Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 39

Chương 39 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sau Trận Gió Cát

Ba ngày sau trận chiến tại khe Hạn Thủy, ải Tiêu Sa dần trở lại nhịp sống thường nhật, dù dấu vết của đêm sinh tử ấy vẫn còn hằn rõ khắp nơi — những đoạn tường thành sứt mẻ đang được sửa chữa, vài binh lính vẫn còn nằm dưỡng thương, và một bầu không khí vừa nhẹ nhõm vừa thận trọng bao trùm cả doanh trại.

Diệp Sương dành phần lớn thời gian giúp Sầm Nguyên Trạch đánh giá lại toàn bộ hệ thống phòng thủ, đề xuất những điều chỉnh dựa trên kinh nghiệm vừa trải qua. Khe Hạn Thủy, dù đã lắng xuống, vẫn cần được theo dõi sát sao — nó không phải một mối nguy đã bị dập tắt hoàn toàn, chỉ là tạm thời được kiềm chế.

"Chúng ta cần dựng thêm một trạm quan sát thường trực gần khe nứt," nó đề xuất trong buổi họp đánh giá. "Giống như Cảnh Linh Đài ở Tông Vân Các, dù đơn giản hơn nhiều, nhưng đủ để phát hiện sớm bất cứ dấu hiệu bất thường nào trong tương lai."

Tất Bá Kỳ, ngồi cạnh đó ghi chép, ngẩng lên góp ý. "Ta sẽ soạn thảo một bản đề xuất chi tiết gửi về tông môn, xin thêm nhân lực và vật tư dài hạn cho khu vực này," y nói. "Lần này, ta sẽ đích thân trình bày rõ mức độ nghiêm trọng, không để nó bị chìm nghỉm trong đống công văn như trước."

"Cảm ơn," Diệp Sương nói, không giấu được sự ngạc nhiên trước sự nhiệt tình mới mẻ này. "Ta không ngờ..."

"Không ngờ ta lại đứng về phía cô?" Tất Bá Kỳ nói nốt câu, khẽ nhếch mép, một biểu cảm gần như là nụ cười hiếm hoi. "Ta chỉ đơn giản ghi lại sự thật mình chứng kiến. Nếu sự thật đó khiến ta phải thay đổi quan điểm ban đầu, ta không thấy có gì phải xấu hổ."

Sầm Nguyên Trạch bật cười khan, vỗ vai Tất Bá Kỳ. "Cậu trở thành một người khác hẳn so với ngày mới tới đây rồi đấy."

*

Buổi chiều, khi công việc tạm gác lại, Diệp Sương ghé qua thôn Diêm Cốc, nơi dân làng đã bắt đầu quay về sau khi khu vực được xác nhận an toàn. Ông Mười Khoan đang đứng giữa sân, chỉ huy vài người đàn ông sửa lại một đoạn hàng rào bị hư hại, gương mặt ông, dù vẫn còn mệt mỏi, đã ánh lên một tia hy vọng hiếm thấy.

"Cô đã cứu cả thôn này," ông nói khi thấy Diệp Sương tới gần, giọng trang trọng. "Không chỉ đêm vừa rồi, mà cả những tháng qua, khi cô kiên trì gia cố từng lá bùa, dạy dỗ từng đứa trẻ. Chúng tôi sẽ không bao giờ quên ơn này."

"Ông không cần phải nói vậy," Diệp Sương đáp, có phần ngượng ngùng. "Đây là công việc con nên làm."

"Không phải ai cũng chọn làm điều 'nên làm' khi không ai ép buộc," ông Mười Khoan đáp, ánh mắt sâu sắc. "Cô đã chọn ở lại một nơi xa xôi, bị lãng quên, trong khi hoàn toàn có thể chọn con đường dễ dàng hơn ở tông môn. Điều đó, với chúng tôi, đáng quý hơn bất cứ lời cảm ơn nào có thể diễn tả."

Ông dừng lại một thoáng, nhìn về phía những đứa trẻ đang nô đùa trở lại quanh sân, tiếng cười giòn tan vang lên lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng. "Ta đã sống ở đây gần trọn đời," ông nói tiếp, giọng trầm xuống. "Chứng kiến bao thế hệ lớn lên rồi rời đi vì đất đai cằn cỗi. Lần đầu tiên, ta dám nghĩ tới việc thôn này có thể sẽ hồi sinh, chứ không chỉ cầm cự qua ngày."

Diệp Sương mỉm cười, lòng ấm áp trước hy vọng mới mẻ ấy, dù nó biết rõ, phía trước vẫn còn một chặng đường dài trước khi vùng đất này thực sự thoát khỏi tình trạng suy kiệt.

*

Con bé Tơ chạy tới ngay khi thấy Diệp Sương, không còn vẻ rụt rè như những ngày đầu, ôm chầm lấy nó mà không chút ngại ngùng. "Chị ơi, chị dạy em vẽ thêm được không ạ?" nó hỏi, mắt sáng rực đầy hào hứng.

"Được chứ," Diệp Sương đáp, mỉm cười, ngồi xuống cùng con bé bên một khoảng sân râm mát dưới bóng một cây khô hiếm hoi còn sót lại, bắt đầu dạy nó những nét cơ bản hơn của một lá hộ phù đơn giản, kiên nhẫn sửa từng đường nét vụng về, giống hệt cách ông Tám Mực từng kiên nhẫn với chính nó năm nào.

Buổi chiều trôi qua trong sự bình yên hiếm hoi ấy, và khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời sa mạc, Diệp Sương nhận ra, dù vùng đất này còn nhiều thử thách phía trước, nó đã bắt đầu cảm thấy một sự gắn bó không khác gì với thôn Tùng Lĩnh — một nơi nó chưa từng nghĩ mình sẽ gọi là nhà, giờ đây đã dần trở thành như vậy.

Trên đường trở về ải, nó ghé qua thăm những binh lính còn đang dưỡng thương, mang theo một ít thuốc dịu đau tự pha chế theo công thức bà Chín Lài từng dạy, kết hợp với vài loại thảo dược hiếm hoi tìm được quanh vùng. Một người lính trẻ, tay vẫn còn băng bó, nắm lấy tay nó cảm ơn rối rít.

"Cô không chỉ giỏi vẽ bùa," anh ta nói, cười gượng vì vết thương còn đau. "Cô còn biết chữa bệnh nữa à?"

"Chỉ học lỏm được chút ít từ bà nuôi thôi," Diệp Sương đáp, mỉm cười khiêm tốn, dù trong lòng thầm cảm ơn những năm tháng theo bà Chín Lài lên rừng hái thuốc đã trang bị cho nó nhiều hơn những gì nó từng nhận ra.

*

Tối đó, Cố Thanh Việt tìm tới Diệp Sương khi nó đang ngồi một mình trên tường thành, ngắm những vì sao bắt đầu điểm xuyết trên bầu trời đang dần tối.

"Ta có thể ngồi cùng không?" anh hỏi, giọng nhẹ nhàng.

"Tất nhiên," nó đáp, dịch sang một bên nhường chỗ.

Cả hai ngồi im lặng một lúc lâu, ngắm nhìn khung cảnh vùng đất khô cằn dần chuyển sang một vẻ đẹp khác dưới ánh trăng — không còn vẻ hoang tàn đáng sợ như ngày đầu tới, mà mang một sự tĩnh lặng kỳ lạ, gần như thanh bình.

"Ta nghĩ nhiều về những gì ngươi nói tối hôm trước," Thanh Việt lên tiếng trước, giọng trầm ngâm. "Về việc ta không cần là bản sao của anh trai mình. Ta nghĩ, có lẽ lần đầu tiên trong đời, ta cảm thấy mình đang làm điều gì đó thực sự là của riêng ta, không phải vì kỳ vọng của cha, không phải vì cái bóng của người anh đã khuất."

*

"Tớ mừng vì anh cảm thấy vậy," Diệp Sương đáp, quay sang nhìn anh, ánh trăng chiếu lên gương mặt anh một vẻ dịu dàng khác hẳn sự nghiêm nghị thường ngày.

"Không chỉ vậy," Thanh Việt tiếp tục, giọng anh có phần ngập ngừng hiếm thấy. "Ta nghĩ, phần lớn cảm giác đó tới từ việc được ở bên ngươi. Từ ngày quen ngươi, ta bắt đầu học được cách nhìn mọi thứ khác đi — không chỉ là trách nhiệm, mà còn là ý nghĩa thật sự đằng sau những gì mình làm."

Diệp Sương cảm nhận tim mình đập nhanh hơn, không biết đáp lại sao cho phải trước sự chân thành bất ngờ ấy. "Tớ cũng vậy," nó thừa nhận khẽ khàng. "Có anh bên cạnh, mọi thử thách dường như bớt đáng sợ hơn nhiều."

Thanh Việt quay sang nhìn thẳng vào nó, khoảng cách giữa hai người dường như thu hẹp lại một cách tự nhiên, không ai chủ động, chỉ đơn giản là một sự gần gũi đã âm thầm lớn lên qua bao tháng ngày cùng nhau đối mặt hiểm nguy.

*

"Sương," anh gọi tên nó, một điều hiếm khi anh làm, giọng khẽ khàng như sợ phá vỡ khoảnh khắc mong manh này. "Ta không biết chính xác nên gọi tên cảm giác này là gì. Nhưng ta biết, ta không muốn một ngày nào đó phải sống mà không có ngươi ở bên."

Diệp Sương nín thở, tim đập rộn ràng trong lồng ngực. "Tớ cũng vậy," nó đáp khẽ, giọng run nhẹ vì một cảm xúc nó chưa từng cho phép mình thừa nhận trọn vẹn. "Nhưng có lẽ… chúng ta vẫn còn quá nhiều thứ phải lo — khe Hạn Thủy, tông môn, những câu hỏi chưa có lời giải. Có lẽ chưa phải lúc để..."

"Ta hiểu," Thanh Việt ngắt lời, nhẹ nhàng nhưng không hề thất vọng. "Ta không vội. Chỉ cần biết rằng, dù chưa gọi tên nó, cảm giác này vẫn ở đó, chờ đợi ngày cả hai đều sẵn sàng, là đủ với ta rồi."

Diệp Sương gật đầu, một sự nhẹ nhõm xen lẫn tiếc nuối len vào lòng, và cả hai lại chìm vào im lặng, nhưng lần này, khoảng lặng ấy không còn ngượng ngùng, mà tràn đầy một sự thấu hiểu sâu sắc, khi bàn tay Thanh Việt khẽ tìm tới nắm lấy tay nó, và Diệp Sương, không chút do dự, siết chặt lại, để ánh sao trên bầu trời sa mạc chứng kiến một điều gì đó, dù chưa mang tên, đã chắc chắn không còn có thể quay lại như trước.

Họ ngồi như vậy rất lâu, không ai vội vàng phá vỡ sự tĩnh lặng ấy, lắng nghe tiếng gió đêm thổi qua những rặng đồi cát, tiếng côn trùng rả rích đâu đó dưới chân tường thành, và xa xa, ánh đèn dầu leo lét từ thôn Diêm Cốc, nơi những con người vừa thoát khỏi một đêm sinh tử đang chìm vào giấc ngủ yên bình hiếm hoi.

"Ngày mai," Thanh Việt lên tiếng sau cùng, giọng đã trở lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc nhưng vẫn còn vương chút ấm áp mới mẻ, "chúng ta còn phải bắt tay vào việc dựng trạm quan sát, còn phải viết báo cáo gửi về tông môn. Ngươi nên nghỉ ngơi sớm."

"Ừ," Diệp Sương đáp, nhưng không buông tay anh ngay, chỉ nấn ná thêm một chút, tận hưởng trọn vẹn cảm giác ấm áp hiếm hoi này trước khi cả hai phải quay trở lại với vô vàn trách nhiệm đang chờ đợi phía trước.

Đã sao chép liên kết chương