Người Vẽ Bùa Giữ Làng
8 phút đọc

Chương 53

Chương 53 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Vật Lạ Trong Rương

Một ngày trước buổi họp hội đồng, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên vào giữa buổi chiều, khi Diệp Sương đang ngồi ôn lại lần cuối bản trình bày cùng Thanh Việt trong phòng riêng.

"Chu Diệp Sương, mở cửa," một giọng nói nghiêm nghị vang lên từ bên ngoài.

Nó mở cửa, thấy hai đệ tử nội môn khóa trên mặc áo giám sát — loại y phục chỉ dùng trong những dịp kiểm tra chính thức — đứng cùng một giáo tập lớn tuổi nó không quen mặt lắm.

"Theo lệnh của hội đồng trưởng lão," người giáo tập nói, giọng đều đều không cảm xúc, "chúng ta cần tiến hành kiểm tra định kỳ phòng ở của các đệ tử vừa trở về từ nhiệm vụ biên viễn, theo đúng quy định thường lệ về an ninh tông môn."

*

Diệp Sương khựng lại một thoáng, tim đập nhanh. "Kiểm tra định kỳ?" nó hỏi lại, cố giữ giọng bình thản. "Con chưa từng nghe nói quy định này trước đây."

"Quy định đã có từ lâu, chỉ ít khi được áp dụng," người giáo tập đáp, không giải thích thêm, ra hiệu cho hai đệ tử giám sát bước vào phòng. "Xin cô hợp tác, việc này sẽ không mất nhiều thời gian."

Thanh Việt đứng dậy, định lên tiếng phản đối, nhưng Diệp Sương khẽ nắm tay anh, ra hiệu im lặng. Nó biết, phản kháng ngay lúc này chỉ khiến mọi chuyện thêm rắc rối, trong khi nó tin chắc mình không giấu giếm điều gì bất chính.

Hai đệ tử giám sát bắt đầu lục soát căn phòng một cách có hệ thống — mở từng ngăn tủ, kiểm tra dưới giường, lật từng lớp chăn gối — trong khi Diệp Sương đứng lặng nhìn, cố giữ vẻ mặt bình thản dù lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi.

*

"Đây là gì?" một trong hai đệ tử giám sát lên tiếng, giọng đầy nghi hoặc, tay giơ cao cuốn sổ tay Diệp Sương vẫn dùng để ghi chép về con sinh vật nhỏ ở ải Tiêu Sa.

"Đó chỉ là nhật ký cá nhân," Diệp Sương đáp, cố giữ giọng bình thản dù tim đã đập thình thịch. "Ghi chép về công việc chăm sóc một sinh vật bị thương con tìm thấy gần khe Hạn Thủy."

Người giáo tập bước tới, lật xem qua vài trang, gương mặt ông dần trở nên nghiêm trọng. "Chăm sóc một sinh vật không rõ nguồn gốc, không báo cáo với chỉ huy, giấu giếm suốt nhiều tuần," ông lẩm bẩm, giọng đầy vẻ dò xét. "Đây không phải chuyện nhỏ, cô nương ạ."

"Con không có ý định che giấu điều gì xấu," Diệp Sương vội giải thích, cảm giác mọi thứ đang trượt khỏi tầm kiểm soát. "Con chỉ đơn giản không muốn nó bị giết hại một cách oan uổng khi chưa rõ nó có thực sự nguy hiểm hay không."

Người giáo tập lật thêm vài trang, dừng lại ở một đoạn Diệp Sương từng viết về cảm giác gần gũi kỳ lạ khi con vật cọ đầu vào tay mình, về việc nó tự hỏi liệu sinh vật ấy có thuộc về tộc Vụ Ẩn từng được nhắc tới trong truyền thuyết dân gian hay không. Ông đọc to đoạn ấy lên, giọng cố tình nhấn mạnh từng chữ, khiến nó nghe càng lúc càng đáng ngờ hơn so với ý nghĩa ban đầu Diệp Sương từng viết ra trong một khoảnh khắc tò mò ngây thơ.

"'Tự hỏi liệu nó có thuộc về tộc Vụ Ẩn'," ông lặp lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào nó. "Một đệ tử tông môn, lại chủ động tìm hiểu, chăm sóc, thậm chí bày tỏ thiện cảm với một sinh vật nghi là thuộc giống loài từng gây ra không ít tai họa cho con người. Cô nương, đây không phải là chi tiết nhỏ có thể xem nhẹ."

"Đó chỉ là suy nghĩ riêng tư, không phải hành động thực tế!" Diệp Sương phản bác, giọng đã run lên vì phẫn uất. "Con chưa từng làm gì gây hại, con chỉ cứu một sinh vật bị thương, như bất cứ ai có lòng trắc ẩn cũng sẽ làm!"

*

Nhưng trước khi nó kịp giải thích thêm, đệ tử giám sát còn lại, đang lục soát đáy rương, bỗng khựng lại, tay cầm lên một vật nhỏ được bọc trong lớp vải đen, khác hẳn mọi thứ Diệp Sương từng cất giữ.

"Cái này là gì?" người ấy hỏi, mở lớp vải ra, để lộ một mảnh ngà nhỏ khắc hình thù kỳ dị, không giống bất cứ vật trang trí thông thường nào, bề mặt ánh lên một sắc xanh nhạt kỳ lạ dưới ánh nắng chiều lọt qua cửa sổ.

Diệp Sương sững người, chưa từng thấy vật này trong đời. "Con không biết cái đó là gì," nó nói, giọng bắt đầu run lên vì hoảng loạn. "Con chưa bao giờ nhìn thấy nó trước đây, con thề."

"Vật này," người giáo tập nói, cầm lấy mảnh ngà, xoay nó dưới ánh sáng, gương mặt ông tái đi, "mang hình dạng của một tín vật thường được dùng trong các nghi lễ giao ước của một số bộ tộc yêu quái sống ẩn dật nơi rừng sâu. Ta không thể tin một đệ tử tông môn lại sở hữu thứ này."

*

"Con không hề biết nó ở đó!" Diệp Sương hét lên, không còn giữ được bình tĩnh, quay sang nhìn Thanh Việt, ánh mắt cầu cứu. "Ai đó đã đặt nó vào rương của con, con chưa từng thấy vật này trước đây trong đời!"

"Ta tin ngươi," Thanh Việt nói ngay lập tức, bước lại gần, đứng chắn giữa nó và hai đệ tử giám sát. "Đây rõ ràng là một sự dàn dựng. Cô ấy vừa trở về từ nhiệm vụ chưa đầy một tuần, không có cơ hội nào để có được thứ như vậy."

"Chúng ta chỉ làm nhiệm vụ được giao," người giáo tập đáp, giọng vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng quan liêu. "Việc xác định nguồn gốc và ý nghĩa của phát hiện này sẽ do hội đồng trưởng lão quyết định. Cô Chu Diệp Sương, xin theo chúng tôi."

*

"Theo các người đi đâu?" Diệp Sương hỏi, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ phẩm giá.

"Về nơi tạm giam của tông môn," người giáo tập đáp, không chút do dự. "Cho tới khi hội đồng trưởng lão có quyết định chính thức về vụ việc này."

Thanh Việt định phản đối, nhưng hai đệ tử giám sát đã nhanh chóng áp sát, một người đặt tay lên vai Diệp Sương, ra hiệu nó đi theo. Nó nhìn Thanh Việt, ánh mắt vừa sợ hãi vừa cố trấn an anh, dù chính nó cũng không biết phải trấn an bằng cách nào.

"Ta sẽ tìm Trưởng lão Tạ Vân Khê ngay," Thanh Việt nói, giọng anh run lên vì giận dữ kìm nén. "Đây là một sự vu khống trắng trợn, ta sẽ không để yên."

"Cẩn thận," Diệp Sương thì thầm khi bị dẫn đi ngang qua anh. "Đừng làm gì nóng vội, hãy tìm Trưởng lão trước."

*

Tin tức về việc Diệp Sương bị đưa đi lan nhanh khắp khu nhà ở đệ tử ngay trong buổi chiều, khiến cả tông môn xôn xao bàn tán. Trên đường bị áp giải qua sân chính, nó thấy nhiều ánh mắt đổ dồn về phía mình — có người kinh ngạc, có người thì thầm bàn tán, và ở một góc xa, nó thoáng thấy Ngụy Bá Tuân đứng lặng, gương mặt y mang một biểu cảm phức tạp khó đoán, không hẳn là hả hê như nó từng lo sợ, mà giống một sự bàng hoàng thực sự.

Chung Nhã Trúc chạy tới ngay khi nghe tin, cố chen qua đám đông giám sát để tới gần nó, nhưng bị một đệ tử giám sát chặn lại. "Sương! Đây là hiểu lầm gì vậy?" cô hét lên, giọng đầy phẫn nộ.

"Em không sao," Diệp Sương đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù nước mắt đã chực trào. "Sư tỷ tìm giúp em Trưởng lão Tạ Vân Khê, làm ơn."

Chung Nhã Trúc gật đầu ngay, quay người chạy đi không chút do dự, tà áo tung bay giữa đám đông đang xôn xao. Thanh Việt, bị chặn lại phía sau, hét lớn tên nó một lần cuối trước khi khuất khỏi tầm nhìn, giọng anh mang một sự bất lực pha lẫn quyết tâm mà Diệp Sương biết, sẽ không dễ dàng nguôi ngoai.

Âu Bội Nhi, chạy tới muộn hơn, chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Diệp Sương bị dẫn khuất sau góc hành lang, đứng sững giữa sân, hai tay ôm mặt, không tin nổi vào những gì vừa xảy ra chỉ trong tích tắc.

*

Nơi tạm giam là một dãy phòng nhỏ nằm khuất sau khu vực hành chính của tông môn, ít người qua lại, tường đá dày và chỉ có một khung cửa sổ nhỏ đủ để ánh sáng lọt vào. Diệp Sương ngồi một mình trong căn phòng trống trải, tay vẫn còn run vì cú sốc vừa trải qua, đầu óc quay cuồng cố tìm hiểu ai có thể đã đặt mảnh ngà kỳ lạ ấy vào rương của mình, và vào lúc nào.

Nó nhớ lại từng khoảnh khắc kể từ ngày trở về — hành lý chưa từng rời khỏi tầm mắt nó quá lâu, ngoại trừ những lúc nó tới gặp Tạ Vân Khê, hoặc những buổi luyện tập ban ngày khi phòng bị bỏ trống. Bất cứ ai có đủ quyền hạn ra vào khu nhà ở đệ tử mà không bị nghi ngờ, đều có thể đã làm việc này.

Ánh hoàng hôn dần tắt qua khung cửa sổ nhỏ, nhuộm căn phòng trong một màu xám lạnh lẽo, và Diệp Sương ngồi đó, ôm gối, lần đầu tiên kể từ đêm yêu triều năm mười ba tuổi, cảm nhận một nỗi sợ hãi sâu sắc không phải vì yêu quái hay hiểm nguy thể xác, mà vì một điều mơ hồ hơn nhiều — sự bất lực trước một âm mưu vô hình đang siết chặt quanh mình, mà nó không biết phải chống trả bằng cách nào.

Nó nhắm mắt lại, cố hình dung gương mặt bà Chín Lài, gương mặt ông Tám Mực, tự nhủ nếu hai người biết chuyện này, họ sẽ nói gì với nó. Có lẽ bà Chín Lài sẽ chỉ im lặng nắm lấy tay nó thật chặt, còn ông Tám Mực sẽ nhắc lại câu nói quen thuộc về việc mực quý ở lòng người pha, không phải nơi mua — như một lời nhắc rằng, dù người khác có cố tình bôi đen nó bằng bất cứ thứ gì, phẩm chất thật sự của một con người không nằm ở những gì bị đặt vào tay họ, mà ở những gì họ đã thực sự làm bằng chính đôi tay mình.

Ý nghĩ ấy, dù nhỏ bé, cũng đủ để giữ cho nó không hoàn toàn gục ngã trong đêm đầu tiên bị giam giữ, chờ đợi một ngày mai chưa biết sẽ mang tới công lý hay thêm một tầng oan khuất khác.

Đã sao chép liên kết chương