, khi Diệp Sương ngẩng đầu nhìn về phía quầng sáng đỏ tía nơi chân trời, nó nhận thấy ánh sáng ấy đang lan rộng dần, không thu hẹp lại như nó hy vọng.
"Đây mới chỉ là đợt đầu," nó lẩm bẩm với chính mình, một linh cảm lạnh buốt dâng lên trong lòng khi nhớ lại lời Đình Khôi — dòng chảy Linh Mạch nơi đây đã yếu đi gần ba phần mười, và nếu đúng như vậy, đợt yêu triều này có thể sẽ không dừng lại chỉ sau một đêm.
Nó nhìn về phía đình làng, nơi bà Chín Lài, ông Tám Mực, thằng Mộc và cái Mận cùng hàng trăm dân làng khác đang trú ẩn sau những lá bùa còn mỏng manh nó và đồng đội vừa kịp gia cố, rồi nhìn về phía Nhiêu Bá Tường vẫn đang chiến đấu không ngừng nghỉ ở cổng đông, sức lực rõ ràng đã bắt đầu cạn kiệt.
Một ý nghĩ táo bạo, nguy hiểm, bắt đầu hình thành trong đầu Diệp Sương — nếu lá bùa đơn lẻ không đủ sức cầm cự, có lẽ nó cần một thứ gì đó lớn hơn, một điều chưa từng ai ở tông môn dạy nó, nhưng cũng chính là điều duy nhất nó tin mình có thể làm được ngay lúc này, giữa đêm tối bao trùm lấy quê hương mình.
Nó siết chặt cây bút trong tay đã run vì mệt, hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau nơi vai xuống thành một góc nhỏ trong tâm trí, rồi quay người chạy về phía con đường mòn dẫn tới miếu Linh Căn, bỏ lại sau lưng tiếng gầm rú vẫn chưa hề dứt và ánh mắt lo lắng của Âu Bội Nhi dõi theo cho tới khi bóng nó khuất hẳn sau rặng tre.