Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 29

Chương 29 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Ganh Đố Sau Ánh Hào Quang

Sương sớm còn vương trên mái ngói Cảnh Linh Đài khi Diệp Sương nhận được lệnh triệu tập bất thường — không phải buổi họp lớp quen thuộc, mà một cuộc khảo hạch riêng, được thông báo chỉ một ngày trước, do một vị trưởng lão nó chưa từng gặp trực tiếp chủ trì.

"Trưởng lão Húc Bá Nguyên," Chung Nhã Trúc giải thích khi thấy vẻ bối rối của Diệp Sương, giọng có phần dè dặt hiếm thấy. "Người phụ trách mảng quy chuẩn và khảo hạch định kỳ của tông môn. Ông ấy nổi tiếng thận trọng, đôi khi quá mức thận trọng theo đánh giá của một số người."

"Ông ấy triệu tập con làm gì?" Diệp Sương hỏi, một linh cảm bất an dâng lên.

Cố Thanh Việt, ngồi trên một phiến đá gần đó, tay vẫn còn cầm cuốn sách vừa đọc dở, ngẩng lên xen vào. "Húc Bá Nguyên là người đứng đầu việc soạn thảo quy chuẩn khảo hạch suốt hơn hai mươi năm nay," anh nói, giọng trầm. "Cha ta từng nhắc tới ông ấy một lần, nói rằng ông ấy không phải người xấu, chỉ là quá tin vào việc mọi thứ đều cần có khuôn khổ rõ ràng mới đáng tin cậy. Với một người như vậy, cách vẽ bùa của ngươi hẳn là một điều khó chấp nhận."

"Vậy con nên chuẩn bị thế nào?" Diệp Sương hỏi, quay sang cả hai người.

"Cứ là chính con," Chung Nhã Trúc đáp, đặt tay lên vai nó trấn an. "Đừng cố gồng mình theo khuôn mẫu để làm hài lòng ông ấy, cũng đừng cố phô trương sự khác biệt để chứng minh điều gì. Con đã chứng minh đủ nhiều rồi, giờ chỉ cần trung thực với những gì con đã làm."

"Chính thức thì đây là một khảo hạch để xác nhận đề nghị thăng cấp của Trưởng lão Tạ Vân Khê," Chung Nhã Trúc đáp, giọng trầm xuống. "Nhưng ta nghe phong thanh, có vài trưởng lão lớn tuổi tỏ ra lo ngại việc thăng cấp quá nhanh cho một đệ tử có lối vẽ không chính thống sẽ tạo tiền lệ xấu, khiến kỷ cương tông môn lung lay."

*

Sảnh khảo hạch nhỏ hơn hẳn sảnh lớn nơi Diệp Sương từng dự buổi họp khẩn, nhưng không khí lại nặng nề hơn nhiều. Trưởng lão Húc Bá Nguyên ngồi giữa, dáng người gầy gò, ánh mắt sắc lạnh quét qua Diệp Sương như đang cân đo từng centimet dáng đứng của nó. Hai bên là vài trưởng lão khác, trong đó Diệp Sương nhận ra Tạ Vân Khê ngồi ở góc xa, gương mặt bà không giấu được vẻ lo lắng.

Bất ngờ hơn cả, đứng cạnh bàn ghi chép là một đệ tử nội môn lạ mặt, dáng người mảnh khảnh, tay cầm bút lông sẵn sàng, ánh mắt quan sát Diệp Sương với vẻ dò xét không mấy thiện cảm.

"Đây là Tất Bá Kỳ," Húc Bá Nguyên giới thiệu ngắn gọn, "đệ tử nội môn phụ trách ghi chép biên bản khảo hạch hôm nay, đồng thời là người ta cử theo dõi và báo cáo lại các trường hợp có phương pháp vẽ bùa khác biệt so với tiêu chuẩn tông môn."

Diệp Sương gật đầu chào, nhưng ánh mắt Tất Bá Kỳ đáp lại lạnh nhạt, không hề có chút ấm áp nào, khiến nó nhớ ngay tới thái độ Ngụy Bá Tuân từng có trong những ngày đầu nhập môn.

*

"Chúng ta bắt đầu," Húc Bá Nguyên tuyên bố, giọng đều đều không cảm xúc. "Đệ tử Chu Diệp Sương, ta muốn con thực hiện lại, ngay tại đây, kỹ thuật vẽ bùa con đã dùng tại miếu Linh Căn — không dùng linh mặc chuẩn, chỉ dùng những gì có sẵn quanh con."

Diệp Sương khựng lại. "Thưa trưởng lão, kỹ thuật đó chỉ phát huy hiệu quả khi có sự tham gia của nhiều người cùng lúc, và trong hoàn cảnh thực sự nguy cấp. Con e rằng không thể tái hiện chính xác trong điều kiện khảo hạch bình thường như thế này."

"Vậy có nghĩa là con thừa nhận kỹ thuật này không ổn định, không thể kiểm chứng độc lập?" Húc Bá Nguyên hỏi ngay, giọng sắc bén, và Diệp Sương thoáng thấy Tất Bá Kỳ ghi chép nhanh hơn hẳn, như đang chờ đúng câu trả lời này.

"Không phải không ổn định," Diệp Sương đáp, cố giữ bình tĩnh dù tim đập nhanh. "Chỉ là nó phụ thuộc vào hoàn cảnh, giống như mọi kỹ thuật khác cũng có điều kiện riêng để phát huy tối đa. Một trấn phù mạnh mẽ nhất cũng sẽ vô dụng nếu người vẽ nó không đủ tĩnh tâm lúc hạ bút, phải không ạ?"

Một khoảng lặng ngắn bao trùm sảnh khảo hạch. Húc Bá Nguyên nhíu mày, không hài lòng nhưng cũng không phản bác được ngay lập tức.

*

"Vậy hãy thực hiện một trấn phù chuẩn, theo đúng công thức tông môn dạy, ngay bây giờ," Húc Bá Nguyên tiếp tục, giọng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng. "Ta muốn xác nhận con không bỏ bê nền tảng cơ bản chỉ vì mải mê theo đuổi những phương pháp khác lạ."

Diệp Sương gật đầu, bước tới bàn khảo hạch, nơi linh mặc chuẩn và giấy vẽ đã được chuẩn bị sẵn. Nó hít một hơi sâu, gạt bỏ mọi lo lắng sang một bên, tập trung hoàn toàn vào từng nét bút như những gì Nhiêu Bá Tường đã dày công rèn giũa suốt những buổi luyện tập đặc biệt sau đêm Vân Tiêu.

Nét vẽ của nó chậm rãi, chính xác, không một chút sai lệch, và khi hoàn thành, lá trấn phù phát ra một luồng sáng ổn định, mạnh mẽ, đúng chuẩn mực cao nhất mà một đệ tử ngoại môn có thể đạt được.

Húc Bá Nguyên quan sát kỹ lưỡng, cầm lá bùa lên soi dưới ánh sáng, im lặng hồi lâu trước khi đặt xuống. "Kỹ thuật cơ bản của con vững vàng hơn ta tưởng," ông thừa nhận, giọng có phần bớt sắc lạnh. "Nhưng ta vẫn giữ quan điểm rằng việc thăng cấp sớm cần được cân nhắc kỹ lưỡng hơn, không chỉ dựa trên một hai lần công trạng xuất sắc trong hoàn cảnh đặc biệt."

*

"Nếu ta có thể xen vào," Tạ Vân Khê lên tiếng từ góc phòng, giọng điềm tĩnh nhưng đầy trọng lượng. "Húc trưởng lão, ta hiểu sự thận trọng của huynh, và ta tôn trọng điều đó. Nhưng nếu chúng ta chỉ đánh giá đệ tử qua khả năng lặp lại chính xác những gì đã được dạy, mà không ghi nhận khả năng thích ứng trước tình huống chưa từng có tiền lệ, liệu tông môn có đang tự giới hạn chính mình trước những mối nguy ngày càng khó lường?"

Húc Bá Nguyên im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông chuyển từ Tạ Vân Khê sang lá trấn phù chuẩn mực Diệp Sương vừa vẽ, rồi cuối cùng thở dài. "Ta sẽ ghi nhận cả hai mặt trong báo cáo," ông nói. "Quyết định cuối cùng vẫn cần được toàn thể hội đồng trưởng lão biểu quyết, không phải một mình ta hay một mình Tạ trưởng lão quyết định được."

Buổi khảo hạch kết thúc trong một bầu không khí lấp lửng, không hẳn thất bại, cũng chưa hẳn là một chiến thắng rõ ràng. Khi Diệp Sương rời sảnh, nó bắt gặp ánh mắt Tất Bá Kỳ một lần cuối — không còn lạnh lùng như ban đầu, mà mang một vẻ suy tư khó đoán, như thể những gì y vừa chứng kiến không hoàn toàn khớp với những gì y được kỳ vọng sẽ ghi lại.

*

Tối hôm đó, Âu Bội Nhi mang tới cho Diệp Sương một tin không mấy dễ chịu, nghe được từ một người bạn làm việc trong văn phòng ghi chép của tông môn. "Tớ nghe nói," cô thì thầm, "chính Húc trưởng lão là người thân với gia tộc Ngụy Bá Tuân, từng nhận ơn cha y một lần trong quá khứ. Không có bằng chứng gì về việc ông ấy cố tình gây khó dễ cho cậu, nhưng…"

"Nhưng cũng đủ để khiến người ta đặt câu hỏi," Diệp Sương tiếp lời, giọng trầm ngâm. Nó không muốn vội vàng kết luận gì, nhớ lại lời bà Chín Lài từng dặn về việc đừng phán xét người khác quá sớm, nhưng cũng không thể phủ nhận cảm giác một mạng lưới quan hệ phức tạp hơn nó tưởng đang bắt đầu hé lộ ngay trong lòng tông môn nó từng tin tưởng tuyệt đối.

"Dù thế nào," Âu Bội Nhi nói, nắm chặt tay bạn, "cậu đã chứng minh được bản thân trước cả hội đồng khảo hạch khó tính nhất. Đừng để chuyện này làm cậu chùn bước."

Diệp Sương gật đầu, nhưng đêm đó, khi nằm trên giường nhìn lên trần nhà quen thuộc, nó không khỏi nghĩ tới lời Trưởng lão Tạ Vân Khê từng nói sau đêm Vân Tiêu — rằng những gì nó chứng kiến chỉ mới là khởi đầu của một điều gì đó lớn hơn nhiều những gì tông môn từng chuẩn bị đối mặt. Giờ đây, ngồi giữa những ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa dò xét, nó bắt đầu tự hỏi liệu điều lớn lao ấy có phải chỉ nằm ở những đợt yêu triều ngoài kia, hay còn ẩn giấu ngay trong chính những hành lang quen thuộc nó vẫn bước qua mỗi ngày.

Trước khi thiếp đi, nó nghe tiếng gõ cửa khẽ. Cố Thanh Việt đứng ngoài hành lang, tay cầm một chiếc bánh gạo còn ấm, có lẽ vừa xin được từ nhà bếp tông môn giờ này đã đóng cửa với hầu hết đệ tử khác.

"Ta nghĩ ngươi chưa ăn tối đàng hoàng sau buổi khảo hạch," anh nói, hơi ngượng nghịu khi đưa chiếc bánh qua khe cửa. "Đừng để bụng đói rồi lại thức trắng đêm suy nghĩ."

Diệp Sương bật cười khẽ, nhận lấy chiếc bánh, cảm giác ấm áp lan tỏa không chỉ từ hơi nóng còn vương trên lớp vỏ ngoài. "Cảm ơn anh," nó nói, "vì đã luôn xuất hiện đúng lúc như vậy."

"Chỉ là tình cờ thôi," Thanh Việt đáp, nhưng ánh mắt anh, dưới ánh đèn hành lang mờ nhạt, lại không hề mang vẻ tình cờ chút nào. Cả hai đứng đó một lúc lâu, không ai nói thêm gì, chỉ để khoảng lặng ấy tự nó lấp đầy những điều chưa ai trong hai người đủ can đảm gọi thành tên.

Đã sao chép liên kết chương