Chương 75
Chương 75 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Lam Thủy Rực Lửa
Tiếng chuông báo động vang lên giữa đêm, dồn dập và chói tai, đánh thức toàn bộ Tông Vân Các dậy khỏi giấc ngủ chập chờn. Diệp Sương bật dậy khỏi giường, lao ra ngoài hành lang, nơi các đệ tử đang hối hả chạy ngược xuôi, gương mặt ai nấy đều căng thẳng tột độ.
"Trấn Lam Thủy!" một đệ tử hét lên khi chạy ngang qua. "Yêu quái tràn vào từ vết nứt lớn giữa chợ, số lượng đông chưa từng thấy!"
Tim Diệp Sương thắt lại. Mẹ Âu Bội Nhi vẫn đang ở đó, cùng hàng ngàn người dân khác vừa mới bắt đầu dọn dẹp lại cuộc sống sau đợt thiệt hại trước.
*
Nó lao tới phòng Âu Bội Nhi, thấy cô đã mặc vội y phục, gương mặt tái mét vì hoảng loạn. "Tớ phải đi ngay," Âu Bội Nhi nói, giọng run rẩy nhưng kiên quyết. "Mẹ tớ..."
"Tớ đi cùng cậu," Diệp Sương đáp ngay, không chút do dự.
Cả hai chạy tới sân tập hợp, nơi Tạ Vân Khê đang chỉ huy một đội cứu viện khẩn cấp gồm các đệ tử nội môn và ngoại môn giỏi nhất. Thanh Việt, Chung Nhã Trúc, và cả Ngụy Bá Tuân cũng đã có mặt, trang bị đầy đủ khí giới và mực linh.
*
"Diệp Sương, Miên Trà, Du Khinh — các con đi cùng đội của ta," Tạ Vân Khê ra lệnh dứt khoát, ánh mắt bà quét qua từng người, đánh giá nhanh năng lực trước khi phân công. "Thanh Việt, con dẫn một đội khác đi vòng phía bắc trấn để chặn đường yêu quái tràn ra ngoài. Chung Nhã Trúc, con lo việc sơ tán."
Cả đội lập tức lên đường, phi ngựa như bay trong đêm tối, ánh đuốc lập lòe soi rõ con đường xuống núi. Miên Trà, dù chưa từng tham gia một trận chiến quy mô lớn tới vậy, vẫn giữ vững tinh thần, cưỡi chung ngựa với Diệp Sương, tay nắm chặt lấy áo nó.
*
Khi tới trấn Lam Thủy, cảnh tượng trước mắt khiến cả đội lặng người trong một khắc. Từ vết nứt khổng lồ giữa quảng trường chợ, hàng chục sinh vật kỳ dị đang trào ra không ngừng — không phải yêu thú thông thường, mà những hình dạng méo mó, biến dị, như thể chính năng lượng hỗn loạn của Linh Mạch đã nhào nặn nên chúng từ hư vô.
Lửa cháy khắp nơi, tiếng thét kinh hoàng vang vọng giữa những con phố hẹp, những toán binh lính triều đình cùng đệ tử tông môn đang chiến đấu trong thế bị động, số lượng yêu quái áp đảo khiến phòng tuyến liên tục bị chọc thủng.
"Chia làm ba mũi!" Tạ Vân Khê hét lớn qua tiếng ồn hỗn loạn. "Diệp Sương, dẫn nhóm nhỏ tới khu chợ trung tâm, đó là nguồn phát sinh chính. Phần còn lại, theo ta yểm trợ dân chúng sơ tán!"
*
Diệp Sương lao thẳng vào khu vực nguy hiểm nhất, tay đã cầm sẵn bút và bình mực đặc chế pha trộn giữa công thức của ông Tám Mực và thảo dược rừng Thâm Vụ. Nó vẽ liên tiếp những lá trấn phù cải biến, tạo thành một vòng cung ánh sáng ngăn dòng yêu quái tràn thêm ra ngoài khu chợ.
Du Khinh chiến đấu ngay bên cạnh, sức mạnh và tốc độ của tộc Vụ Ẩn phát huy tối đa trong không gian hỗn loạn, hạ gục từng con quái vật một cách chính xác đến kinh ngạc, khiến không ít binh lính chứng kiến phải trợn tròn mắt.
"Bên trái!" Miên Trà hét lên cảnh báo, phát hiện một con quái vật lớn hơn hẳn đang lao thẳng về phía một nhóm dân thường chưa kịp sơ tán.
*
Không xa đó, Âu Bội Nhi cùng vài đệ tử khác đang cố sức dìu dắt từng nhóm dân chúng hoảng loạn rời khỏi khu vực nguy hiểm, tay cô run rẩy vì sợ hãi nhưng vẫn cố giữ vững để trấn an những đứa trẻ đang khóc thét trong vòng tay cha mẹ. Giữa đám đông hỗn loạn, cô chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc — mẹ cô, đang cố dìu một bà lão hàng xóm chạy khỏi căn nhà đang bốc cháy.
"Mẹ!" cô hét lên, lao tới, cùng đỡ lấy bà lão, dẫn cả hai người tới nơi an toàn phía sau phòng tuyến. Mẹ cô ôm chầm lấy cô, nước mắt lẫn bụi khói nhòe nhoẹt trên gương mặt, không nói được lời nào ngoài những tiếng nấc nghẹn ngào.
Ngụy Bá Tuân, chiến đấu không xa đó, hạ gục liên tiếp ba con quái vật nhỏ đang cố lẻn qua khe hở phòng tuyến, gương mặt y đầy quyết liệt khác hẳn vẻ kiêu ngạo quen thuộc ngày trước. Khi một binh lính trẻ tuổi ngã quỵ vì kiệt sức ngay trước mặt một con quái vật đang lao tới, y không ngần ngại lao người che chắn, hứng trọn một vết cào sâu nơi cánh tay để đổi lấy mạng sống cho người lính ấy.
*
Diệp Sương xoay người, vẽ vội một lá bùa lớn ngay trên mặt đất, kết hợp cả kỹ thuật trấn áp bài bản tông môn dạy lẫn nét vẽ mềm mại xoa dịu nó học được từ tộc Vụ Ẩn — một sự dung hợp chưa từng thử nghiệm trong tình huống khẩn cấp tới mức này. Ánh sáng bùng lên dữ dội, tạo thành một luồng chắn tạm thời đủ để nhóm dân thường kịp chạy thoát.
Con quái vật gầm lên đau đớn, quay sang tấn công trực diện Diệp Sương. Nó lùi lại, tay run vì đã dùng gần cạn sức lực, nhưng đúng lúc nguy hiểm nhất, một mũi tên bạc lóe sáng bay ngang, ghim trúng mắt con quái vật, khiến nó khựng lại đủ lâu để Du Khinh lao tới kết liễu.
*
"Cảm ơn," Diệp Sương thở dốc, quay lại nhìn người vừa bắn mũi tên — Thanh Việt, đang dẫn đội của mình chọc thủng vòng vây từ phía bắc, kịp thời hội quân đúng lúc cam go nhất.
"Đừng cảm ơn vội," anh đáp, giọng nghiêm trọng, chỉ tay về phía vết nứt lớn giữa quảng trường vẫn đang không ngừng phun trào thêm quái vật. "Nguồn gốc vẫn chưa được bịt lại. Nếu không xử lý được nó, dù chúng ta có giết bao nhiêu con cũng vô ích."
Diệp Sương nhìn vào vết nứt sâu hun hút, ánh sáng đỏ tía kỳ dị hắt lên từ đáy vực, và một linh cảm lạnh buốt chạy dọc sống lưng nó — đây không phải một điểm nhiễu loạn thông thường, mà giống như một vết thương hở toác trực tiếp trên cơ thể của chính Linh Mạch.
*
"Em cần thời gian," nó nói, giọng gấp gáp. "Nếu có thể tạm thời trấn giữ miệng vết nứt, có lẽ em có thể làm chậm dòng chảy hỗn loạn lại, cho tới khi có người đủ khả năng xử lý tận gốc."
"Ta sẽ yểm trợ em," Thanh Việt đáp ngay, không chút do dự, dẫn đội của mình lập thành vòng vây bảo vệ quanh khu vực Diệp Sương chuẩn bị hành động.
Nó quỳ xuống bên miệng vết nứt, tay run rẩy vì kiệt sức nhưng vẫn cố giữ vững, bắt đầu vẽ một lá bùa lớn chưa từng có tiền lệ — kết hợp toàn bộ những gì nó học được suốt cả cuộc đời, từ ông Tám Mực, từ tông môn, từ tộc Vụ Ẩn — một nỗ lực tuyệt vọng để tạm thời khép lại vết thương đang rỉ máu của cả vùng đất.
*
Ánh sáng vàng ấm dần lan tỏa từ lá bùa khổng lồ, phủ kín miệng vết nứt như một tấm màn che chắn tạm thời. Dòng quái vật trào ra chậm dần, rồi ngừng hẳn, dù vết nứt vẫn còn đó, âm ỉ tỏa hơi nóng bất thường bên dưới lớp bùa mỏng manh.
Diệp Sương ngã quỵ xuống ngay sau khi hoàn thành, kiệt sức tới mức không còn đứng vững. Thanh Việt vội đỡ lấy nó, ánh mắt tràn đầy lo lắng lẫn tự hào.
"Em làm được rồi," anh nói khẽ, ôm nó vào lòng giữa đống đổ nát còn bốc khói của trấn Lam Thủy.
*
Khi ánh bình minh đầu tiên chiếu rọi qua đám khói tàn, cả trấn Lam Thủy hiện ra trong cảnh tượng tan hoang chưa từng có, nhưng số người thiệt mạng, nhờ sự phối hợp kịp thời giữa tông môn, quân đội và liên minh của Diệp Sương, đã được giảm thiểu tối đa so với những gì lẽ ra đã xảy ra.
Tạ Vân Khê, đứng giữa đống đổ nát, nhìn lá bùa khổng lồ vẫn đang tạm thời trấn giữ miệng vết nứt, gương mặt bà nặng trĩu. "Đây chỉ là biện pháp tạm thời," bà nói với toàn thể những người còn đứng vững quanh đó. "Chúng ta cần một giải pháp lâu dài hơn, và cần nó thật nhanh, trước khi những vết nứt khác trên khắp Cửu Vân cũng bắt đầu vỡ ra như thế này."
Diệp Sương, vẫn còn tựa vào vai Thanh Việt, nhìn quanh cảnh tượng tàn khốc nhưng vẫn còn hơi thở sự sống ấy, biết rằng đây mới chỉ là màn dạo đầu cho một cuộc chiến lớn hơn nhiều đang chờ đợi phía trước.
Âu Bội Nhi tìm tới, mẹ cô vẫn còn bám chặt tay cô, cả hai cùng quỳ xuống bên cạnh Diệp Sương. "Cảm ơn cậu," Âu Bội Nhi nói, giọng nghẹn ngào, "vì đã không ngần ngại lao vào chỗ nguy hiểm nhất để cứu cả trấn này."
"Đây không phải chỉ mình tớ," Diệp Sương đáp, giọng yếu ớt nhưng chân thành, nhìn quanh những gương mặt kiệt sức nhưng vẫn đang đứng vững cạnh nhau — Thanh Việt, Miên Trà, Du Khinh, Tạ Vân Khê, cả Ngụy Bá Tuân đang được băng bó vết thương không xa đó. "Đây là công sức của tất cả mọi người."
Tất Bá Kỳ, vừa chạy tới sau khi hoàn thành nhiệm vụ hỗ trợ sơ tán một khu phố khác, đứng nhìn cảnh tượng ấy, ghi vội vài dòng vào cuốn sổ tay đã sờn cũ của mình, như một thói quen không thể bỏ dù giữa cảnh hoang tàn. "Ta sẽ ghi lại đầy đủ những gì xảy ra hôm nay," y nói khẽ, "để không ai có thể phủ nhận sự thật này thêm một lần nào nữa, dù có muốn tới đâu đi chăng nữa."