Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 52

Chương 52 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Những Ngày Chờ Đợi

Năm ngày sau buổi gặp riêng với Tạ Vân Khê, Diệp Sương trở lại nhịp sinh hoạt thường nhật của một đệ tử nội môn — tham gia các buổi luyện tập, phụ giúp công việc tại thư viện tông môn, trực phiên tại Cảnh Linh Đài cùng Thanh Việt như những ngày xưa cũ — cố giữ vẻ ngoài bình thản nhất có thể, dù trong lòng mỗi khắc đều căng như dây đàn.

Buổi sáng thứ ba sau khi trở về, trong lúc luyện tập vẽ trấn phù tại sân chung, nó bắt gặp ánh mắt Húc Bá Nguyên từ xa, đứng quan sát lớp học với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy. Nhưng lần này, khi ánh mắt hai người chạm nhau, ông không quay đi ngay như mọi lần, mà giữ nguyên cái nhìn thêm một khắc lâu hơn bình thường, khiến gáy Diệp Sương lạnh buốt.

"Ông ấy đang nhìn em," Diệp Sương thì thầm với Âu Bội Nhi đứng cạnh.

"Ông ấy luôn nhìn mọi người như vậy," Âu Bội Nhi đáp, cố trấn an, nhưng chính giọng cô cũng không giấu được sự lo lắng.

*

Buổi trưa, khi đang trên đường tới thư viện, Diệp Sương tình cờ gặp Chưởng môn Thư Khải Dương đi ngang qua hành lang, theo sau bởi vài đệ tử nội môn khóa trên. Đây là lần đầu tiên kể từ ngày trở về, nó có cơ hội đối diện gần với người đứng đầu tông môn.

Thư Khải Dương dừng bước một thoáng khi thấy nó, gương mặt ông vẫn giữ nguyên vẻ điềm đạm quen thuộc, nhưng ánh mắt ông, khi lướt qua nó, mang một sắc thái khó đoán — không hẳn là lạnh nhạt, cũng không hẳn thân thiện, mà giống như đang cân nhắc điều gì đó trong đầu.

"Con đã trở về," ông nói, giọng trầm ấm nhưng xa cách. "Nghe nói con đã lập được không ít công trạng nơi biên viễn."

"Con chỉ làm hết sức mình, thưa Chưởng môn," Diệp Sương đáp, cúi đầu hành lễ, cố giữ giọng bình thản.

Thư Khải Dương gật đầu, im lặng một thoáng như định nói thêm điều gì, nhưng cuối cùng chỉ khẽ mỉm cười, tiếp tục bước đi cùng đoàn tùy tùng, để lại Diệp Sương đứng lặng giữa hành lang, không chắc chắn nên diễn giải cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy như thế nào.

*

Chiều hôm đó, tại thư viện tông môn, Diệp Sương tranh thủ giờ rảnh lục tìm thêm thông tin về lịch sử trận địa trấn hộ quanh đỉnh Vân Tiêu, hy vọng tìm được manh mối nào đó có thể liên kết với những gì đã phát hiện ở ải Tiêu Sa. Phần lớn hồ sơ liên quan tới công tác khảo sát địa chất quanh chân núi từ hơn mười năm trước, đúng như lời Tất Bá Kỳ từng viết, đều chỉ còn lại một dòng ghi chú ngắn gọn: đã chuyển lưu trữ trung ương.

Nó ngồi lặng một lúc trước ngăn tủ trống rỗng ấy, ngón tay lướt nhẹ trên lớp bụi phủ dày, cảm giác như đang chạm vào một khoảng trống cố ý được tạo ra, một lỗ hổng trong ký ức tập thể của cả tông môn mà không ai buồn để ý tới cho tới khi có người thực sự cần tìm.

"Tìm được gì không?" một giọng nói vang lên sau lưng, khiến nó giật mình quay lại.

Là Tất Bá Kỳ, đứng đó với vẻ mặt căng thẳng, liếc nhìn quanh trước khi bước lại gần, hạ giọng. "Ta nghe nói con đã về," y nói. "Cẩn thận, thư viện này không phải nơi an toàn để bàn chuyện nhạy cảm. Có những đôi tai ta không dám chắc thuộc về ai."

"Cảm ơn vì đã nhắc," Diệp Sương đáp, đóng vội ngăn tủ lại. "Huynh có phát hiện thêm gì không?"

"Chưa có gì mới," Tất Bá Kỳ nói, giọng trầm xuống. "Nhưng ta cảm nhận được, có người đang theo dõi rất sát mọi động thái quanh chuyện này. Con nên trình bày sớm, càng sớm càng tốt, trước khi họ kịp xóa sạch mọi dấu vết còn sót lại."

*

Tối hôm đó, Tạ Vân Khê cho người nhắn Diệp Sương và Thanh Việt tới gặp riêng một lần nữa, vẫn tại gian nhà nhỏ sau vườn dược liệu.

"Ta đã tìm được cơ hội," bà nói ngay khi cả hai vừa ngồi xuống, giọng có phần vội vã hơn mọi khi. "Ba ngày nữa, sẽ có một buổi họp định kỳ của hội đồng trưởng lão, xem xét các báo cáo từ những vùng trấn giữ biên viễn. Ta đã xin được một suất trình bày bổ sung, danh nghĩa là báo cáo chi tiết thêm về tình hình ải Tiêu Sa."

"Vậy đó sẽ là cơ hội để chúng con trình bày mọi bằng chứng?" Diệp Sương hỏi, tim đập nhanh.

"Đúng vậy," Tạ Vân Khê đáp. "Nhưng ta phải nói trước, đây sẽ là một buổi họp có mặt đầy đủ hội đồng, bao gồm cả Húc trưởng lão và Chưởng môn. Một khi con đã trình bày, sẽ không còn đường lui, và phản ứng của từng người khi nghe những gì con nói, sẽ cho ta biết được nhiều điều ta cần biết."

*

Diệp Sương gật đầu, một sự pha trộn giữa quyết tâm và lo sợ dâng lên trong lòng. "Con đã chuẩn bị tinh thần rồi," nó nói, dù giọng vẫn còn hơi run.

"Ta tin con," Tạ Vân Khê nói, ánh mắt bà dịu lại. "Nhưng ta cũng muốn con chuẩn bị cho khả năng xấu nhất. Nếu thực sự có người trong hội đồng liên quan tới chuyện này, họ sẽ không ngồi yên để con phơi bày sự thật một cách dễ dàng. Họ có thể phản công, bằng bất cứ cách nào có thể, kể cả những cách con không lường trước được."

Thanh Việt siết chặt tay Diệp Sương dưới gầm bàn, một cử chỉ trấn an thầm lặng. "Chúng con sẽ cẩn thận," anh nói.

*

Trên đường trở về phòng, Diệp Sương và Thanh Việt đi ngang qua khu vườn nhỏ nơi các đệ tử thường tụ tập nghỉ ngơi buổi tối, thấy Ngụy Bá Tuân đang đứng đó cùng vài người bạn thân thiết, trò chuyện gì đó bằng giọng thì thầm, khựng lại ngay khi thấy hai người đi tới.

"Có chuyện gì vậy?" Diệp Sương hỏi khẽ, cảm nhận được sự im lặng bất thường.

"Không có gì," Ngụy Bá Tuân đáp, giọng cộc lốc khác hẳn vẻ khiêu khích thường thấy, rồi quay đi cùng đám bạn, không thèm liếc lại một lần nào.

"Kỳ lạ thật," Thanh Việt nhận xét. "Y không còn cái vẻ hống hách như trước nữa."

Diệp Sương gật đầu, một linh cảm bất an mới dấy lên, dù không thể xác định rõ ràng nó bắt nguồn từ đâu. Có điều gì đó đang thay đổi trong không khí tông môn, một sự căng thẳng ngấm ngầm mà ai cũng cảm nhận được nhưng không ai dám nói thành lời, như bầu trời trước một cơn bão lớn, khi gió còn chưa nổi nhưng áp suất đã đè nặng lên từng hơi thở.

*

Hai ngày trước buổi họp, Diệp Sương dành cả buổi tối viết lại toàn bộ những gì cần trình bày, sắp xếp tài liệu theo thứ tự logic nhất, cố gắng diễn đạt sao cho khách quan, không suy diễn, chỉ trình bày sự thật như chính mắt nó đã chứng kiến.

Nó đọc đi đọc lại bản thảo cho Thanh Việt nghe, chỉnh sửa từng câu chữ, cố loại bỏ mọi cảm xúc cá nhân có thể khiến lời trình bày trở nên thiếu thuyết phục trước hội đồng.

"Ngươi đã sẵn sàng," Thanh Việt nói, sau khi nghe hết bản thảo cuối cùng, giọng đầy tự hào. "Đây là một bản trình bày chặt chẽ, đủ sức thuyết phục bất cứ ai còn giữ được lý trí công tâm."

"Ta hy vọng vậy," Diệp Sương đáp, gấp tập giấy lại, cất vào rương cẩn thận cùng với gói tài liệu gốc.

Đêm đó, nó ngủ không yên giấc, liên tục mơ thấy những cây cọc gỗ mục nát đứng giữa vùng đất bạc màu, thấy gương mặt Húc Bá Nguyên chập chờn lẫn vào bóng tối, và thấp thoáng đâu đó, một bóng người không rõ mặt đang lặng lẽ theo dõi từ xa, chờ đợi thời cơ để ra tay.

*

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Diệp Sương thấy Âu Bội Nhi đã ngồi sẵn ở mép giường mình, gương mặt lo lắng khác thường.

"Cậu la hét gì đó trong lúc ngủ," Âu Bội Nhi nói, giọng đầy quan tâm. "Tớ nghe từ phòng bên cạnh, chạy sang thì thấy cậu vẫn đang ngủ say, mồ hôi ướt đẫm cả trán."

"Chỉ là ác mộng thôi," Diệp Sương đáp, ngồi dậy, xoa mặt cố xua tan cảm giác nặng nề còn sót lại. "Không có gì đáng lo."

"Cậu chắc chứ?" Âu Bội Nhi hỏi, không hoàn toàn tin tưởng. "Còn hai ngày nữa là tới buổi họp rồi. Cậu có cần tớ giúp gì không? Dù chỉ là ngồi cạnh cậu ôn lại bài trình bày cũng được."

Diệp Sương mỉm cười, nắm lấy tay bạn, lòng ấm áp trước sự quan tâm chân thành ấy. "Có cậu ở đây đã là một sự giúp đỡ lớn lắm rồi," nó nói. "Chỉ cần biết mình không đơn độc, tớ đã thấy vững vàng hơn nhiều."

Âu Bội Nhi ôm chặt lấy nó một lúc, rồi đứng dậy, cố lấy giọng vui vẻ để xua tan không khí nặng nề còn vương lại từ giấc mơ. "Đi ăn sáng thôi," cô nói. "Bụng đói thì đầu óc càng dễ nghĩ ngợi lung tung, tớ luôn nói vậy mà."

Diệp Sương bật cười khẽ, cảm giác nhẹ nhõm hơn đôi chút trước sự lạc quan không đổi của bạn mình, dù trong thâm tâm, nó biết rõ, hai ngày còn lại trước buổi họp sẽ trôi qua chậm chạp và nặng nề hơn bất cứ khoảng thời gian chờ đợi nào nó từng trải qua.

Cả hai bước ra khỏi phòng, hòa vào dòng đệ tử đang đổ về nhà ăn chung buổi sáng, tiếng cười nói rộn ràng thường nhật vang khắp sân tông môn như chưa từng có điều gì bất thường đang âm thầm hình thành phía sau lớp vỏ yên bình ấy. Diệp Sương nhìn quanh, cố khắc ghi lại hình ảnh quen thuộc này — những mái ngói cong, những gốc cây cổ thụ, những gương mặt đồng môn đã trở nên thân quen suốt nhiều năm — như thể một phần trong nó, dù không muốn thừa nhận, đã linh cảm được rằng những ngày tháng bình yên như thế này có thể sắp không còn nhiều nữa.

Đã sao chép liên kết chương