Chương 51
Chương 51 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Về Núi
Đỉnh Vân Tiêu hiện ra sau lớp mây mù buổi sớm như một bức tranh Diệp Sương từng thuộc lòng từng nét, những mái ngói cong vút của Tông Vân Các thấp thoáng giữa rừng thông xanh thẫm, cổng tam quan sừng sững nơi nó từng bước qua lần đầu tiên với đôi chân run rẩy của một đứa trẻ mười ba tuổi.
Nhưng lần này, khi ngựa của nó chậm rãi tiến lên con dốc quen thuộc, Diệp Sương không cảm nhận được sự háo hức hay bồi hồi như những lần trở về trước, mà chỉ có một sự cảnh giác âm thầm, như thể mỗi bụi cây, mỗi phiến đá ven đường đều có thể đang giấu một đôi mắt dõi theo.
"Ngươi ổn chứ?" Thanh Việt hỏi khẽ, nhận ra vẻ căng thẳng của nó.
"Tớ chỉ đang cố không để lộ ra là mình đang lo lắng," nó đáp, cố nặn một nụ cười không mấy thành công.
*
Tin tức về sự trở về của Diệp Sương, dù đã cố giữ kín, vẫn lan nhanh trong khu nhà ở đệ tử ngoại môn ngay khi đoàn người vừa qua khỏi cổng tam quan. Chưa kịp xuống ngựa, nó đã thấy một bóng dáng quen thuộc chạy ào tới từ xa, tà áo tung bay theo từng bước chạy vội vã.
"Sương!" Chung Nhã Trúc gọi lớn, ôm chầm lấy nó ngay khi nó vừa đặt chân xuống đất, giọng vừa mừng vừa trách móc. "Sao về mà không báo trước cho ta biết? Ta cứ nghĩ phải đợi thêm cả tháng nữa mới gặp lại em."
"Em xin lỗi sư tỷ," Diệp Sương đáp, ôm lại người sư tỷ đã che chở mình từ những ngày đầu bỡ ngỡ. "Có vài chuyện cần giải quyết gấp, không kịp báo trước."
Chung Nhã Trúc lùi lại, nhìn kỹ gương mặt nó, ánh mắt sắc sảo của một người từng trải nhanh chóng nhận ra điều gì đó không ổn đằng sau nụ cười gượng gạo của Diệp Sương. "Có chuyện gì vậy?" cô hỏi, giọng hạ thấp, nghiêm túc hẳn.
"Để lát nữa em kể," Diệp Sương đáp, liếc nhìn quanh, thấy vài đệ tử khác đang tò mò dõi theo từ xa. "Không phải chỗ này."
*
Âu Bội Nhi, đi cùng đoàn, kéo Chung Nhã Trúc sang một bên, thì thầm vài câu, khiến gương mặt người sư tỷ càng thêm trầm trọng. Chung Nhã Trúc gật đầu, không hỏi thêm, chỉ nắm chặt tay Diệp Sương một cái như một lời hứa ngầm sẽ luôn ở đó khi cần.
Trong lúc thu xếp hành lý và báo cáo trở về theo đúng thủ tục với văn phòng tiếp nhận, Diệp Sương thoáng thấy bóng dáng Ngụy Bá Tuân đứng ở góc sân xa, không tiến lại gần như thường lệ để buông vài lời châm chọc, mà chỉ đứng lặng nhìn nó với một ánh mắt lạ lùng — không hẳn là thù địch quen thuộc, mà có gì đó gần như dò xét, thậm chí có chút bối rối.
"Cậu để ý thấy Ngụy Bá Tuân nhìn cậu kiểu gì không?" Âu Bội Nhi thì thầm khi cả hai đi ngang qua. "Lạ lắm, không giống mọi khi."
"Có lẽ y đã nghe được chuyện gì đó," Diệp Sương đáp, một linh cảm bất an mới dấy lên trong lòng.
*
Trên đường tới văn phòng tiếp nhận để hoàn tất thủ tục báo cáo trở về, Diệp Sương tình cờ chạm mặt Nhiêu Bá Tường đang đi ngược chiều, tay ôm một chồng giáo án dày cộp. Người giáo tập vốn nghiêm khắc dừng bước, nhìn nó một lúc, gương mặt ông lộ ra một vẻ ngạc nhiên xen lẫn điều gì đó gần như nhẹ nhõm.
"Con đã về," ông nói, giọng không còn sắc lạnh như những ngày đầu nó mới nhập môn. "Ta có nghe qua chuyện ở ải Tiêu Sa. Con làm tốt lắm, dù cách con làm vẫn khác xa những gì ta từng dạy."
"Cảm ơn thầy," Diệp Sương đáp, hơi bất ngờ trước lời khen hiếm hoi ấy.
Nhiêu Bá Tường gật đầu, định bước đi tiếp, rồi bỗng dừng lại, hạ giọng thêm một câu. "Dạo này trong tông môn có nhiều chuyện lạ," ông nói, ánh mắt liếc quanh cảnh giác. "Con mới về, nên cẩn thận quan sát trước khi vội tin ai. Ta chỉ nhắc vậy thôi." Nói xong, ông rảo bước đi ngay, không để nó kịp hỏi thêm.
Diệp Sương đứng sững lại một thoáng, những lời nói úp mở ấy càng khiến nó thêm phần lo lắng, như thể ngay cả một người vốn khô khan, ít quan tâm chuyện thị phi như Nhiêu Bá Tường cũng đã cảm nhận được điều gì đó bất thường đang lởn vởn trong không khí của tông môn.
*
Buổi trưa, sau khi tắm rửa và thay bộ y phục sạch sẽ, Diệp Sương cùng Thanh Việt tìm tới nơi Tạ Vân Khê hẹn gặp — một gian nhà nhỏ khuất sau vườn dược liệu của tông môn, nơi ít người qua lại, chỉ có tiếng chim hót và mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí.
Tạ Vân Khê đã đợi sẵn, dáng vẻ điềm tĩnh như mọi khi nhưng đôi mắt bà mang một vẻ nghiêm trọng khác hẳn thường lệ. Vừa thấy hai người bước vào, bà đứng dậy, ra hiệu cho cả hai ngồi xuống, rồi tự tay đóng chặt cửa, cài then cẩn thận.
"Kể cho ta nghe," bà nói, không vòng vo. "Từng chi tiết một, không bỏ sót điều gì, dù nhỏ tới đâu."
*
Diệp Sương và Thanh Việt thay nhau thuật lại toàn bộ câu chuyện, từ chuyến khảo sát tới khu vực cọc cũ, những nghi vấn về Tuyến Điều Phối Đặc Biệt, tới vụ đột nhập giữa đêm và linh cảm về con dấu mang phong cách văn bản nội bộ tông môn. Diệp Sương lấy ra gói tài liệu bọc vải dầu, cẩn thận mở ra, đặt từng tờ giấy trước mặt Tạ Vân Khê.
Vị trưởng lão xem xét từng tài liệu một cách kỹ lưỡng, gương mặt bà dần trở nên trắng bệch, đặc biệt khi nhìn tới dấu triện mờ nhạt trên bản rập ký hiệu cọc cũ.
"Ta cũng từng thấy kiểu chữ viết tắt này," bà nói cuối cùng, giọng trầm nặng. "Trong vài văn bản cũ, thời còn là đệ tử nội môn. Nó thuộc về một dạng con dấu chỉ dùng cho các quyết định đặc biệt, cần sự phê chuẩn trực tiếp của hội đồng trưởng lão cấp cao nhất, không qua các kênh thông thường."
"Vậy có nghĩa," Thanh Việt nói chậm rãi, "người đóng dấu này phải có địa vị đủ cao trong tông môn."
*
Tạ Vân Khê gật đầu, ánh mắt bà nặng trĩu một nỗi lo không giấu được. "Ta không dám khẳng định là ai," bà nói. "Chuyện này quá lớn, quá nguy hiểm để suy đoán bừa bãi. Nhưng ta hứa, ta sẽ tìm hiểu thêm, thật cẩn trọng, không để lộ ra bất cứ điều gì cho tới khi có đủ bằng chứng chắc chắn."
"Chúng con nên làm gì tiếp theo?" Diệp Sương hỏi.
"Giữ im lặng," Tạ Vân Khê đáp dứt khoát. "Đừng nói với bất cứ ai khác ngoài những người con đã tin tưởng từ trước. Đừng để lộ ra con đang giữ những tài liệu này. Ta sẽ sắp xếp một buổi trình bày chính thức trước hội đồng, nhưng phải chọn đúng thời điểm, khi ta chắc chắn những người cần nghe sẽ thực sự lắng nghe, chứ không phải tìm cách bóp nghẹt nó ngay từ đầu."
Diệp Sương gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang lo lắng. "Con tin tưởng người, Trưởng lão," nó nói, giọng chân thành.
*
Tạ Vân Khê nhìn nó một lúc lâu, ánh mắt bà dịu lại, mang theo một sự trìu mến hiếm khi bộc lộ. "Con đã lớn hơn rất nhiều so với đứa trẻ đứng run rẩy trước cổng nhà ta năm nào," bà nói khẽ. "Ta tự hào về con, Diệp Sương ạ. Dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, hãy nhớ điều đó."
Câu nói ấy, dù mang ý an ủi, lại khiến Diệp Sương thoáng rùng mình, như thể nó đang được chuẩn bị tinh thần cho một điều gì đó nặng nề hơn nó có thể tưởng tượng.
Rời khỏi gian nhà nhỏ sau vườn dược liệu, Diệp Sương và Thanh Việt sóng bước bên nhau trên con đường mòn quen thuộc dẫn về khu nhà ở đệ tử, ánh chiều tà nhuộm vàng những mái ngói cong vút của Tông Vân Các, khung cảnh bình yên tới mức gần như phi lý so với những gì đang âm thầm diễn ra bên dưới bề mặt yên ả ấy.
"Chúng ta đã làm đúng khi tin tưởng bà ấy," Thanh Việt nói, như đang tự trấn an chính mình nhiều hơn là nói với nó.
"Ừ," Diệp Sương đáp, nhưng ánh mắt nó vẫn không rời khỏi những dãy nhà, những bóng người qua lại trong sân tông môn, tự hỏi trong số hàng trăm gương mặt quen thuộc ấy, có bao nhiêu người đang thực sự là những gì họ tỏ ra, và bao nhiêu người đang giấu sau nụ cười một điều gì đó nó chưa từng ngờ tới.
*
Tối đó, Âu Bội Nhi và Chung Nhã Trúc cùng tới phòng Diệp Sương, mang theo bữa tối đơn giản để cả ba có thể ngồi ăn cùng nhau như những ngày xưa cũ, dù không khí lần này chẳng thể nào vui vẻ trọn vẹn như trước.
"Sư tỷ tin những gì em vừa kể chứ?" Diệp Sương hỏi khẽ, sau khi đã thuật lại phần lớn câu chuyện cho Chung Nhã Trúc nghe, dù có phần lược bớt những chi tiết nhạy cảm nhất theo lời dặn của Tạ Vân Khê.
Chung Nhã Trúc gật đầu không chút do dự. "Ta tin em," cô nói, giọng chắc nịch. "Em không phải loại người bịa chuyện để gây chú ý, chưa từng là như vậy từ ngày ta biết em."
"Nhưng nếu chuyện này liên quan tới một trưởng lão, thậm chí có thể cao hơn thế," Diệp Sương nói, giọng trầm xuống, "sư tỷ có sợ không, khi đứng về phía em?"
Chung Nhã Trúc im lặng một lúc, ánh mắt cô nhìn xuống bát cơm trước mặt, rồi ngẩng lên, ánh mắt kiên định. "Ta sợ," cô thừa nhận. "Nhưng nỗi sợ đó không lớn hơn niềm tin ta đặt vào lẽ phải. Nếu tới lúc phải chọn, ta sẽ chọn đứng về phía sự thật, dù điều đó có nghĩa là phải đối đầu với bất cứ ai."
Âu Bội Nhi gật đầu lia lịa, ôm chặt lấy Diệp Sương từ bên cạnh. "Cả ba chúng ta, cộng thêm Thanh Việt, đã là một đội rồi," cô nói, cố lấy giọng vui vẻ để xua tan không khí nặng nề. "Chẳng ai có thể tách rời chúng ta được đâu."
Diệp Sương mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn đó một nỗi bất an không tên, tự hỏi liệu lời hứa chân thành ấy có thể trụ vững được bao lâu trước những gì sắp ập tới.