Chương 92
Chương 92 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Phiên Xử Ở Kinh Đô
Một tháng sau ngày trở về từ Giếng Tủy, Diệp Sương lại có mặt tại kinh đô Lệ Dương, lần này không phải để đối đầu trong bóng tối, mà để đứng giữa ánh sáng ban ngày, trong đại sảnh xét xử của triều đình, nơi phiên tòa chính thức dành cho Lỗ Khắc Viên cuối cùng cũng được mở ra sau nhiều tuần chuẩn bị.
Đại sảnh rộng lớn chật kín người — quan lại triều đình, đại diện Tông Vân Các do đích thân Thư Khải Dương dẫn đầu, cùng không ít thường dân được phép vào tham dự, một điều chưa từng có tiền lệ đối với những vụ án liên quan tới quan chức cấp cao như thế này.
Không khí trong đại sảnh mang một sự trang nghiêm lạ lẫm, khác hẳn cảm giác căng thẳng nghẹt thở của lần đầu Diệp Sương đối mặt Lỗ Khắc Viên trước cổng tổng ti. Ánh nắng xuyên qua những ô cửa sổ cao rọi thành từng vệt sáng bụi mờ trên nền gạch, tiếng thì thầm bàn tán của đám đông cứ dâng lên rồi lắng xuống như sóng, mỗi lần có một quan chức mới bước vào lại rộ lên một đợt xì xào mới.
*
"Đây là lần đầu tiên trong lịch sử gần đây," Cố Bạt Nguyên nói khẽ với Diệp Sương khi cả hai đứng chờ phiên tòa bắt đầu, "một vụ án liên quan tới Khâm Vân Ti được xét xử công khai, thay vì âm thầm giải quyết sau những cánh cửa đóng kín. Đó cũng là một phần thành quả từ những gì các con đã làm."
Diệp Sương gật đầu, ánh mắt nó dõi theo Lỗ Khắc Viên đang được áp giải vào sảnh, xiềng xích trên tay, nhưng dáng đi vẫn giữ được phần nào sự thẳng thớm quen thuộc. Ông ta không còn vẻ lạnh lùng đáng sợ như những lần gặp trước, chỉ còn lại một sự mệt mỏi thấm đẫm trong từng cử chỉ.
*
Quan chủ tọa phiên tòa, một vị lão thần đầu bạc từng phục vụ nhiều đời vua, đọc lớn các cáo buộc — lạm quyền, khai thác trái phép tài nguyên Linh Mạch, gây nguy hại an ninh quốc gia, và gián tiếp gây ra cái chết của hàng trăm người dân trên khắp Cửu Vân suốt mười lăm năm qua.
"Bị cáo có điều gì muốn trình bày trước khi tòa tuyên án?" vị lão thần hỏi.
Lỗ Khắc Viên đứng dậy, im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng, giọng ông ta vang khắp đại sảnh. "Ta không phủ nhận bất cứ cáo buộc nào. Ta chỉ muốn nói, mọi việc ta làm, dù sai lầm tới đâu, đều xuất phát từ nỗi sợ hãi thật sự về một tương lai nơi Cửu Vân không đủ sức chống đỡ trước những thảm họa ngày càng lớn dần. Ta đã chọn sai con đường để đối phó với nỗi sợ ấy. Ta chấp nhận mọi hình phạt."
*
Chúc Nghi Lam được mời lên làm chứng, kể lại toàn bộ những gì cô từng chứng kiến trong suốt ba năm làm việc dưới trướng Lỗ Khắc Viên, từ những chuyến khảo sát bí mật cho tới cách hồ sơ bị ngụy trang tinh vi. Giọng cô run nhưng không hề lay chuyển, mỗi lời nói ra đều rành mạch, có căn cứ.
Tiếp theo, một nhân chứng bất ngờ khác được gọi lên — Úc Bá Tuyền, người lính từng khai man trước hội đồng Tông Vân Các năm nào, giờ đây xuất hiện với dáng vẻ khác hẳn, gầy gò và đầy hối hận.
*
"Con xin thú nhận," y nói, giọng run rẩy, "lời khai của con trước hội đồng Tông Vân Các năm ấy hoàn toàn bịa đặt, theo chỉ thị của một người tự xưng đại diện Khâm Vân Ti, hứa sẽ cho con một vị trí tốt hơn nếu con làm chứng dối, đổ tội cho Chu Diệp Sương. Con đã sợ hãi, đã tham lam, và con xin nhận mọi hình phạt xứng đáng cho hành động ấy."
Diệp Sương nhìn y, cảm xúc trong lòng phức tạp — không phải sự tha thứ trọn vẹn, nhưng cũng không còn cơn giận dữ như những ngày bị giam giữ oan ức. Nó hiểu, y cũng chỉ là một quân cờ nhỏ bé trong ván cờ lớn của một kẻ có quyền lực hơn nhiều.
Nó nhớ lại những ngày bị giam giữ chờ xét xử, nhớ ánh mắt dò xét của những đệ tử từng thân thiết bỗng trở nên xa lạ, và tự hỏi, nếu khi đó có ai đó đủ can đảm lên tiếng như Úc Bá Tuyền đang làm lúc này, liệu mọi chuyện có khác đi không. Nhưng nó gạt ý nghĩ ấy sang một bên — quá khứ không thể viết lại, chỉ có thể học từ nó để không lặp lại.
*
Phiên tòa kéo dài suốt cả ngày, với hàng chục nhân chứng khác, hàng trăm trang tài liệu được trình bày trước hội đồng xét xử. Tới chiều muộn, vị lão thần chủ tọa cuối cùng cũng tuyên án.
"Xét thấy mức độ nghiêm trọng của các tội danh, cùng với những hậu quả không thể khắc phục hoàn toàn đã gây ra cho vô số gia đình trên khắp Cửu Vân," ông tuyên bố, giọng trang nghiêm, "tòa tuyên án Lỗ Khắc Viên tước bỏ toàn bộ chức vụ, tịch thu gia sản bất chính, và chịu án giam cầm trọn đời, không được ân xá."
*
Lỗ Khắc Viên đón nhận bản án trong im lặng, không phản đối, không kêu oan, chỉ cúi đầu một lần cuối cùng trước khi bị áp giải rời khỏi đại sảnh. Trước khi khuất hẳn sau cánh cửa lớn, ông ta ngoái nhìn lại Diệp Sương một lần cuối, ánh mắt mang một sự phức tạp khó gọi tên — không hẳn là oán hận, cũng không hẳn là sự thanh thản, chỉ là một sự chấp nhận mệt mỏi trước cái giá cuối cùng của ba mươi năm theo đuổi một lý tưởng sai lầm.
*
Sau phiên tòa, triều đình công bố quyết định tái cơ cấu toàn diện Khâm Vân Ti, đặt dưới sự giám sát chung của cả triều đình lẫn đại diện Tông Vân Các, với một hội đồng thanh tra độc lập được thành lập để định kỳ rà soát mọi hoạt động khảo sát và khai thác liên quan tới Linh Mạch trên khắp Cửu Vân.
"Ta xin đề cử Chúc Nghi Lam cô nương," Cố Bạt Nguyên phát biểu trước triều đình, "cho vị trí đứng đầu hội đồng thanh tra mới thành lập này. Không ai hiểu rõ những kẽ hở của hệ thống cũ hơn người đã liều mình phơi bày chúng."
*
Chúc Nghi Lam đứng sững trước đề cử bất ngờ ấy, gương mặt cô đầy xúc động lẫn hoang mang. "Con... con chỉ là một thư lại nhỏ bé," cô nói, giọng run.
"Cô là người duy nhất trong toàn bộ hệ thống ấy đã dám hành động đúng đắn, ngay cả khi phải trả giá bằng cả sự an toàn của bản thân," Thư Khải Dương nói thêm, ủng hộ đề cử. "Đó chính là phẩm chất cần thiết nhất cho vị trí này, hơn bất cứ kinh nghiệm hay địa vị nào."
*
Diệp Sương bước tới, nắm lấy tay Chúc Nghi Lam, mỉm cười khích lệ. "Cô làm được," nó nói chắc chắn. "Tôi tin điều đó, hơn bất cứ ai."
Chúc Nghi Lam gật đầu, hít một hơi thật sâu, rồi cúi đầu nhận lời trước toàn thể triều đình, đánh dấu một chương mới không chỉ cho riêng cô, mà cho cả cách thức vận hành của một cơ quan từng là mảnh đất màu mỡ cho tham vọng và bí mật suốt nhiều thập kỷ.
*
Trước khi rời kinh đô, Diệp Sương ghé thăm phủ ngự y lần cuối, nơi Ngộ Khắc Bình giờ đã có thể ngồi dậy, dù vẫn còn cần chống gậy khi di chuyển. Anh ta mỉm cười khi thấy nó bước vào, nụ cười lần này không còn chút gượng gạo nào.
"Ta nghe tin phiên tòa đã kết thúc," anh ta nói. "Lỗ đại nhân nhận án chung thân, không được ân xá."
"Đúng vậy," Diệp Sương đáp, ngồi xuống bên giường. "Còn phần anh, triều đình đã quyết định khoan hồng, xét tới việc anh đã ra tay ngăn chặn thảm họa vào phút chót, dù trước đó từng tham gia vào bộ máy của Lỗ Khắc Viên. Anh sẽ không bị giam cầm, nhưng sẽ phải phục vụ trong hội đồng thanh tra mới, dưới sự giám sát của Chúc Nghi Lam, ít nhất trong vài năm tới."
Ngộ Khắc Bình gật đầu, ánh mắt anh ta ánh lên một sự nhẹ nhõm thật sự. "Đó là một cơ hội nhiều hơn những gì ta dám mong đợi. Ta sẽ không lãng phí nó."
*
Trên đường về dinh thự, Cố Bạt Nguyên thông báo thêm một tin tức khác vừa nhận được từ Tông Vân Các, do người đưa tin nhanh mang tới. "Hội đồng trưởng lão đã họp riêng về trường hợp Húc Bá Nguyên," ông nói. "Xét tới việc ông ấy tự nguyện thú nhận và đã tích cực hỗ trợ điều tra, hội đồng quyết định không trục xuất, nhưng tước bỏ vĩnh viễn chức vị trưởng lão, giáng xuống làm một giáo tập bình thường, phụ trách công việc lưu trữ hồ sơ — công việc mà chính ông ấy đề nghị, như một cách để mỗi ngày đều phải đối diện với những gì mình đã bỏ sót trong quá khứ."
"Con nghĩ đó là một hình phạt công bằng," Diệp Sương nói, sau một thoáng suy nghĩ. "Không quá khắc nghiệt để dập tắt cơ hội sửa sai, cũng không quá nhẹ nhàng để coi nhẹ hậu quả của sự dễ dãi."
*
Tối hôm đó, trước khi lên đường trở về đỉnh Vân Tiêu, cả đoàn dừng chân dùng bữa tại một quán nhỏ gần cổng thành. Miên Trà, vốn đã quen dần với nhịp sống ồn ào của kinh thành sau nhiều tuần lưu lại, hào hứng kể lại những món ăn lạ cô vừa được nếm thử, khiến cả bàn không nhịn được cười, xua tan phần nào không khí nặng nề còn sót lại sau một ngày dài căng thẳng nơi công đường.
Thanh Việt lặng lẽ quan sát Diệp Sương giữa những tiếng cười đùa ấy, nhận ra vai nó đã bớt căng thẳng hơn hẳn so với buổi sáng bước vào đại sảnh xét xử. Anh rót thêm cho nó một chén trà nóng, không nói gì, chỉ đẩy nhẹ về phía nó, như một cách an ủi quen thuộc đã hình thành qua không biết bao đêm trực cùng nhau trên Cảnh Linh Đài.
"Cuối cùng cũng có thể thở phào một chút," Tất Bá Kỳ nói, nâng chén trà lên. "Dù ta biết, đây mới chỉ là kết thúc của một chương, không phải toàn bộ câu chuyện."
"Đúng vậy," Diệp Sương đáp, nâng chén theo, ánh mắt nó nhìn quanh những gương mặt thân thuộc đã cùng nó đi qua cả một hành trình dài. "Nhưng ít nhất, giờ đây chúng ta có thể viết tiếp những chương sau với một nền tảng vững vàng hơn nhiều, so với lúc bắt đầu."
Ngày rời khỏi kinh đô lần thứ hai, Diệp Sương cảm nhận một sự nhẹ nhõm khác hẳn lần đầu — không còn là sự nhẹ nhõm của một trận chiến vừa kết thúc, mà là niềm tin vào một hệ thống đang bắt đầu học cách tự sửa chữa chính mình, từng bước một, đúng như những gì Tạ Vân Khê từng dạy nó về sự kiên nhẫn cần thiết cho bất cứ thay đổi thật sự nào.