Chương 90
Chương 90 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Kẻ Gánh Tội
Ánh nắng chiều muộn chiếu rọi xuống sân tổng ti Khâm Vân Ti khi đoàn người cuối cùng cũng bước ra khỏi cầu thang dẫn từ Giếng Tủy, mang theo cả sự kiệt sức lẫn một cảm giác nhẹ nhõm khó tả sau trận chiến vừa qua. Diệp Sương phải tựa vào vai Thanh Việt mới đứng vững, nhưng ánh mắt nó vẫn dõi theo từng bước chân của đội lính đang khiêng Ngộ Khắc Bình ra khỏi hang động.
"Anh ta thế nào rồi?" nó hỏi ngay khi một quân y chạy tới kiểm tra.
"Còn thở, mạch vẫn ổn định," người quân y đáp, giọng thận trọng. "Nhưng cần được đưa về điều trị ngay, vết thương ở đầu khá nghiêm trọng."
*
Diệp Sương gật đầu, thở phào nhẹ nhõm, dù cơ thể đã kiệt sức tới mức gần như không còn cảm giác gì ngoài tiếng tim đập chậm rãi trong lồng ngực. Cố Bạt Nguyên ra lệnh cho một đội binh lính hộ tống Ngộ Khắc Bình tới chỗ ngự y giỏi nhất kinh thành, không phải như một tù nhân, mà như một người vừa lập công cứu cả vương quốc.
"Y đã phản bội chủ nhân để cứu chúng ta," Cố Bạt Nguyên nói, khi thấy ánh mắt dò hỏi của Diệp Sương. "Trong con mắt ta, đó không phải tội phản bội, mà là hành động của một người cuối cùng cũng tìm lại được lương tri của mình. Y xứng đáng được cứu chữa tử tế, và một cơ hội để chuộc lại những gì đã làm trong quá khứ."
*
Lỗ Khắc Viên bị áp giải riêng trong một cỗ xe kín, hai bên có binh lính canh gác nghiêm ngặt. Trước khi cỗ xe lăn bánh, ông ta ngoái nhìn lại Diệp Sương lần cuối qua khung cửa sổ nhỏ, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo như những lần gặp trước, chỉ còn lại một sự mệt mỏi sâu thẳm.
"Ta sẽ không xin lỗi," ông ta nói, giọng khàn đặc. "Vì ta vẫn tin, phần lớn những gì ta làm xuất phát từ một nỗi sợ hãi thật sự về những thảm họa có thể xảy ra. Nhưng ta thừa nhận, cách ta chọn để đối phó với nỗi sợ ấy đã sai lầm, ngay từ những bước đầu tiên."
"Đó là khởi đầu tốt hơn hầu hết những gì ta từng mong đợi từ ngươi," Diệp Sương đáp, giọng bình thản. "Phần còn lại, hãy để tòa án và những người ngươi đã gây hại phán xét."
*
Cỗ xe lăn bánh, mang theo kẻ chủ mưu đã âm thầm định hình cả một chương đen tối trong lịch sử Cửu Vân suốt mười lăm năm ròng rã, hướng về phía nhà giam triều đình, nơi ông ta sẽ chờ đợi một phiên tòa chính thức, công khai, minh bạch — điều mà chính ông ta chưa từng cho phép bất cứ ai khác được hưởng.
Diệp Sương đứng nhìn theo cỗ xe khuất dần sau góc phố, một cảm giác trống rỗng kỳ lạ len vào lòng nó, không phải niềm vui chiến thắng trọn vẹn nó từng tưởng tượng, mà là một sự tĩnh lặng nặng nề, như vừa đặt xuống một gánh nặng đã đeo mang từ rất lâu mà chính nó không hề hay biết.
*
Tối hôm đó, cả đoàn tụ họp tại dinh thự, băng bó vết thương, kể lại từng chi tiết cho những người ở lại canh giữ bên ngoài. Tất Bá Kỳ, sau khi nghe hết câu chuyện, lắc đầu đầy kinh ngạc.
"Ta đã chứng kiến nhiều trận chiến, nhưng chưa từng nghe tới một trận chiến nào kết thúc bằng cách hàn gắn thay vì tiêu diệt," y nói, giọng đầy khâm phục. "Con đã viết lại định nghĩa về chiến thắng, theo cách không ai từng nghĩ tới."
*
Chúc Nghi Lam ngồi lặng ở góc phòng, ánh mắt cô xa xăm. "Con vẫn chưa hết bàng hoàng," cô nói khẽ. "Ba năm làm việc dưới trướng Lỗ đại nhân, con luôn nghĩ mình chỉ là một thư lại nhỏ bé, không có khả năng thay đổi được gì. Không ngờ, chính những trang giấy con liều mình sao chép lại trở thành mảnh ghép quan trọng để lật đổ cả một âm mưu kéo dài mười lăm năm."
"Cô đã can đảm hơn rất nhiều người có địa vị cao hơn cô," Diệp Sương nói, ngồi xuống cạnh cô, giọng chân thành. "Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của một hành động nhỏ, được thực hiện đúng lúc, bởi đúng người có đủ lương tâm để làm điều đó."
*
Đêm khuya, khi mọi người đã dần chìm vào giấc ngủ sau một ngày dài kiệt sức, Diệp Sương ngồi một mình bên khung cửa sổ phòng mình, nhìn ra bầu trời đêm kinh thành lấp lánh ánh đèn. Thanh Việt, cánh tay đã được băng bó cẩn thận, bước tới ngồi xuống cạnh nó.
"Em đang nghĩ gì vậy?" anh hỏi khẽ.
"Tôi đang nghĩ tới cha mẹ mình," nó đáp, giọng trầm xuống. "Nghĩ tới việc, dù hôm nay chúng ta đã bắt được kẻ chủ mưu, điều đó cũng không thể mang họ trở lại. Công lý, dù trọn vẹn tới đâu, cũng không xóa được những gì đã mất."
*
Thanh Việt nắm lấy tay nó, siết chặt. "Đúng vậy," anh thừa nhận, không cố an ủi bằng những lời sáo rỗng. "Nhưng công lý hôm nay có thể đảm bảo rằng, không còn đứa trẻ nào khác phải trải qua những gì em đã trải qua, vì cùng một lý do. Đó không phải là điều nhỏ bé, Sương ạ."
Nó gật đầu, tựa đầu vào vai anh, để những giọt nước mắt cuối cùng của một ngày dài đầy biến động lặng lẽ rơi xuống trong bóng tối yên tĩnh.
*
Sáng hôm sau, tin tức bắt đầu lan truyền khắp kinh thành về vụ bắt giữ Giám Sát Sứ Khâm Vân Ti, kèm theo những báo cáo đầu tiên từ các trạm biên phòng xa xôi — biến động Linh Mạch tại nhiều khu vực từng bất ổn suốt nhiều năm bỗng nhiên lắng dịu một cách kỳ lạ, đồng loạt, chỉ trong vòng một đêm.
Một lá thư từ ải Tiêu Sa, do Sầm đô úy đích thân gửi tới, xác nhận khe Hạn Thủy đã hoàn toàn ổn định trở lại, mức độ ổn định cao nhất kể từ khi ông nhậm chức trấn giữ nơi đó. Một báo cáo khác từ rừng Thâm Vụ, do chính Lãnh Vũ gửi qua đường liên lạc của tộc Vụ Ẩn, cũng xác nhận điều tương tự.
*
"Trận đồ của em không chỉ hàn gắn Giếng Tủy," Thanh Việt nói, đọc lướt qua từng lá thư, giọng đầy kinh ngạc. "Vì toàn bộ ba mươi điểm khai thác đều kết nối về cùng một trung tâm, khi em xoa dịu được gốc rễ, hiệu ứng đã lan tỏa ngược trở lại từng điểm một, như một dòng nước chảy ngược về nguồn."
Diệp Sương đọc từng lá thư, một niềm hạnh phúc lặng lẽ nhưng sâu sắc dâng lên trong lòng, khác hẳn cảm giác trống rỗng đêm qua. "Vậy thì," nó nói khẽ, "có lẽ đây mới thật sự là điều Tạ Vân Khê trưởng lão từng muốn tôi hiểu — rằng một hành động đúng đắn, xuất phát từ sự thấu hiểu thay vì áp đặt, có thể lan tỏa xa hơn bất cứ ai dám tưởng tượng."
*
Cả đoàn dành vài ngày tiếp theo ở kinh thành, hỗ trợ các thủ tục pháp lý ban đầu, trước khi chuẩn bị hành trang trở về Tông Vân Các. Cố Bạt Nguyên hứa sẽ đích thân giám sát toàn bộ quá trình điều tra và xét xử, đảm bảo mọi thứ diễn ra công khai, minh bạch, không còn bóng dáng của sự che giấu nào.
Trước khi rời kinh đô, Diệp Sương ghé thăm Ngộ Khắc Bình đang nằm dưỡng thương tại phủ ngự y. Anh ta đã tỉnh, dù còn yếu, ánh mắt sáng lên khi nhận ra nó.
"Cô tới thật sao?" anh ta hỏi, giọng còn yếu ớt.
"Tôi muốn cảm ơn anh," Diệp Sương đáp, ngồi xuống bên giường. "Vì đã chọn làm điều đúng đắn, dù phải trả giá đắt tới vậy."
Ngộ Khắc Bình khẽ mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thật. "Có lẽ, đó là điều duy nhất đúng đắn ta từng làm suốt mười năm phục vụ dưới trướng Lỗ đại nhân. Muộn còn hơn không, ta hy vọng vậy."
*
Ngày rời khỏi kinh đô Lệ Dương, Diệp Sương đứng trên xe ngựa, ngoái nhìn lại tòa thành đồ sộ lần cuối, ánh nắng sớm mai trải dài trên những mái ngói lấp lánh. Nó nghĩ tới hành trình đã qua, từ đêm đầu tiên phát hiện dấu chân lạ trên Cảnh Linh Đài, cho tới khoảnh khắc quỳ xuống giữa Giếng Tủy, hàn gắn một vết thương đã âm ỉ suốt mười lăm năm.
Phần khó khăn nhất, nó biết, đã qua. Nhưng con đường phía trước — hàn gắn không chỉ Linh Mạch, mà cả những rạn nứt trong lòng người, trong chính hệ thống đã nuôi dưỡng cả những điều tốt đẹp lẫn tăm tối suốt bao năm qua — vẫn còn dài, và cần tới không chỉ một mình nó, mà cả một thế hệ sẵn sàng học cách lắng nghe, thay vì áp đặt.
Miên Trà ngồi cạnh nó trên xe, tựa đầu lên vai nó như đã quen làm suốt hành trình. "Chị Sương này," cô bé hỏi, giọng còn ngái ngủ, "sau khi về tới tông môn, chị định làm gì tiếp theo?"
Diệp Sương im lặng một lúc, nhìn về phía chân trời nơi mặt trời đang lên cao dần, ánh sáng trải rộng khắp con đường phía trước. "Chị nghĩ," nó nói chậm rãi, "chị sẽ không giữ cách vẽ bùa này cho riêng mình nữa. Chị sẽ tìm cách dạy lại cho những ai sẵn sàng học, để không chỉ một mình chị, mà nhiều bàn tay khác cũng có thể làm được điều tương tự, ở bất cứ nơi nào trên khắp Cửu Vân cần tới."
Thanh Việt, ngồi đối diện, mỉm cười nghe thấy câu trả lời ấy, ánh mắt anh tràn đầy sự trân trọng dành cho người con gái đã đi một chặng đường dài, từ một đứa trẻ vẽ nghịch trên vỏ cây, trở thành người mang trong tay chìa khóa hàn gắn cả một vương quốc.
Đoàn xe lăn bánh rời khỏi kinh thành, hướng về phía đỉnh Vân Tiêu xa xôi, mang theo không chỉ những người đã cùng nhau vượt qua thử thách lớn nhất, mà còn mang theo một hy vọng mới, vừa chớm nở, cho cả vương quốc Cửu Vân.