Chương 57
Chương 57 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Cái Giá Của Danh Dự
Hai ngày sau phiên xử, một lá thư mang dấu triện của phủ Đại Tướng Quân từ kinh đô Lệ Dương được chuyển tới tay Thanh Việt ngay giữa buổi luyện tập, khiến gương mặt anh tái đi ngay khi vừa đọc lướt qua vài dòng đầu tiên.
Anh tìm tới khu nhà quản thúc của Diệp Sương ngay khi có thể, dáng vẻ căng thẳng khác hẳn ngày thường, tay vẫn còn siết chặt lá thư đã nhàu nát.
"Chuyện gì vậy?" Diệp Sương hỏi, lo lắng khi thấy vẻ mặt anh.
*
"Cha ta viết," Thanh Việt nói, giọng anh run lên vì kìm nén, "rằng tin tức về vụ việc của ngươi đã lan tới tận kinh đô, qua những kênh không chính thức. Có người trong triều đã bắt đầu đặt câu hỏi về việc con trai Đại Tướng Quân Cố Bạt Nguyên công khai đứng về phía một đệ tử bị cáo buộc thông đồng với yêu quái. Cha ta cảnh báo, nếu ta tiếp tục công khai bênh vực ngươi, điều đó có thể bị lợi dụng để tấn công chính vị trí của ông trong triều đình, giữa lúc các phe phái đang tranh giành ảnh hưởng về chính sách khai thác Linh Mạch."
Diệp Sương đọc lại lá thư một lần nữa qua vai anh, những dòng chữ sắc sảo, đầy tính toán chính trị của một vị tướng quân dày dạn kinh nghiệm hiện lên rõ ràng, khác hẳn hình ảnh người cha nghiêm khắc nhưng thương con mà Thanh Việt từng kể. "Con đường binh nghiệp của một dòng họ không phải điều có thể xây dựng lại từ đầu chỉ trong một thế hệ," lá thư viết. "Ta không cấm con làm điều con cho là đúng, nhưng con cần hiểu rõ cái giá phải trả, và cân nhắc xem liệu nó có xứng đáng hay không."
Diệp Sương im lặng, một cảm giác lạnh buốt lan khắp cơ thể. "Vậy anh định làm gì?" nó hỏi khẽ, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn cho điều tồi tệ nhất.
"Ta không biết," Thanh Việt thừa nhận, giọng anh nghẹn lại. "Ta chưa từng phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn tới vậy — giữa danh dự gia tộc, tương lai của cha ta, và..." Anh ngừng lại, không nói hết câu, nhưng ánh mắt anh đã nói thay tất cả.
*
"Anh không cần phải chọn ngay bây giờ," Diệp Sương nói, dù lòng đau nhói. "Em hiểu, gia đình anh cũng có những gánh nặng riêng em không thể đòi hỏi anh phải hy sinh tất cả vì em."
"Đừng nói vậy," Thanh Việt cắt ngang, giọng anh bỗng trở nên cương quyết. "Ta không hy sinh vì ngươi. Ta đứng về phía sự thật, và sự thật đó, tình cờ, chính là ngươi vô tội. Nếu cha ta không thể chấp nhận điều đó, thì đó là vấn đề của ông, không phải của ta."
Diệp Sương nhìn anh, một sự xúc động lẫn lo sợ dâng lên cùng lúc. "Nhưng nếu điều đó ảnh hưởng tới vị trí của cha anh thật sự thì sao?"
"Ta sẽ tìm cách khác để bảo vệ cả hai điều," Thanh Việt đáp, giọng quyết liệt. "Ta sẽ viết thư giải thích rõ ràng cho cha, trình bày toàn bộ những gì chúng ta đã phát hiện được. Nếu ông thực sự công tâm như ta vẫn tin tưởng, ông sẽ hiểu vì sao ta không thể im lặng."
Anh ngồi xuống ngay tại đó, mượn giấy bút của Diệp Sương, viết một lá thư dài gửi về kinh đô, tay anh run nhẹ nhưng nét chữ vẫn giữ được sự ngay ngắn quen thuộc. Diệp Sương ngồi lặng bên cạnh, nhìn anh viết, lòng vừa cảm động vừa xót xa khi biết rằng mỗi câu chữ anh đang viết ra đều mang theo một phần rủi ro cho chính tương lai của anh.
"Anh nghĩ cha anh sẽ phản ứng thế nào?" nó hỏi khẽ khi anh tạm dừng bút.
"Ta không biết," Thanh Việt thừa nhận, đặt bút xuống, xoa mặt mệt mỏi. "Cha ta là một người phức tạp. Ông nghiêm khắc, coi trọng danh dự gia tộc hơn hầu hết mọi thứ, nhưng ông cũng từng dạy ta rằng, một người lính thực thụ không bao giờ được phép làm ngơ trước bất công chỉ vì sợ hãi hậu quả. Ta chỉ hy vọng, khi đọc lá thư này, ông sẽ nhớ lại chính những gì ông từng dạy ta."
*
Nhưng ngay tối hôm đó, một biến cố khác xảy tới, đẩy mọi thứ vào tình thế cấp bách hơn nhiều. Người đưa tin của Sầm Nguyên Trạch, được cử mang theo lời chứng thực chính thức xác nhận về những gì đã xảy ra tại ải Tiêu Sa, được phát hiện nằm bất tỉnh bên vệ đường cách chân núi Vân Tiêu không xa, thương tích đầy mình, túi hành lý bị lục soát, lá thư quan trọng biến mất không dấu vết.
Tin tức này lan tới tai Diệp Sương qua Âu Bội Nhi vào sáng hôm sau, khiến nó bàng hoàng tới mức không thể đứng vững.
"Người đó có sao không?" nó hỏi ngay, giọng run rẩy.
"Còn sống, nhưng bị thương nặng, hiện đang được cứu chữa," Âu Bội Nhi đáp, gương mặt cô cũng trắng bệch không kém. "Nhưng lá thư xác nhận từ tướng quân Sầm, thứ có thể minh oan cho cậu, đã mất."
*
Diệp Sương ngồi sụp xuống, cảm giác như mọi hy vọng cuối cùng vừa bị tước đoạt ngay trước mắt. "Ai đã làm việc này?" nó hỏi, giọng nghẹn lại vì phẫn nộ lẫn tuyệt vọng.
"Không ai biết," Âu Bội Nhi đáp, nắm chặt tay nó. "Nhưng rõ ràng, đây không phải một vụ cướp đường ngẫu nhiên. Kẻ nào đó biết chính xác người đưa tin đang mang gì, và cố tình chặn đường ngay trước khi tới được tông môn."
Tin tức này nhanh chóng lan tới tai Húc Bá Nguyên, người lập tức tận dụng cơ hội, triệu tập một cuộc họp khẩn cấp của hội đồng ngay trong ngày, viện lý do rằng việc "bằng chứng minh oan liên tục biến mất một cách bí ẩn" chỉ càng chứng tỏ có một thế lực đang tìm cách bảo vệ Diệp Sương bằng những phương thức không chính đáng, làm dấy lên nghi ngờ về sự trong sạch thực sự của toàn bộ vụ việc.
Tất Bá Kỳ, khi nghe được tin này, tìm cách lẻn vào gặp Diệp Sương một lần ngắn ngủi, gương mặt y đầy phẫn nộ kìm nén. "Đây là một lập luận ngụy biện trắng trợn," y nói, giọng gằn xuống. "Nhưng ta phải thừa nhận, nó rất hiệu quả trước một hội đồng đang hoang mang. Con cẩn thận, Húc Bá Nguyên đang chơi một ván cờ mà ông ta đã tính toán trước nhiều bước."
"Huynh có tìm được gì thêm không?" Diệp Sương hỏi, vẫn không từ bỏ hy vọng.
"Ta đang cố," Tất Bá Kỳ đáp, "nhưng mọi cánh cửa dường như đang dần khép lại. Ta chỉ có thể khuyên con một điều — dù kết quả tối nay ra sao, đừng bao giờ để bản thân tin rằng những gì con phát hiện được là sai lầm. Con đã chạm đúng vào một sự thật đủ lớn để khiến người ta phải phản ứng dữ dội như vậy."
*
"Đây là một sự vu khống trắng trợn nhắm ngược lại chính chúng ta!" Tạ Vân Khê phản đối kịch liệt khi nghe tin về cuộc họp khẩn sắp diễn ra, tìm gặp Diệp Sương ngay trong buổi chiều để báo tin. "Húc Bá Nguyên đang lật ngược tình thế, biến việc bằng chứng của con bị đánh cắp thành bằng chứng chống lại chính con."
"Vậy giờ chúng ta phải làm gì?" Diệp Sương hỏi, cảm giác kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.
"Ta sẽ chiến đấu tới cùng trong cuộc họp tối nay," Tạ Vân Khê nói, giọng bà kiên quyết dù ánh mắt không giấu được sự lo âu. "Nhưng con phải chuẩn bị tinh thần, Diệp Sương ạ. Ta không dám hứa trước kết quả sẽ ra sao nữa."
*
Tối đó, trước khi cuộc họp khẩn diễn ra, Thanh Việt tìm tới nó lần cuối, gương mặt anh mang một vẻ quyết liệt mới, khác hẳn sự do dự ban sáng.
"Ta đã quyết định," anh nói, nắm chặt tay nó. "Ta sẽ đứng lên phát biểu trong cuộc họp tối nay, công khai và rõ ràng, bất kể hậu quả gì xảy đến với vị trí của cha ta. Ta không thể để ngươi đối mặt với chuyện này một mình chỉ vì ta sợ hãi trước áp lực gia tộc."
"Anh có chắc không?" Diệp Sương hỏi, nước mắt bất giác trào ra. "Em không muốn anh phải trả giá vì em."
"Ta chắc chắn," Thanh Việt đáp, giọng anh không hề lay chuyển. "Có những cái giá đáng để trả, Sương ạ. Và danh dự thực sự, không phải là giữ được vị trí trong triều đình bằng mọi giá, mà là dám đứng lên vì điều mình tin là đúng, ngay cả khi điều đó khiến mình phải mất mát."
Diệp Sương ôm chầm lấy anh, không nói thêm được lời nào, chỉ để những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống vai anh, mang theo cả nỗi sợ hãi lẫn một niềm biết ơn sâu sắc không gì đong đếm được.
"Dù chuyện gì xảy ra tối nay," nó thì thầm vào vai anh, "em sẽ không bao giờ quên anh đã chọn đứng về phía nào, ngay cả khi cái giá phải trả có thể lớn tới đâu."
"Ta cũng vậy," Thanh Việt đáp, siết chặt vòng tay quanh nó. "Dù kết quả ra sao, ta không hối tiếc điều gì cả."
Bên ngoài cửa sổ, tiếng chuông báo hiệu giờ họp hội đồng bắt đầu vang lên trầm đục khắp đỉnh Vân Tiêu, như một hồi chuông định mệnh mà cả hai đều biết, sẽ định đoạt một phần không nhỏ trong quãng đời còn lại của họ. Thanh Việt buông nó ra, đứng thẳng dậy, chỉnh lại vạt áo, ánh mắt anh khi quay lại nhìn nó lần cuối trước khi rời đi mang một vẻ cương quyết Diệp Sương chưa từng thấy ở anh trước đây, như thể một phần con người mềm yếu, còn e dè trước áp lực gia tộc đã bị bỏ lại phía sau ngưỡng cửa căn phòng này.