Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 28

Chương 28 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Lời Đồn Trên Núi

Con đường mòn dẫn lên đỉnh Vân Tiêu, sau gần hai tuần vắng bóng, hiện ra trước mắt Diệp Sương với một cảm giác là lạ — không còn hoàn toàn xa cách như lần đầu tiên nó đặt chân lên đây năm mười ba tuổi, nhưng cũng chưa đủ quen thuộc để gọi là nhà, một trạng thái lấp lửng giữa hai thế giới mà nó vẫn chưa quen hẳn với việc thuộc về.

"Cậu nghe gì chưa?" Âu Bội Nhi thì thầm, bước sát lại gần khi cả đoàn vừa qua khỏi cổng tam quan của Tông Vân Các. "Tin về đêm ở thôn Tùng Lĩnh lan tới đây trước cả khi bọn mình về tới nơi. Mấy đứa đệ tử ngoại môn khóa dưới cứ hỏi tớ suốt dọc đường có phải cậu thật sự dùng cả một vòng người làm bùa lớn không."

Diệp Sương không kịp đáp, vì ngay lúc đó, một nhóm nhỏ đệ tử đang tụ tập gần sân luyện đã quay đầu nhìn về phía đoàn, tiếng xì xào rộ lên rõ rệt hơn hẳn thái độ dè dặt nó vẫn quen gặp trước đây.

*

Tin tức, đúng như Âu Bội Nhi nói, đã lan xa hơn cả sức tưởng tượng của Diệp Sương. Ngay buổi chiều hôm ấy, khi nó tới thăm Cố Thanh Việt tại phòng dược sư — giờ đã gần bình phục, chỉ còn một vết sẹo mờ nơi thái dương — anh đã biết gần hết câu chuyện, dù chưa được nghe trực tiếp từ nó.

"Ngươi làm ta lo phát điên," anh nói ngay khi thấy nó bước vào, giọng vừa trách móc vừa nhẹ nhõm không giấu giếm. "Tin đồn khắp nơi nói ngươi bị thương, rồi lại nói ngươi một mình đối đầu cả đàn yêu quái, mỗi người kể một kiểu khác nhau. Ta chẳng biết tin ai."

"Tớ không một mình," Diệp Sương đáp, ngồi xuống bên giường, kể lại toàn bộ câu chuyện — từ đêm yêu triều tràn vào làng, tới miếu Linh Căn, tới vòng người nắm tay nhau giữa vòng vây yêu quái. Thanh Việt lắng nghe chăm chú, không ngắt lời, chỉ siết chặt tay theo từng đoạn nguy hiểm của câu chuyện, ánh mắt anh dần chuyển từ căng thẳng sang một vẻ gì đó gần như tự hào.

"Ngươi lại làm được một điều chưa ai từng nghĩ tới," anh nói khi nó kể xong, giọng trầm xuống. "Dùng chính người thân làm điểm tựa cho lá bùa. Nghe có vẻ liều lĩnh tới mức điên rồ, nhưng lại đúng theo cách chỉ có ngươi mới nghĩ ra được."

"Nguy hiểm thật," Diệp Sương thừa nhận, "nhưng lúc đó tớ không còn lựa chọn nào khác. Với lại, có lẽ nhờ vậy tớ mới hiểu thêm một điều — không phải lúc nào sức mạnh cũng phải tới từ một mình mình."

Thanh Việt gật đầu, ánh mắt anh dừng lại nơi vết băng còn quấn quanh vai nó, khẽ cau mày. "Vết thương này còn đau không?"

"Đỡ nhiều rồi," nó đáp, rồi chợt nhớ ra, lấy mảnh ngọc bội từ trong túi áo đưa trả lại anh. "Của anh đây. Cảm ơn anh đã cho tớ mượn, dù không rõ nó có thật sự giúp được gì không, nhưng có nó trong túi, tớ thấy yên tâm hơn nhiều."

Thanh Việt nhìn mảnh ngọc trong lòng bàn tay nó một thoáng, rồi lắc đầu, đẩy tay nó lại. "Cứ giữ lấy," anh nói, giọng có chút ngập ngừng hiếm thấy. "Ta nghĩ nó hợp với ngươi hơn là nằm yên trong ngăn kéo của ta."

Diệp Sương ngẩng lên nhìn anh, không chắc mình hiểu đúng ý nghĩa đằng sau câu nói ấy, nhưng trước khi kịp hỏi thêm, một vị dược sư bước vào nhắc giờ uống thuốc, cắt ngang khoảnh khắc lấp lửng ấy. Nó đành cất mảnh ngọc trở lại túi áo, trong lòng vương lại một cảm giác ấm áp khó gọi tên, không khác gì cảm giác nó từng có mỗi lần đứng cạnh anh nơi Cảnh Linh Đài giữa những đêm trực tĩnh lặng.

*

Ngày hôm sau, một buổi họp lớp mở rộng được triệu tập, nơi Trưởng lão Tạ Vân Khê đích thân tới nghe báo cáo từ Nhiêu Bá Tường về chuyến khảo sát. Diệp Sương đứng giữa sảnh lớn, cảm nhận hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía mình khi Nhiêu Bá Tường thuật lại chi tiết đêm ở thôn Tùng Lĩnh, không giấu giếm bất cứ chi tiết nào, kể cả phần ông từng nghi ngờ liệu phương pháp của nó có thực sự an toàn.

"Đây là một kỹ thuật chưa từng được ghi chép trong bất cứ giáo trình nào của tông môn," Tạ Vân Khê nói, giọng vang khắp sảnh, ánh mắt bà dừng lại nơi Diệp Sương với một sự đánh giá sâu sắc. "Ta đề nghị đưa trường hợp này vào hồ sơ nghiên cứu chính thức, và xem xét việc thăng cấp cho đệ tử Chu Diệp Sương lên hàng nội môn sớm hơn thông lệ, dựa trên năng lực thực chiến đã được kiểm chứng."

Tiếng xì xào rộ lên khắp sảnh, phần lớn mang vẻ kinh ngạc lẫn thán phục, nhưng Diệp Sương cũng không khỏi để ý tới một góc nhỏ nơi Ngụy Bá Tuân đứng, gương mặt y tối sầm lại, hàm răng nghiến chặt đến mức có thể nhìn thấy đường gân nổi lên nơi quai hàm.

*

Buổi tối, tin tức về đề nghị thăng cấp lan khắp khu nhà ở đệ tử ngoại môn, và không ít lời bàn tán mang màu sắc ganh tị bắt đầu xuất hiện, dù phần lớn vẫn là sự ngưỡng mộ chân thành. Diệp Sương, trên đường trở về phòng, tình cờ nghe được một cuộc trò chuyện giữa vài đệ tử nội môn khóa trên đứng nơi góc hành lang.

"Con bé xuất thân từ một làng quê hẻo lánh, chưa từng học bài bản, vậy mà giờ được xem xét thăng nội môn sớm hơn cả những đứa đã khổ luyện nhiều năm," một giọng nói vọng ra, không rõ là ai, nhưng đủ sắc lạnh để Diệp Sương nhận ra ngay đó không phải một lời khen. "Nếu cứ tiếp tục thế này, chẳng phải bao công sức luyện tập bài bản của người khác trở nên vô nghĩa sao?"

"Có khi nào lối vẽ đó thực ra chỉ là may mắn, chưa bộc lộ hết rủi ro?" một giọng khác phụ họa. "Ngộ nhỡ có lần thất bại, hậu quả ai gánh?"

Diệp Sương đứng khựng lại sau góc tường, không định nghe lén nhưng cũng không đủ can đảm bước ra đối chất, lòng dấy lên một cảm giác nặng nề quen thuộc — thứ cảm giác nó từng nghĩ đã bỏ lại phía sau kể từ ngày thôn Đá Trắng, nhưng giờ đây, khi thành tựu càng lớn, dường như những tiếng nói hoài nghi ấy cũng lớn theo, không hề biến mất như nó từng hy vọng.

*

Cũng tối hôm đó, Ngụy Bá Tuân tìm tới Diệp Sương khi nó đang một mình ở góc sân luyện vắng người, ánh trăng khuyết chiếu xuống tạo thành những vệt bóng dài trên nền đá.

"Ta nghe nói ngươi sắp được thăng nội môn," y nói, giọng không giấu vẻ châm biếm. "Nhanh hơn cả ta, dù ta đã nhập môn trước ngươi hai năm."

"Tớ không xin điều đó," Diệp Sương đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đã bắt đầu căng thẳng. "Đó là quyết định của các trưởng lão."

"Ngươi có biết ta đã phải nỗ lực thế nào để giữ vững vị trí trong gia tộc mình không?" Ngụy Bá Tuân bất ngờ hỏi, giọng anh gằn xuống, để lộ một phần cảm xúc y hiếm khi phơi bày. "Mỗi kỳ khảo hạch, ta đều phải đạt thành tích tốt hơn năm trước, nếu không, cha ta sẽ nói rằng ta làm ô danh dòng họ. Còn ngươi, một đứa không có gốc gác gì, chỉ cần một đêm may mắn là được cả tông môn tán dương."

"Đó không phải may mắn," Diệp Sương đáp, giọng cứng rắn hơn nó định. "Đêm đó tớ suýt mất người thân, suýt mất mạng. Tớ không nghĩ mình may mắn khi phải trải qua điều đó."

Ngụy Bá Tuân im lặng một lúc lâu, ánh mắt y phức tạp, không hoàn toàn là thù địch, mà pha lẫn một nỗi bất an sâu sắc hơn Diệp Sương từng thấy. "Ngươi cứ đi con đường của ngươi," cuối cùng y nói, giọng lạnh nhạt trở lại. "Nhưng đừng mong ta sẽ đứng sang một bên nhìn ngươi vượt qua tất cả những gì ta đã cố gắng cả đời để đạt được, mà không có một lời phản đối nào."

Y quay người bỏ đi, để lại Diệp Sương đứng một mình giữa sân luyện vắng lặng, trong lòng dấy lên một linh cảm rằng, dù đêm ở thôn Tùng Lĩnh đã khép lại, một cuộc chiến khác, âm thầm hơn nhưng không kém phần dai dẳng, giờ mới thực sự bắt đầu ngay trên chính ngọn núi này.

Nó đứng lặng thêm một lúc, nhìn theo bóng Ngụy Bá Tuân khuất dần sau dãy hành lang, rồi ngồi xuống bậc đá lạnh giữa sân luyện, lấy nghiên mực cũ ra khỏi túi, xoay nhẹ trong tay dưới ánh trăng khuyết. Nó nghĩ tới lời ông Tám Mực từng nói về quá khứ của chính ông — một người có tài nhưng vì hoàn cảnh nghèo khó mà chẳng bao giờ được tông môn nào để mắt tới — và tự hỏi liệu nỗi bất an của Ngụy Bá Tuân, dù xuất phát từ một hoàn cảnh hoàn toàn trái ngược, có phải cũng bắt nguồn từ cùng một nỗi sợ chung: sợ rằng công sức bỏ ra không được nhìn nhận đúng mức, sợ bị bỏ lại phía sau bởi một hệ thống mà bản thân không có quyền lựa chọn luật chơi.

Nó không tìm được câu trả lời rõ ràng, chỉ biết rằng, dù cảm thông tới đâu, con đường nó chọn đi cũng sẽ khó lòng dừng lại chỉ vì ánh mắt dò xét của một người. Đêm đó, khi trở về phòng, Âu Bội Nhi đã ngủ say, Diệp Sương ngồi bên bậu cửa sổ quen thuộc, nhìn ra bóng tối bao trùm quần thể kiến trúc rộng lớn của tông môn, và lần đầu tiên kể từ khi trở về, nó chợt nhận ra rằng con đường phía trước, dù đã được công nhận nhiều hơn, có lẽ sẽ không hề dễ đi hơn con đường nó từng bước qua.

Đã sao chép liên kết chương