Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 56

Chương 56 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Phiên Xử

Sảnh lớn chật kín người ngay từ sáng sớm, không khí căng thẳng tới mức Diệp Sương có thể cảm nhận được từng nhịp thở dồn nén của đám đông khi nó bước vào, hai tay bị trói nhẹ phía trước theo đúng nghi thức của một phiên xử chính thức — một sự sỉ nhục nó chưa từng tưởng tượng mình sẽ phải chịu đựng trong chính nơi từng là mái nhà thứ hai của mình.

Toàn bộ hội đồng trưởng lão ngồi trên bục cao, Chưởng môn Thư Khải Dương ở vị trí trung tâm, Tạ Vân Khê và Húc Bá Nguyên ngồi hai bên đối lập rõ rệt về thái độ dù cùng giữ vẻ mặt nghiêm nghị. Thanh Việt, Âu Bội Nhi, Chung Nhã Trúc đứng trong hàng đệ tử được phép tham dự, ánh mắt cả ba không rời khỏi nó một khắc.

Diệp Sương liếc nhìn quanh sảnh một lượt, cố tìm kiếm một điểm tựa nào đó giữa hàng trăm gương mặt xa lạ và quen thuộc đang dõi theo mình. Nó thấy Nhiêu Bá Tường đứng ở một góc, gương mặt ông căng thẳng nhưng vẫn giữ im lặng như những ngày qua. Nó thấy Ngụy Bá Tuân đứng lẫn trong đám đông đệ tử, không còn vẻ hung hăng như buổi họp trước, chỉ cúi đầu, tránh nhìn thẳng vào nó. Và ở một góc khuất gần cửa ra vào, nó thoáng thấy bóng dáng Tất Bá Kỳ, tay siết chặt lấy mép áo, ánh mắt lo lắng không giấu diếm.

*

"Phiên xử chính thức đối với đệ tử Chu Diệp Sương, cáo buộc thông đồng với yêu quái, vi phạm giới luật tông môn, chính thức bắt đầu," Thư Khải Dương tuyên bố, giọng ông vang khắp sảnh, trang nghiêm và lạnh lùng hơn hẳn mọi lần Diệp Sương từng nghe.

Húc Bá Nguyên đứng dậy trước tiên, trình bày lại toàn bộ vụ việc theo trình tự — vật tín ngưỡng của yêu tộc được tìm thấy trong rương đồ, cuốn nhật ký ghi chép về việc bí mật chăm sóc một sinh vật lạ, lời khai của nhân chứng Úc Bá Tuyền về cuộc gặp gỡ bí mật gần khe Hạn Thủy.

"Ba yếu tố này," ông kết luận, giọng đanh thép, "khi đặt cạnh nhau, tạo thành một bức tranh không thể chối cãi về hành vi phản bội niềm tin của tông môn."

*

"Con xin được trình bày," Diệp Sương lên tiếng khi được phép, cố giữ giọng vững vàng nhất có thể. "Con thừa nhận đã bí mật chăm sóc một sinh vật bị thương, và con thừa nhận đã ghi chép những suy nghĩ riêng tư về nó trong nhật ký cá nhân. Nhưng con phủ nhận hoàn toàn việc sở hữu tín vật yêu tộc, và con khẳng định lời khai của Úc Bá Tuyền hoàn toàn bịa đặt."

"Con có bằng chứng nào chứng minh điều đó không?" một trưởng lão khác hỏi, giọng nghiêm khắc.

"Con không có bằng chứng trực tiếp," Diệp Sương thừa nhận, giọng chùng xuống. "Nhưng con xin hội đồng xem xét động cơ — tại sao một nhân chứng chưa từng xuất hiện trong bất cứ hồ sơ nào con biết tại ải Tiêu Sa lại đột nhiên xuất hiện đúng lúc, với lời khai khớp hoàn hảo với vật chứng vừa được tìm thấy?"

Nó hít một hơi sâu, cố lấy hết can đảm còn lại. "Con cũng xin trình bày thêm một việc," nó nói, giọng vang rõ hơn. "Trong thời gian trấn giữ tại ải Tiêu Sa, con và Cố Thanh Việt đã phát hiện những dấu hiệu bất thường liên quan tới một đơn vị cũ của Khâm Vân Ti, có tên Tuyến Điều Phối Đặc Biệt, dường như liên quan tới việc khai thác Linh Mạch quá mức tại khu vực gần đó trong quá khứ. Con tin rằng, cáo buộc nhắm vào con xuất hiện đúng lúc con chuẩn bị trình bày phát hiện này trước hội đồng, không phải là một sự trùng hợp."

Tiếng xôn xao rộ lên khắp sảnh dữ dội hơn hẳn trước đó. Húc Bá Nguyên đứng phắt dậy, gương mặt ông đanh lại. "Đây là một cáo buộc nghiêm trọng, và hoàn toàn lạc đề so với phiên xử hôm nay!" ông quát lớn. "Con bé đang cố đánh lạc hướng hội đồng bằng những suy diễn vô căn cứ để che giấu tội lỗi của chính mình!"

"Hay có lẽ, chính vì phát hiện ấy quá gần sự thật, nên mới cần một cáo buộc đủ lớn để dập tắt nó ngay lập tức," Tạ Vân Khê phản bác, giọng bà không hề nao núng.

*

Tạ Vân Khê đứng dậy, tận dụng cơ hội. "Ta cũng có cùng nghi vấn," bà nói, giọng đanh thép hiếm thấy. "Ta đã cho người tra cứu hồ sơ quân vụ, và tới sáng nay, vẫn chưa tìm được bất cứ ghi chép chính thức nào về việc điều động nhân sự tên Úc Bá Tuyền từ ải Tiêu Sa về tông môn."

Một sự xôn xao nhẹ lan khắp sảnh. Húc Bá Nguyên nhíu mày, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Hồ sơ hành chính đôi khi cần thời gian để cập nhật," ông nói. "Điều đó không đủ để bác bỏ toàn bộ lời khai."

"Nhưng nó đủ để đặt ra nghi vấn về tính xác thực," Tạ Vân Khê phản bác. "Ta đề nghị triệu tập thêm nhân chứng từ ải Tiêu Sa, xác minh trực tiếp với tướng quân Sầm Nguyên Trạch, trước khi đưa ra bất cứ phán quyết cuối cùng nào."

*

"Đề nghị đó cần thời gian, có thể mất nhiều tuần để người đưa tin đi và về," một trưởng lão khác lên tiếng, giọng mang vẻ sốt ruột. "Trong khi đó, một cáo buộc nghiêm trọng như vậy không thể để lơ lửng quá lâu, sẽ gây bất ổn cho toàn thể tông môn."

"Vậy các vị định phán quyết dựa trên bằng chứng chưa được xác minh đầy đủ?" Tạ Vân Khê hỏi, giọng bà đã không giấu được sự phẫn nộ.

Thư Khải Dương giơ tay, ra hiệu im lặng, gương mặt ông trầm ngâm suốt cuộc tranh luận, ánh mắt ông đôi lúc lướt qua Diệp Sương với một vẻ gì đó khó đoán — không hẳn là ác cảm, mà giống một sự cân nhắc nặng nề giữa nhiều yếu tố Diệp Sương không thể nhìn thấu.

*

"Ta hiểu mối lo ngại của cả hai phía," ông nói cuối cùng, giọng chậm rãi. "Nhưng tông môn không thể để một vụ việc nghiêm trọng như thế này kéo dài vô thời hạn, tạo tiền lệ bất ổn cho kỷ cương chung. Đồng thời, ta cũng không muốn đưa ra một phán quyết vội vàng dựa trên bằng chứng chưa hoàn chỉnh."

Ông ngừng lại, nhìn khắp sảnh một lượt trước khi tiếp tục. "Ta quyết định thế này: đệ tử Chu Diệp Sương sẽ bị tước bỏ tư cách đệ tử nội môn, giáng xuống thành đệ tử thử thách, chịu quản thúc nghiêm ngặt trong ba tháng, trong thời gian đó, hội đồng sẽ tiếp tục điều tra làm rõ mọi nghi vấn. Nếu chứng minh được vô tội, tư cách sẽ được khôi phục hoàn toàn. Nếu không, hình phạt trục xuất sẽ được thi hành ngay khi có đủ bằng chứng xác đáng."

*

Quyết định ấy, dù nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì Diệp Sương lo sợ, vẫn khiến Húc Bá Nguyên đứng phắt dậy, gương mặt ông đỏ bừng vì bất mãn. "Chưởng môn," ông nói, giọng gay gắt hiếm thấy, "một phán quyết lửng lơ như vậy sẽ chỉ khiến sự nghi ngờ trong tông môn kéo dài, gây chia rẽ nội bộ. Ta đề nghị một quyết định dứt khoát hơn."

"Ta đã quyết định," Thư Khải Dương đáp, giọng không hề lay chuyển, dù ánh mắt ông thoáng lộ một sự căng thẳng khi đối diện trực tiếp với Húc Bá Nguyên. "Phiên xử hôm nay kết thúc tại đây."

Húc Bá Nguyên nghiến răng, không phản bác thêm, nhưng ánh mắt ông khi liếc qua Diệp Sương mang một sự uất ức không giấu diếm, như thể ông đã kỳ vọng một kết quả khác hẳn, quyết liệt hơn hẳn.

*

Khi được dẫn ra khỏi sảnh, Diệp Sương thoáng bắt gặp ánh mắt Thư Khải Dương một lần cuối, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nó nhận ra một điều kỳ lạ — ông không nhìn nó với ánh mắt của một người vừa kết án, mà giống một người đang cố mua thêm thời gian cho một điều gì đó ông chưa thể nói ra, như thể chính ông cũng đang bị giằng xé giữa nhiều áp lực vô hình mà Diệp Sương không thể nhìn thấu.

Nó không biết nên coi đó là một tia hy vọng hay chỉ là một ảo tưởng do chính sự tuyệt vọng của mình tạo ra, nhưng trong lòng, một câu hỏi mới bắt đầu hình thành, còn phức tạp hơn cả câu hỏi về Húc Bá Nguyên hay Khâm Vân Ti — liệu Chưởng môn Thư Khải Dương đang bảo vệ nó theo cách riêng của ông, hay chỉ đang trì hoãn một kết cục đã được định sẵn từ trước.

Diệp Sương được đưa trở lại nơi quản thúc, lần này không còn là phòng giam chật hẹp trước đó mà là một căn phòng nhỏ trong khu nhà dành cho đệ tử thử thách, có cửa sổ rộng hơn, được phép ra ngoài trong khuôn viên hạn chế dưới sự giám sát. Một sự cải thiện nhỏ, nhưng không đủ để xoa dịu nỗi bất an vẫn đang cuộn trào trong lòng nó.

Tạ Vân Khê tìm tới thăm ngay buổi chiều hôm đó, gương mặt bà vẫn còn vương nét căng thẳng của phiên xử. "Đây chỉ là một khoảng thời gian tạm hoãn," bà nói thẳng, không giấu giếm. "Húc Bá Nguyên sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Ta e rằng, ông ta sẽ tìm cách đẩy nhanh mọi việc trước khi ta kịp thu thập đủ bằng chứng minh oan cho con."

"Con hiểu," Diệp Sương đáp, giọng mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết. "Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?"

"Ta không dám chắc," Tạ Vân Khê thừa nhận, ánh mắt bà nặng trĩu lo âu. "Có thể vài ngày, có thể chỉ sau một đêm. Con phải chuẩn bị tinh thần cho mọi khả năng, Diệp Sương ạ."

Bà nắm lấy tay nó một lúc lâu trước khi rời đi, không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt bà đã nói thay tất cả — một sự lo lắng sâu sắc mà ngay cả một trưởng lão dày dạn kinh nghiệm như bà cũng không thể che giấu hoàn toàn.

Đã sao chép liên kết chương