Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 64

Chương 64 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Bóng Trong Sương

Ba ngày lạc trong rừng sâu, Diệp Sương dần mất khái niệm về thời gian. Ánh sáng mặt trời không bao giờ lọt xuống được quá một khoảng ngắn mỗi trưa, sương mù dày đặc luồn lách giữa những thân cây cổ thụ cao vút, phủ lên vạn vật một lớp ẩm ướt lạnh lẽo không bao giờ khô hẳn. Nó đi theo bản năng, theo linh cảm, theo những dấu vết mơ hồ của cái bóng xám nhỏ vẫn thấp thoáng dẫn đường, ăn uống dè sẻn phần lương khô ông Tám Mực và xóm Rễ Bàng chuẩn bị, ngủ chập chờn trên những gốc cây khô ráo hiếm hoi tìm được.

Đêm thứ ba, khi đang gà gật bên một đống lửa nhỏ nhóm vội, nó nghe thấy âm thanh — không hẳn là tiếng nói, cũng không hẳn là tiếng động vật, mà giống như một chuỗi âm rung trầm thấp, vang lên từ nhiều hướng cùng lúc, như thể cả khu rừng đang thì thầm với nhau bằng một thứ ngôn ngữ không thuộc về con người.

Nó bật dậy, tay theo bản năng nắm lấy con dao thằng Mộc tặng, lưng dựa sát vào thân cây sau lưng. "Ai đó?" nó hỏi vào bóng tối, giọng cố giữ vững.

Không có tiếng đáp, nhưng đống lửa trước mặt nó bỗng dưng lụi tắt hẳn, dù không hề có gió, để lại nó đứng giữa bóng tối đặc quánh, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

*

Ánh sáng xanh nhạt bất chợt lóe lên từ nhiều điểm quanh nó, giống hệt thứ ánh sáng người lái buôn từng kể ở miếu Linh Căn. Diệp Sương giữ nguyên tư thế, không dám cử động mạnh, cố nhìn xuyên qua màn sương để xác định nguồn sáng.

Từ trong sương, những bóng dáng dần hiện rõ — không phải người, cũng không hẳn là thú, mà là những sinh vật cao gầy, làn da phủ một lớp lông tơ mỏng ánh bạc dưới ánh trăng mờ, đôi mắt to tròn phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt kỳ lạ, di chuyển gần như không phát ra tiếng động. Có tới bảy, tám sinh vật như vậy đang đứng vây quanh nó thành một vòng tròn, im lặng quan sát.

Diệp Sương nín thở, nhớ ngay tới câu chuyện bà Chín Lài từng kể bên bếp lửa năm nào — tộc Vụ Ẩn, những sinh vật hiền hòa sống ẩn dật nơi rừng sâu, bị con người xa lánh oan uổng vì thành kiến từ các đợt yêu triều. Nó không dám chắc đây có phải chính là họ, nhưng một linh cảm mạnh mẽ mách bảo nó rằng, đêm nay, nó đang đứng trước ngưỡng cửa của một truyền thuyết bước ra đời thực.

*

Một trong số các sinh vật, có dáng vóc cao lớn hơn hẳn những kẻ còn lại, bước lên trước, giọng nói vang lên trầm và chậm rãi, mang một âm sắc khác lạ nhưng vẫn hiểu được bằng tiếng người. "Ngươi là ai? Vì sao dám bước qua ranh giới rừng cấm?"

"Cháu tên Diệp Sương," nó đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù cả người vẫn run lên vì căng thẳng. "Cháu không có ý xâm phạm. Cháu chỉ đang tìm kiếm... cháu cũng không rõ mình đang tìm gì, chỉ biết có điều gì đó đã dẫn cháu tới đây."

"Con người luôn nói vậy," một giọng khác cất lên, sắc lạnh hơn, phát ra từ một sinh vật đứng bên trái, dáng vẻ trẻ hơn nhưng ánh mắt đầy cảnh giác thù địch. "Rồi sau đó mang theo lửa, mang theo lưỡi rìu, mang theo những lá bùa trấn áp để săn đuổi chúng ta như săn thú hoang."

"Du Khinh," người dẫn đầu lên tiếng, giọng có ý răn đe nhẹ, "chưa biết rõ, đừng vội kết luận."

*

Diệp Sương từ từ hạ con dao xuống đất, giơ hai tay ra trước, lòng bàn tay ngửa lên để chứng minh mình không có ý định tấn công. "Cháu không mang lửa, không mang rìu," nó nói, giọng chậm rãi nhưng chân thành. "Cháu chỉ mang theo một chiếc nghiên mực cũ, và những nét vẽ cháu học được không phải để trấn áp, mà để xoa dịu."

Người dẫn đầu — một sinh vật già dặn hơn cả, dáng đi chậm rãi, ánh mắt sâu thẳm như đã chứng kiến qua nhiều thế hệ — tiến lại gần hơn, cúi xuống nhìn thẳng vào Diệp Sương một lúc lâu, như đang đọc điều gì đó ẩn sâu bên trong nó mà mắt thường không thấy được.

"Ta là Lãnh Vũ," người ấy nói cuối cùng, "tộc trưởng của những kẻ ngươi vẫn gọi là tộc Vụ Ẩn. Ngươi nói ngươi vẽ bùa để xoa dịu, không phải trấn áp. Vậy hãy chứng minh điều đó, con người."

*

Lãnh Vũ đưa tay ra hiệu, một sinh vật nhỏ hơn, có lẽ còn trẻ, bước tới gần đống lửa đã tắt, để lộ một vết thương sâu nơi cánh tay, máu đen sẫm đã khô lại quanh miệng vết cắt — vết thương do một cái bẫy sắt của thợ săn con người để lại, chưa lành hẳn dù đã qua nhiều ngày.

"Miên Trà bị thương từ ba hôm trước, khi cố cứu một con nai non khỏi bẫy của thợ săn," Lãnh Vũ nói, giọng vẫn trầm nhưng ẩn chứa một nỗi đau âm ỉ. "Thuốc của tộc ta không đủ mạnh để chữa loại độc sắt này. Nếu ngươi thật sự có khả năng như ngươi nói, hãy chứng minh ngay bây giờ."

Diệp Sương không chần chừ, quỳ xuống bên cạnh Miên Trà, nhẹ nhàng xem xét vết thương dưới ánh sáng xanh nhạt phát ra từ chính những sinh vật đứng quanh. Nó lấy chiếc nghiên mực cũ, hòa chút nước sương đọng trên lá cây gần đó với phần mực khô còn sót, tay run nhẹ vì áp lực của việc phải thành công ngay lần đầu tiên trước những đôi mắt đang dò xét không rời.

*

Nó vẽ một lá thanh tẩy phù, không theo đúng khuôn phép chính thống tông môn từng dạy, mà pha trộn thêm những nét cong mềm mại nó tự sáng tạo ra trong những đêm luyện tập một mình nơi Cảnh Linh Đài — những nét vẽ dành cho việc chữa lành hơn là chiến đấu. Ánh sáng dịu nhẹ màu vàng nhạt lan tỏa từ lá bùa, phủ lên vết thương của Miên Trà như một lớp sương ấm áp.

Miên Trà khẽ rùng mình, rồi thở phào, ánh mắt to tròn của nó nhìn xuống cánh tay đang dần bớt sưng tấy, vết đen quanh miệng vết thương nhạt dần theo từng nhịp thở. "Đỡ đau hơn nhiều rồi," nó thì thầm, giọng còn non nớt như một đứa trẻ, ngước lên nhìn Diệp Sương với ánh mắt ngạc nhiên lẫn tò mò.

Cả vòng tròn sinh vật vây quanh im lặng, ánh mắt của Du Khinh, kẻ vừa lên tiếng đầy thù địch trước đó, giờ cũng mang một sắc thái dao động rõ rệt, dù y vẫn chưa hoàn toàn hạ vũ khí cảnh giác trong ánh mắt.

*

"Lá bùa này," Lãnh Vũ nói, giọng đầy suy tư khi cúi xuống quan sát kỹ những nét mực còn vương trên da Miên Trà, "khác hẳn những gì tộc ta từng thấy từ con người trước đây. Không có sự trấn áp, không có sự cưỡng ép, chỉ có... một sự mời gọi để cơ thể tự chữa lành."

"Đó là điều cháu luôn cố học," Diệp Sương đáp, giọng nhẹ nhõm hẳn khi thấy Miên Trà đã bớt đau. "Người thầy đầu tiên của cháu từng nói, mực không quý ở nơi mua, mà quý ở tay người pha và lòng người vẽ lúc hạ bút. Cháu tin, vẽ bùa không phải để chế ngự thứ gì đó, mà để tìm ra cách sống chung với nó."

Lãnh Vũ im lặng hồi lâu, ánh mắt già dặn nhìn Diệp Sương với một sự cân nhắc sâu sắc, gần giống hệt ánh mắt Trưởng lão Tạ Vân Khê từng nhìn nó trong đêm thẩm tra năm nào tại thôn Tùng Lĩnh, dù hai người, hai tộc loại, cách nhau một khoảng trời đất.

"Ngươi có thể ở lại tới sáng," Lãnh Vũ nói cuối cùng, "nhưng đừng vội mừng, con người. Niềm tin của tộc ta không dễ trao đi chỉ sau một lá bùa, dù nó có hiệu nghiệm tới đâu. Máu của tộc ta đã đổ quá nhiều lần vì đã từng tin nhầm người."

*

Diệp Sương gật đầu, hiểu rõ hơn ai hết sức nặng của câu nói ấy — chính nó cũng vừa trải qua nỗi đau của việc bị chính những người mình tin tưởng phản bội. "Cháu không mong tộc ngài tin cháu ngay," nó đáp, giọng chân thành. "Cháu chỉ mong có cơ hội để chứng minh, bằng thời gian, chứ không phải bằng lời nói."

Miên Trà, ngồi dậy được nhờ vết thương đã dịu hẳn, khẽ kéo tay áo Lãnh Vũ, thì thầm điều gì đó bằng thứ ngôn ngữ rung trầm nó từng nghe lúc đầu. Lãnh Vũ gật đầu, quay sang Diệp Sương, ánh mắt có phần dịu lại đôi chút.

"Miên Trà muốn ngươi ở lại lâu hơn một đêm," Lãnh Vũ nói, "để xem thứ y thuật lạ lùng của ngươi có thật sự đáng tin hay không. Ta sẽ cho phép, với điều kiện ngươi không được tiến gần hơn về phía trung tâm rừng, nơi tộc ta trú ngụ chính. Đây là giới hạn duy nhất ta có thể nhượng bộ lúc này."

*

Sáng hôm sau, khi màn sương tan bớt để lộ những vệt nắng đầu tiên lọt qua tán lá, Diệp Sương ngồi bên bìa khu rừng cấm, nhìn Miên Trà tung tăng chạy nhảy quanh mình, cánh tay đã lành hẳn tới mức khó tin chỉ sau một đêm, chứng minh cho hiệu quả của lối vẽ bùa lai mà chính tông môn từng xem là tà đạo vặt vãnh.

"Chị dạy em vẽ được không?" Miên Trà hỏi, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh sự háo hức, ngồi thụp xuống cạnh Diệp Sương, chăm chú nhìn nó lấy nghiên mực ra lau chùi.

Diệp Sương bật cười, nụ cười đầu tiên thật sự nhẹ nhõm kể từ ngày rời đỉnh Vân Tiêu. "Được chứ," nó đáp, "nhưng trước tiên, em phải học cách mài mực cho đúng đã. Đó là bài học đầu tiên của chị, từ một ông già làm giấy nơi quê nhà."

Nó chưa biết con đường phía trước với tộc Vụ Ẩn sẽ còn bao xa, còn bao nhiêu thử thách trước khi đạt được niềm tin trọn vẹn của Lãnh Vũ và những kẻ như Du Khinh, nhưng ngồi giữa màn sương buổi sớm, nghe tiếng cười non nớt của Miên Trà vang lên bên tai, Diệp Sương cảm thấy, lần đầu tiên kể từ đêm bị tuyên án trục xuất, một điều gì đó ấm áp đang len lỏi trở lại trong lòng mình.

Đã sao chép liên kết chương