Chương 73
Chương 73 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Những Người Không Quên
Cổng tam quan Tông Vân Các hiện ra trước mắt Diệp Sương đúng như trong ký ức nó — hai trụ đá khắc chạm tinh xảo, mái ngói cong vút, chỉ khác là lần này, nó không bước qua trong tư thế một đệ tử bị áp giải, mà đứng thẳng lưng, bước những bước chân của một kẻ tự nguyện quay về.
Hai đệ tử canh gác nhận ra nó gần như ngay lập tức, ánh mắt họ mở to kinh ngạc, tay theo bản năng đặt lên đốc kiếm.
"Là... là Chu Diệp Sương?" một người lắp bắp, không tin nổi vào mắt mình.
"Cô ấy đi cùng ta, theo lệnh khẩn của Tạ Vân Khê trưởng lão," Thanh Việt lên tiếng ngay, giọng dứt khoát không để lại khoảng trống cho sự nghi ngờ. "Báo ngay cho hội đồng, chúng tôi có tin tức quan trọng liên quan tới nguồn gốc của những biến động đang xảy ra khắp Cửu Vân."
*
Tin tức lan nhanh như gió trong khuôn viên tông môn. Chưa đầy nửa khắc sau, Âu Bội Nhi đã chạy như bay từ khu nhà nghỉ đệ tử, tóc tai xõa tung, không kịp chỉnh trang, lao thẳng tới ôm chầm lấy Diệp Sương giữa sân trước sự chứng kiến của không ít đệ tử đang tụ tập hiếu kỳ.
"Sương! Trời ơi, là cậu thật rồi!" cô khóc nức nở, siết chặt bạn mình như sợ buông ra một khắc nó sẽ biến mất lần nữa. "Tớ đã sợ... tớ đã sợ không bao giờ còn gặp lại cậu nữa."
"Tớ xin lỗi vì đã để cậu lo lắng," Diệp Sương đáp, giọng cũng nghẹn ngào không kém, ôm chặt lấy người bạn thân nhất của mình. "Mẹ cậu ổn chứ?"
"Ổn rồi, nhờ trời," Âu Bội Nhi đáp, lau vội nước mắt, rồi lùi lại nhìn Diệp Sương từ đầu tới chân, ánh mắt dừng lại nơi Miên Trà và Du Khinh đứng phía sau với vẻ tò mò không giấu diếm. "Còn đây là..."
*
"Bạn của tớ," Diệp Sương đáp, mỉm cười. "Tớ sẽ giải thích đầy đủ, nhưng trước tiên, tớ cần gặp hội đồng."
Chung Nhã Trúc, nghe tin, cũng vội vã tìm tới, dáng vẻ điềm tĩnh quen thuộc của một đệ tử nội môn giờ đây cũng không giấu nổi sự xúc động. Cô đứng trước Diệp Sương một lúc lâu, rồi khẽ cúi đầu, không nói gì, chỉ đặt tay lên vai nó, một cử chỉ giản dị nhưng chứa đựng tất cả những gì cô muốn nói.
"Sư tỷ," Diệp Sương gọi khẽ, giọng run rẩy.
"Ta biết em vô tội," Chung Nhã Trúc nói, giọng bà nghẹn lại. "Ta chưa từng thôi tin điều đó, dù chỉ một ngày."
*
Không phải tất cả đệ tử tụ tập đều mang ánh mắt chào đón. Vài người, đặc biệt là những kẻ từng thân cận với phe Húc Bá Nguyên, đứng xa xa thì thầm bàn tán, ánh mắt đầy nghi kỵ không giấu diếm.
"Kẻ bị trục xuất còn dám quay lại đây," một giọng nói cất lên từ đám đông, đủ to để Diệp Sương nghe thấy. "Chẳng phải minh chứng rõ ràng cho việc cô ta vẫn còn liên hệ với thế lực nào đó bên ngoài tông môn hay sao?"
Du Khinh, đứng ngay cạnh Diệp Sương, khẽ gầm gừ trong cổ họng, ánh mắt sắc lạnh quét về phía kẻ vừa lên tiếng, nhưng Diệp Sương đặt tay lên vai y, ngăn lại.
"Để họ nói," nó khẽ nói. "Ta không tới đây để tranh cãi với những kẻ chưa từng muốn nghe sự thật. Ta tới đây vì những người còn sẵn lòng lắng nghe."
*
Ngụy Bá Tuân, đứng ở rìa đám đông, nghe được lời xì xào ấy, bất ngờ bước lên, quay sang nhìn thẳng vào kẻ vừa buông lời cay nghiệt. "Nếu ngươi thật sự nghĩ vậy," y nói, giọng lạnh nhưng đầy uy lực bất ngờ, "thì ngươi nên tự hỏi, tại sao một kẻ phản bội thật sự lại tự nguyện quay về giữa lúc nguy hiểm nhất, thay vì trốn biệt tăm nơi nào đó an toàn."
Cả đám đông sững lại trước phản ứng bất ngờ từ chính Ngụy Bá Tuân, người từng công khai khinh miệt Diệp Sương nhiều năm trước. Y tiến lại gần, ánh mắt gặp ánh mắt Diệp Sương một thoáng, không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu một cái, như một lời xin lỗi muộn màng được truyền đạt không qua lời nói.
Diệp Sương gật đầu đáp lại, lòng dâng lên một cảm giác lạ lẫm — không phải là sự tha thứ trọn vẹn, mà là một sự công nhận lặng lẽ rằng ngay cả những người từng đứng ở phía đối lập cũng có thể thay đổi khi đối diện với sự thật đủ lớn.
*
Đúng lúc ấy, một bóng người khác xuất hiện từ phía cổng, thở hổn hển vì vừa xuống ngựa chạy bộ suốt một quãng dài — Tất Bá Kỳ, bụi đường còn bám đầy trên áo, vừa kịp tới tông môn sau hành trình cấp tốc từ ải Tiêu Sa.
"Diệp Sương?" y thốt lên, không tin nổi vào sự trùng hợp này. "Ta vừa mang báo cáo khẩn từ Sầm Nguyên Trạch tới, không ngờ lại gặp cô ở đây."
"Tình hình ải Tiêu Sa thế nào?" Diệp Sương hỏi ngay, lòng lo lắng.
"Chưa tới mức nghiêm trọng như trấn Lam Thủy," Tất Bá Kỳ đáp, giọng vẫn còn hổn hển, "nhưng biến động Linh Mạch quanh khe Hạn Thủy đang tăng nhanh bất thường. Sầm đô úy lo rằng chỉ còn là vấn đề thời gian."
Y nhìn quanh, ánh mắt dừng lại nơi Miên Trà và Du Khinh, rồi nhìn chiếc vòng bạc lấp lánh nơi cổ tay Diệp Sương, hiểu ra phần nào những gì đã xảy ra trong suốt thời gian nó lưu lạc. "Cô đã tìm được nhiều hơn ta tưởng," y nói, giọng vừa kinh ngạc vừa cảm kích. "Ta luôn tin những gì cô tìm ra đủ lớn để khiến người ta phải phản ứng dữ dội. Có lẽ, ta đã đúng hơn cả mình từng nghĩ."
"Chuyện ở ải Tiêu Sa, tôi cần nghe chi tiết hơn trước khi vào họp," Diệp Sương nói, kéo Tất Bá Kỳ ra một góc trong lúc chờ hội đồng chuẩn bị. Y kể vắn tắt về những dấu hiệu nhiễu loạn dồn dập gần khe Hạn Thủy trong suốt nửa tháng qua, về việc Sầm Nguyên Trạch đã phải tăng gấp đôi số binh lính tuần tra quanh khu vực cọc khảo sát cũ, và về nỗi lo ngày càng lớn rằng chính điểm ấy có thể là một trong những nơi bùng phát dữ dội nhất nếu thảm họa lan rộng.
*
Với bằng chứng và lời chứng dồn dập từ nhiều phương cùng đổ về, một cuộc họp khẩn cấp mở rộng nhanh chóng được triệu tập ngay trong buổi chiều đó — không phải trong sảnh lớn trang nghiêm như phiên tòa năm nào, mà tại một phòng họp nhỏ hơn nơi các trưởng lão thường bàn bạc chiến lược khẩn cấp, dấu hiệu cho thấy mức độ nghiêm trọng vượt xa những nghi thức thông thường.
Trước khi bước vào phòng họp, Âu Bội Nhi nắm chặt tay Diệp Sương một lần cuối. "Dù chuyện gì xảy ra trong đó," cô nói, ánh mắt kiên định, "tớ, Chung sư tỷ, Thanh Việt, và tất cả những ai còn nhớ cậu là ai, sẽ luôn đứng sau lưng cậu."
*
Chung Nhã Trúc, đứng cạnh đó, thêm vào, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Ta đã lục lại toàn bộ ghi chép cũ suốt mấy đêm liền, không tìm được tiền lệ nào cho quy mô biến động lần này. Những gì em mang tới, dù có được hội đồng chấp nhận ngay hay không, cũng là mảnh ghép quan trọng nhất họ đang thiếu."
Thanh Việt đứng lặng lẽ phía sau, không nói gì thêm, chỉ nhìn Diệp Sương với ánh mắt đầy tin tưởng, như thể muốn truyền cho nó chút can đảm cuối cùng trước khi bước vào căn phòng nơi số phận của cả liên minh nhỏ bé lẫn cả vương quốc có thể được định đoạt.
Diệp Sương gật đầu, siết chặt tay bạn mình, rồi quay sang nhìn Miên Trà và Du Khinh. "Sẵn sàng chưa?" nó hỏi khẽ.
"Sẵn sàng," Miên Trà đáp, giọng vẫn còn run nhưng ánh mắt đầy quyết tâm, tay nắm chặt lấy chiếc vòng bạc nhỏ tộc mình đeo nơi cổ như một biểu tượng danh dự.
Du Khinh không nói gì, chỉ gật đầu một cái dứt khoát, ánh mắt y hướng thẳng về phía cánh cửa phòng họp đang khép hờ, nơi tiếng tranh luận trầm trầm của các trưởng lão vẫn còn vọng ra.
*
Cánh cửa mở ra. Diệp Sương bước vào trước, ánh mắt nó lập tức tìm thấy Tạ Vân Khê ngồi ở vị trí quen thuộc, và trong khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Diệp Sương thấy rõ, dù chỉ trong tích tắc, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má người trưởng lão già dặn ấy — người duy nhất trong toàn thể hội đồng chưa từng một ngày nào ngừng tin tưởng nó.
"Con đã về," Tạ Vân Khê nói, giọng bà run lên vì xúc động, đứng bật dậy khỏi ghế bất chấp nghi thức trang nghiêm thường ngày. "Đúng như ta đã hứa, dù không phải theo cách ta từng hình dung."
Diệp Sương cúi đầu thật thấp trước toàn thể hội đồng, giọng nó vang lên rõ ràng, không một chút run rẩy. "Con xin lỗi vì đã tới không được mời, thưa hội đồng. Nhưng con tin, những gì con mang theo hôm nay, quan trọng hơn bất cứ nghi thức nào."
Húc Bá Nguyên, ngồi ở một góc bàn, siết chặt tay ghế, gương mặt ông thoáng qua một biểu cảm khó đoán trước khi kịp lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Chưởng môn Thư Khải Dương ngồi im lặng ở vị trí trung tâm, ánh mắt ông quét qua Diệp Sương, rồi qua Miên Trà và Du Khinh đứng phía sau, cuối cùng dừng lại nơi chiếc vòng bạc lấp lánh nơi cổ tay nó, như đang cân nhắc điều gì đó rất sâu xa trong lòng.
Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề trong một khắc dài, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ hé mở, mang theo hơi lạnh bất thường từ bên ngoài, như một lời nhắc nhở rằng thời gian để tranh cãi thủ tục đã không còn nhiều nữa.