Chương 58
Chương 58 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Tước Vị
Sảnh lớn đêm đó thắp đầy đuốc, ánh lửa bập bùng hắt lên những gương mặt nghiêm nghị của toàn thể hội đồng trưởng lão, tạo thành một khung cảnh khác hẳn vẻ trang nghiêm ban ngày — căng thẳng hơn, gấp gáp hơn, như một phiên tòa được dựng vội giữa đêm để tránh những ánh mắt không cần thiết.
Diệp Sương đứng giữa sảnh, lần này không bị trói tay, nhưng ánh mắt của hai đệ tử giám sát đứng cạnh vẫn không rời khỏi nó một khắc. Thanh Việt đứng trong hàng đệ tử được phép tham dự, gương mặt anh căng thẳng nhưng ánh mắt kiên định không hề lay chuyển.
Chỉ vài khắc trước khi phiên họp bắt đầu, Diệp Sương đã nghe được, qua lời thì thầm vội vã của Âu Bội Nhi, rằng Húc Bá Nguyên đã dành cả buổi chiều đi gặp riêng từng trưởng lão trong hội đồng, thuyết phục từng người một bằng những lý lẽ về sự ổn định và kỷ cương tông môn, trong khi Tạ Vân Khê chỉ có vỏn vẹn vài khắc để phản bác trước khi phiên họp khẩn được triệu tập. Một cuộc đua không cân sức, mà Diệp Sương, đứng giữa sảnh lớn lúc này, chỉ có thể chứng kiến kết quả của nó diễn ra trước mắt mình.
*
"Bằng chứng xác nhận từ ải Tiêu Sa đã bị đánh cắp trên đường vận chuyển," Húc Bá Nguyên mở lời ngay khi phiên họp bắt đầu, giọng ông đanh thép. "Điều này, kết hợp với những bằng chứng đã có, và giờ đây, thêm việc chính đệ tử Chu Diệp Sương thừa nhận đã và đang điều tra một cách bí mật, không thông qua kênh chính thức, về những vấn đề nhạy cảm liên quan tới Khâm Vân Ti — tất cả cho thấy một kiểu hành vi lén lút, bất chấp kỷ cương, không xứng đáng với một đệ tử của Tông Vân Các, bất kể động cơ thực sự là gì."
"Đó là một lập luận đầy thiên kiến," Tạ Vân Khê phản bác ngay lập tức. "Con bé điều tra bí mật chính vì nó lo sợ, một cách chính đáng, rằng thông tin sẽ bị chặn đứng nếu đi qua kênh chính thức — và thực tế đã chứng minh nỗi lo ấy hoàn toàn có cơ sở, khi chính bằng chứng ấy vừa bị đánh cắp giữa đường."
*
Thanh Việt bước ra khỏi hàng đệ tử, quỳ xuống giữa sảnh, giọng anh vang rõ đầy quyết tâm. "Xin hội đồng cho con được phát biểu."
Thư Khải Dương gật đầu, ra hiệu cho phép.
"Con là Cố Thanh Việt, con trai Đại Tướng Quân Cố Bạt Nguyên," anh nói, giọng không hề run sợ. "Con đã cùng Chu Diệp Sương trấn giữ ải Tiêu Sa suốt bốn tháng, đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình điều tra của cô ấy, và con khẳng định bằng danh dự của chính mình và của gia tộc con, rằng mọi nghi vấn cô ấy đưa ra đều xuất phát từ sự chính trực, không phải từ bất cứ động cơ phản bội nào."
Tiếng xì xào rộ lên khắp sảnh. Húc Bá Nguyên nhíu mày, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. "Lời chứng của một người có quan hệ tình cảm sâu sắc với đương sự," ông nói, giọng mỉa mai nhẹ, "khó có thể coi là khách quan, dù ta không nghi ngờ sự chân thành của cậu."
*
Câu nói ấy khiến Thanh Việt nghiến chặt hàm, nhưng anh không lùi bước. "Vậy xin hội đồng xem xét không chỉ lời con nói, mà cả những gì con đã làm," anh tiếp tục. "Con sẵn sàng chấp nhận bất cứ hình thức thẩm tra nào để chứng minh tính xác thực trong lời khai của con, kể cả phải đối mặt với hậu quả tới chính vị trí của gia tộc con trong triều đình."
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm sảnh lớn. Thư Khải Dương nhìn Thanh Việt một lúc lâu, ánh mắt ông mang một sự cân nhắc sâu sắc, rồi chuyển sang nhìn Diệp Sương, và cuối cùng, nhìn khắp lượt hội đồng trưởng lão đang chờ đợi quyết định của ông.
"Con có bằng chứng cụ thể nào không, ngoài niềm tin cá nhân?" một trưởng lão khác hỏi Thanh Việt, giọng không hẳn thù địch nhưng cũng chẳng mấy thiện cảm.
"Con có những gì chính tay con và Chu Diệp Sương đã thu thập được về Tuyến Điều Phối Đặc Biệt," Thanh Việt đáp, giọng vẫn vững vàng dù đang đứng giữa áp lực của cả một hội đồng. "Nhưng phần lớn bằng chứng quan trọng nhất đã bị đánh cắp trên đường vận chuyển, như chính hội đồng vừa thừa nhận. Con xin hỏi ngược lại — liệu có phải chính vì bằng chứng ấy quá xác đáng, nên mới cần bị chặn đứng bằng bạo lực giữa đường?"
Húc Bá Nguyên đứng dậy, giọng gay gắt. "Đây là một sự suy diễn nguy hiểm, cố tình biến một vụ cướp đường thông thường thành một âm mưu chính trị to lớn để bao biện cho hành vi sai trái của chính đương sự!"
"Hay có lẽ, chính ông mới là người đang cố tình xem nhẹ một sự trùng hợp quá đỗi bất thường," Tạ Vân Khê đáp trả ngay lập tức, không hề nhượng bộ.
Cuộc tranh luận kéo dài thêm một lúc nữa, gay gắt và căng thẳng, cho tới khi Thư Khải Dương giơ tay ra hiệu chấm dứt, gương mặt ông lộ rõ vẻ mệt mỏi của một người phải đưa ra quyết định giữa quá nhiều áp lực trái chiều.
*
"Ta đã cân nhắc kỹ," Thư Khải Dương nói cuối cùng, giọng ông trầm nặng khác thường. "Trước những diễn biến liên tiếp — bằng chứng bị đánh cắp, nhân chứng không thể xác minh lý lịch đầy đủ, và giờ đây là một cuộc điều tra bí mật chưa được phép của hội đồng — ta buộc phải thừa nhận, dù không có bằng chứng tuyệt đối về tội thông đồng với yêu quái, hành vi của đệ tử Chu Diệp Sương đã vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc minh bạch và kỷ cương của tông môn."
Diệp Sương cảm thấy chân mình muốn khuỵu xuống, nhưng nó cố đứng vững, chờ đợi câu tiếp theo với một sự bình tĩnh kỳ lạ đến từ chính sự kiệt sức tột cùng.
"Ta tuyên bố," Thư Khải Dương nói, giọng ông vang khắp sảnh như một hồi chuông tử thần, "tước bỏ toàn bộ tư cách đệ tử của Chu Diệp Sương, trục xuất khỏi Tông Vân Các, cấm không được quay trở lại đỉnh Vân Tiêu dưới bất cứ danh nghĩa nào, cho tới khi có bằng chứng xác đáng chứng minh sự trong sạch hoàn toàn."
*
Tiếng ồ vang lên khắp sảnh, xen lẫn tiếng khóc nghẹn của Âu Bội Nhi từ hàng đệ tử. Chung Nhã Trúc đứng lặng, hai tay ôm miệng, không tin nổi vào những gì vừa nghe thấy. Thanh Việt đứng bật dậy, định phản đối, nhưng bị hai trưởng lão gần đó giữ chặt lại.
"Chưởng môn!" Tạ Vân Khê đứng dậy, giọng bà đầy phẫn nộ. "Đây là một phán quyết vội vàng, dựa trên những suy diễn thiếu căn cứ!"
"Quyết định đã được đưa ra," Thư Khải Dương đáp, giọng ông không hề lay chuyển, nhưng khi ánh mắt ông chạm vào Diệp Sương một lần cuối, nó thấy thoáng qua một điều gì đó giống như sự đau xót thực sự, nhanh chóng bị che giấu sau lớp mặt nạ nghiêm nghị của một người đứng đầu tông môn.
*
Một đệ tử giám sát tiến lại gần Diệp Sương, tay cầm một chiếc kéo nhỏ nghi lễ. Nó đứng yên, để người ấy cắt đứt dải lụa xanh nội môn từng được trao cho nó chỉ vài tuần trước, thứ biểu tượng nó từng tự hào mang trên người giờ rơi xuống nền đá lạnh lẽo như một cánh hoa héo úa.
Tiếp theo, một trưởng lão khác bước tới, đọc lớn bản tuyên cáo chính thức, tước bỏ mọi danh phận, mọi quyền lợi Diệp Sương từng có được trong suốt những năm tháng ở Tông Vân Các, kết thúc bằng câu nói lạnh lùng: "Kể từ giờ phút này, Chu Diệp Sương không còn là đệ tử của Tông Vân Các."
Diệp Sương đứng đó, giữa sảnh lớn từng chứng kiến lễ nhập môn đầu đời của nó, cảm nhận một sự trống rỗng khủng khiếp lan khắp cơ thể, như thể một phần bản thân nó vừa bị cắt lìa cùng với dải lụa xanh vừa rơi xuống đất, nhưng đôi mắt nó vẫn khô ráo, không một giọt nước mắt nào rơi xuống trước mặt những kẻ vừa tuyên án cho nó, một sự kiêu hãnh cuối cùng nó nhất quyết giữ lại cho riêng mình.
Giữa lúc hỗn loạn, Tạ Vân Khê bước tới gần, không quan tâm tới ánh mắt dò xét của những người xung quanh, đặt một bàn tay lên vai Diệp Sương, giọng bà khẽ nhưng đủ để chỉ nó nghe thấy. "Đây chưa phải kết thúc," bà thì thầm. "Ta sẽ không dừng lại việc tìm ra sự thật, dù con có ở đâu đi nữa. Con hãy giữ mình an toàn, đó là điều quan trọng nhất lúc này."
Diệp Sương gật đầu, không nói được lời nào, chỉ siết nhẹ tay bà một cái trước khi bị hai đệ tử giám sát áp giải ra khỏi sảnh, bước chân nó nặng nề như đang mang theo cả sức nặng của toàn bộ quãng đời vừa bị tước đoạt trong chớp mắt.
Khi đi ngang qua hàng đệ tử, nó thấy Âu Bội Nhi đang khóc nức nở, được Chung Nhã Trúc ôm chặt để trấn an, cả hai đều không dám bước ra khỏi hàng vì sợ làm tình hình thêm rối ren cho chính Diệp Sương. Nó gửi cho cả hai một ánh mắt cuối cùng, cố truyền tải tất cả những gì lời nói không kịp diễn đạt — một lời cảm ơn, một lời tạm biệt, một lời hứa sẽ không bao giờ quên những gì họ đã dành cho nó, trước khi cánh cửa sảnh lớn nặng nề khép lại sau lưng nó, cắt đứt hình ảnh cuối cùng của những gương mặt thân quen nhất mà nó từng có trong suốt cả một quãng đời dài gắn bó với môn phái này, một quãng đời mà giờ đây, đã chính thức khép lại.