Người Vẽ Bùa Giữ Làng
10 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 10 phút đọc

Đêm Vân Tiêu Rung Chuyển

Nó xảy ra vào giờ Tý, khi phần lớn Tông Vân Các đã chìm vào giấc ngủ sau nhiều ngày căng thẳng chuẩn bị.

Diệp Sương giật mình tỉnh giấc không phải vì tiếng chuông báo động, mà vì một cảm giác kỳ lạ dội thẳng vào lồng ngực — giống hệt cảm giác nó từng có trong khu rừng thưa gần thôn Tùng Lĩnh năm nào, nhưng mạnh hơn gấp bội, như thể cả ngọn núi dưới chân nó đang khẽ rùng mình.

"Cậu cũng cảm thấy à?" Âu Bội Nhi đã ngồi bật dậy, giọng run rẩy.

Trước khi Diệp Sương kịp trả lời, tiếng chuông báo động dồn dập vang lên khắp Tông Vân Các, lần này khẩn cấp hơn hẳn lần trước, kèm theo tiếng hô hoán, tiếng bước chân vội vã từ khắp các khu nhà ở.

*

Khi cả hai chạy ra tới sân lớn, cảnh tượng trước mắt khiến Diệp Sương chết lặng: từ hướng sườn núi phía tây, nơi trận địa trấn hộ cổ xưa bao quanh chân núi Vân Tiêu tọa lạc, một quầng sáng đỏ tía kỳ dị đang bùng lên giữa màn đêm, và xa xa, tiếng gầm rú của không phải một mà nhiều sinh vật cùng lúc vọng lại, hòa thành một âm thanh hỗn loạn đáng sợ.

"Toàn thể đệ tử ngoại môn lập tức xuống hầm trú ẩn theo đúng quy trình diễn tập!" một trưởng lão hét lớn, cố giữ trật tự giữa dòng người đang hoảng loạn.

Diệp Sương để mắt tìm kiếm trong đám đông, cố tìm bóng dáng Cố Thanh Việt, nhưng dòng người quá đông, quá hỗn loạn để nó có thể xác định được vị trí của anh.

"Sương, đi thôi!" Âu Bội Nhi kéo tay nó về phía lối xuống hầm trú ẩn, nhưng Diệp Sương khựng lại, một sự giằng xé dữ dội trong lòng.

Nó nhớ tới đêm cổng làng rách toạc, nhớ tới cảm giác bất lực khi chú Sáu bị thương vì nó không đủ sức bảo vệ tất cả mọi người. Nó nhớ tới lời bà Chín Lài dặn: cứu người thì cứu cho trót. Và giờ đây, đứng giữa một tình huống lớn hơn gấp bội những gì nó từng đối mặt, bản năng ấy lại một lần nữa trỗi dậy mạnh mẽ.

"Tớ không thể xuống hầm được," nó nói, giọng dứt khoát bất ngờ. "Tớ phải xem tớ có thể giúp được gì không."

"Cậu điên à?" Âu Bội Nhi hoảng hốt. "Cậu mới là đệ tử ngoại môn, còn chưa đủ trình độ để—"

"Tớ không có thời gian giải thích," Diệp Sương ngắt lời, nắm nhanh tay bạn một cái rồi buông ra, quay người chạy ngược dòng người hoảng loạn, hướng về phía có tiếng gầm rú.

*

Trận địa trấn hộ cổ xưa quanh chân núi Vân Tiêu, khi Diệp Sương tới nơi, đang trong tình trạng hỗn loạn dữ dội. Hàng chục trưởng lão và đệ tử nội môn khóa cao đã tập trung tại đây, dùng những lá bùa trấn áp cỡ lớn cố gắng khống chế một đàn yêu quái đang tràn qua một khe nứt mới xuất hiện trên phần trận địa cổ, những sinh vật có hình dạng kỳ dị, một số giống sói lửa, một số giống rắn có cánh, gào thét lao vào bất cứ ai cản đường.

"Đây không phải chỗ cho đệ tử ngoại môn!" một trưởng lão hét lên khi thấy Diệp Sương xuất hiện, nhưng ông không có thời gian đuổi nó đi giữa cơn hỗn loạn, chỉ kịp ném cho nó một ánh mắt cảnh cáo trước khi quay lại chiến đấu.

Diệp Sương đứng nép sau một tảng đá lớn, tim đập dồn dập, quan sát toàn cảnh trận chiến. Nó nhận ra ngay: các trưởng lão, dù mạnh mẽ, đang phải dàn trải lực lượng quá mỏng để bịt kín khe nứt đang ngày càng lan rộng, trong khi lũ yêu quái vẫn không ngừng tràn ra.

"Sương!"

Nó quay lại, thấy Cố Thanh Việt đang chạy tới, tay cầm một thanh trường kiếm ngắn cùng vài lá bùa tốc ký nhét sẵn trong người, gương mặt anh căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.

"Anh cũng không xuống hầm à?" nó hỏi, dù trong tình huống này câu hỏi có phần thừa thãi.

"Ta cảm nhận được hướng khe nứt đang lan rộng," anh đáp, không phí thời gian cho câu hỏi vô nghĩa. "Ta nghĩ ta có thể giúp các trưởng lão định vị chính xác hơn. Ngươi thì sao, có kế hoạch gì không?"

Diệp Sương nhìn về phía trận địa hỗn loạn, một ý tưởng dần hình thành trong đầu nó — không phải một ý tưởng an toàn, mà là thứ duy nhất nó có thể nghĩ ra trong khoảnh khắc nguy cấp này.

"Lá bùa lai của tớ," nó nói, "nó không trấn áp mạnh bằng bùa chuẩn tông môn, nhưng nó có thể tạo một vòng ổn định, giống như cách tớ từng làm ở thôn Đá Trắng, để giảm áp lực lan tỏa từ khe nứt. Nếu anh có thể chỉ chính xác điểm yếu nhất của khe nứt, tớ sẽ thử bịt nó lại từ bên trong, thay vì chỉ chặn đứng lũ yêu quái từ bên ngoài như cách các trưởng lão đang làm."

Cố Thanh Việt nhìn nó một thoáng, không hề tỏ ra nghi ngờ dù kế hoạch nghe có vẻ liều lĩnh. "Ta tin ngươi. Đi theo ta."

*

Hai người len lỏi qua trận chiến hỗn loạn, Cố Thanh Việt dùng trường kiếm chặn đường những con yêu quái nhỏ lao tới, trong khi Diệp Sương bám sát phía sau, tay đã kịp pha sẵn một bát mực lai từ những nguyên liệu mang theo trong túi vải nhỏ luôn đeo bên người kể từ sau bài học của Nhiêu Bá Tường.

"Đây rồi," Cố Thanh Việt dừng lại trước một đoạn khe nứt nhỏ hơn, nằm hơi tách biệt khỏi điểm nóng chính nơi các trưởng lão đang tập trung chiến đấu. "Ta cảm nhận đây là điểm áp lực dồn ứ mạnh nhất, nhưng chưa bị chú ý tới vì kích thước còn nhỏ. Nếu không xử lý kịp, ta e rằng nó sẽ sớm trở thành một khe nứt lớn thứ hai."

Diệp Sương quỳ xuống trước khe nứt, cảm nhận được luồng năng lượng hỗn loạn phả ra từ đó, nóng rát như hơi thở của một con thú đang giận dữ. Nó nhắm mắt, cố gắng nhớ lại cảm giác tĩnh tâm đã luyện tập suốt nhiều tháng qua, hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu vẽ.

Không phải nét vẽ hoảng loạn, bản năng thuần túy như đêm cổng làng rách toạc năm nào. Lần này, mỗi nét bút đều có chủ đích, kết hợp giữa kỹ thuật chuẩn mực học được từ Nhiêu Bá Tường và trực giác uyển chuyển từ ông Tám Mực — một sự dung hòa mà nó chưa từng thực hiện trọn vẹn tới mức này trước đây.

Cố Thanh Việt đứng chắn phía trước, trường kiếm vung lên đánh bật hai con yêu quái nhỏ lao tới trong lúc nó tập trung vẽ, thỉnh thoảng hô lớn cảnh báo hướng nguy hiểm mà anh cảm nhận được, giúp nó điều chỉnh nét vẽ kịp thời.

*

Khi lá bùa hoàn thành, một luồng ánh sáng trắng bạc pha lẫn ánh xanh nhạt bùng lên từ khe nứt, không dữ dội như một lá trấn phù thông thường, mà lan tỏa nhẹ nhàng, bao bọc lấy vết nứt như một lớp màng bảo vệ mềm mại nhưng chắc chắn. Luồng năng lượng hỗn loạn phả ra từ khe nứt dần dịu lại, không biến mất hoàn toàn nhưng đủ để ngăn nó lan rộng thêm.

"Thành công rồi!" Cố Thanh Việt reo lên, dù vẫn không ngừng cảnh giác quan sát xung quanh.

Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài trong chốc lát. Một tiếng gầm lớn vang lên từ phía sau, một con yêu quái to lớn hơn hẳn những con khác, thân hình lai giữa gấu và rắn, đột ngột xuất hiện từ một góc khuất, lao thẳng về phía hai người.

Cố Thanh Việt phản ứng ngay lập tức, đẩy Diệp Sương ra sau lưng mình, vung kiếm nghênh chiến, nhưng con yêu quái quá lớn, quá mạnh so với sức của một đệ tử ngoại môn đơn độc. Một cú tát từ móng vuốt khổng lồ hất anh văng ra xa, va mạnh vào một tảng đá, khiến anh gục xuống, một vệt máu loang trên trán.

"Thanh Việt!" Diệp Sương hét lên, lao tới đỡ lấy anh, tay run rẩy kiểm tra vết thương.

Con yêu quái gầm lên, chuẩn bị lao tới đòn tấn công tiếp theo. Diệp Sương, không còn thời gian để suy nghĩ, không còn mực trong bát, hành động theo đúng cách nó đã từng làm một lần trong đời — quỳ xuống, vục tay vào lớp đất ẩm ướt pha lẫn chút mực còn sót lại từ bát vừa dùng, và vẽ, lần này không phải để bịt một khe nứt, mà để tạo một lá chắn bảo vệ trực tiếp cho cả hai người.

*

Ánh sáng bùng lên đúng lúc con yêu quái lao tới, chặn đứng cú tấn công trong gang tấc. Con thú gầm lên đau đớn, lùi lại vài bước, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tấm lá chắn ánh sáng vừa xuất hiện.

Đúng lúc ấy, một nhóm trưởng lão, trong đó có Tạ Vân Khê, kịp thời xuất hiện, nhanh chóng khống chế và đẩy lui con yêu quái lớn về phía khe nứt chính, nơi phần lớn lực lượng tông môn đang dồn sức xử lý.

"Hai đứa không sao chứ?" Tạ Vân Khê hỏi ngay khi trận chiến quanh khu vực này tạm lắng, ánh mắt bà vừa lo lắng vừa có phần kinh ngạc khi nhìn thấy lá bùa bịt khe nứt nhỏ vẫn đang phát sáng ổn định.

"Thanh Việt bị thương," Diệp Sương đáp, giọng vẫn còn run, tay vẫn giữ chặt lấy anh, người giờ đã tỉnh lại nhưng còn choáng váng.

"Đưa anh ấy tới chỗ dược sư ngay," Tạ Vân Khê ra lệnh cho một đệ tử gần đó, rồi quay sang nhìn kỹ lá bùa Diệp Sương vừa vẽ, ánh mắt bà lộ rõ sự sững sờ không giấu giếm.

*

Khi trời gần sáng, trận chiến cuối cùng cũng lắng xuống, đàn yêu quái bị đẩy lui hoàn toàn, khe nứt chính được các trưởng lão bịt kín bằng một trận pháp lớn huy động sức mạnh tập thể. Nhưng khi ánh bình minh đầu tiên rọi lên trận địa trấn hộ, một sự thật đáng lo ngại hiện ra rõ ràng trước mắt tất cả mọi người: phần lớn cấu trúc cổ xưa của trận địa, vốn đã đứng vững hàng trăm năm, giờ đây lộ ra nhiều vết rạn nứt chằng chịt, một số đoạn gần như mất hẳn tác dụng.

"Điều này không hợp lý," một trưởng lão lớn tuổi lẩm bẩm, tay run run chạm vào một phiến đá trấn hộ đã nứt toác. "Trận địa này được củng cố định kỳ, kiểm tra nghiêm ngặt mỗi năm. Không thể nào nó lại suy yếu tới mức này chỉ trong một đêm."

Các trưởng lão nhìn nhau, trong ánh mắt của họ, Diệp Sương — đang đứng cách đó không xa, tay vẫn còn dính đất và mực khô, người mệt lả nhưng vẫn cố đứng vững — nhận ra một điều gì đó vượt xa nỗi sợ hãi thông thường trước một đợt yêu triều. Đó là một sự hoang mang sâu sắc hơn, như thể họ vừa chạm phải một sự thật mà không ai trong số họ, dù dày dạn kinh nghiệm tới đâu, thực sự sẵn sàng đối mặt.

Tạ Vân Khê bước tới bên Diệp Sương, đặt tay lên vai nó, ánh mắt bà vừa tự hào vừa nặng trĩu ưu tư. "Con đã làm rất tốt đêm nay," bà nói khẽ, "tốt hơn nhiều đệ tử nội môn dày dặn kinh nghiệm hơn con rất nhiều. Nhưng ta e rằng, những gì con vừa chứng kiến — trận địa suy yếu bất thường này — chỉ mới là khởi đầu của một điều gì đó lớn hơn nhiều những gì tông môn từng chuẩn bị đối mặt."

Diệp Sương nhìn về phía trận địa đổ nát, về phía những trưởng lão đang lặng người trước một bí ẩn chưa có lời giải, và trong lòng nó, lần đầu tiên kể từ ngày đặt chân lên đỉnh Vân Tiêu, một câu hỏi lạnh lẽo bắt đầu hình thành, mơ hồ nhưng dai dẳng: nếu ngay cả nơi được xem là an toàn nhất Cửu Vân cũng có thể suy yếu một cách bí ẩn như vậy, thì đâu mới thực sự là nơi an toàn, và ai mới thực sự là người đang canh giữ nó?

Đã sao chép liên kết chương