Chương 86
Chương 86 — Người Vẽ Bùa Giữ Làng
Kho Lưu Trữ Trung Tâm
Đêm không trăng phủ xuống kinh đô Lệ Dương, chỉ còn ánh đèn lồng thưa thớt hắt ra từ vài dinh thự canh gác nghiêm ngặt. Diệp Sương, Thanh Việt và Chúc Nghi Lam men theo bức tường phía đông của tổng ti Khâm Vân Ti, bước chân nhẹ như sương, trong khi Tất Bá Kỳ đứng chờ ở góc phố gần nhất, sẵn sàng phát tín hiệu nếu có biến động.
"Lối này," Chúc Nghi Lam thì thầm, dẫn đường tới một cánh cửa nhỏ khuất sau đám cây leo um tùm, gần như không thể nhận ra nếu không biết trước vị trí chính xác. Cô rút từ trong tay áo một chiếc chìa khóa cũ, tay run nhẹ khi tra vào ổ khóa han gỉ. "Con vẫn giữ chiếc chìa này từ ngày còn làm việc ở đây, không nghĩ có ngày lại cần dùng tới theo cách này."
*
Cánh cửa mở ra không một tiếng động, dẫn xuống một cầu thang đá hẹp chìm sâu vào bóng tối. Không khí bên dưới lạnh lẽo, ẩm mốc, mang theo mùi giấy cũ và bụi thời gian tích tụ qua nhiều thập kỷ. Thanh Việt thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, ánh sáng vàng yếu ớt chỉ đủ soi rõ vài bước chân trước mặt.
"Kho lưu trữ chính nằm sâu hơn nữa, qua ba lớp cửa," Chúc Nghi Lam thì thầm, dẫn đường qua những hành lang chật hẹp chất đầy kệ giấy tờ cao ngất. "Nhưng hồ sơ về Tuyến Điều Phối Đặc Biệt, nếu con nhớ không lầm, được cất trong một căn phòng riêng, khóa kín, chỉ những người có phẩm cấp cao mới được phép ra vào."
*
Họ len lỏi qua từng dãy kệ trong im lặng căng thẳng, chỉ có tiếng thở và tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đá lạnh. Diệp Sương cảm nhận được nhịp tim mình đập dồn dập mỗi khi ánh đèn dầu lướt qua một góc tối, sợ rằng bất cứ lúc nào cũng có thể có ai đó xuất hiện.
Tới trước một cánh cửa sắt nặng nề, khắc một biểu tượng lạ — hình một vòng xoáy nhỏ bao quanh một điểm sáng — Chúc Nghi Lam dừng lại, hơi thở gấp gáp. "Đây rồi," cô nói khẽ. "Nhưng cửa này cần một loại chìa đặc biệt, chỉ Giám Sát Sứ mới có."
*
Thanh Việt cúi xuống quan sát ổ khóa, ánh mắt anh nheo lại đầy tập trung. "Đây là một loại khóa linh phù, cần một lá bùa đúng cách mới mở được, không phải chìa khóa thông thường."
Diệp Sương bước tới, lấy ra chiếc nghiên mực cũ và mảnh giấy cuối cùng còn sót trong túi. Nó nhắm mắt lại một thoáng, cảm nhận luồng năng lượng yếu ớt vẫn còn vương trên ổ khóa — dấu vết của một lá bùa niêm phong đã cũ, mòn dần theo năm tháng nhưng chưa hoàn toàn mất hiệu lực.
"Loại khóa này không được gia cố thường xuyên," nó thì thầm, nhận ra điều gì đó. "Như thể chính người đặt nó cũng không ngờ có ai đủ khả năng để mở nó ra mà không cần chìa."
*
Nó chấm bút vào chút mực còn sót lại, tay run nhẹ nhưng vững vàng, vẽ những nét hòa quyện giữa kỹ thuật phá phong ấn bài bản của tông môn và trực giác thích ứng nó học được từ ông Tám Mực, đắp lên trên đúng vị trí lõi năng lượng của lá bùa niêm phong cũ. Một tiếng tách khẽ vang lên, ổ khóa bật mở.
"Cô làm được rồi," Chúc Nghi Lam thốt lên, giọng đầy kinh ngạc lẫn khâm phục.
*
Bên trong căn phòng nhỏ là hàng chục hộp gỗ xếp ngay ngắn trên kệ, mỗi hộp dán nhãn bằng một mã số riêng. Chúc Nghi Lam nhanh chóng lục tìm, cuối cùng rút ra một hộp đánh dấu niên đại mười lăm năm trước, mở nắp, bày ra một chồng tài liệu dày cộp.
Diệp Sương cầm lấy trang đầu tiên, ánh mắt nó lướt nhanh qua những dòng chữ, tim đập thình thịch. Đây là bản kế hoạch gốc của Tuyến Điều Phối Đặc Biệt, ký tên phê duyệt của chính Lỗ Khắc Viên, cùng một bản đồ đánh dấu hàng chục điểm khai thác trải khắp Cửu Vân — trong đó có một chấm đỏ nhỏ đúng vị trí thôn Tùng Lĩnh.
*
"Đây," Thanh Việt nói, giọng anh cũng run lên khi lật tới một trang khác, "là báo cáo về một địa điểm mang tên Giếng Tủy, được xây dựng ngay dưới chính khu vực này, mô tả là 'điểm hội tụ trung tâm', nơi năng lượng rút ra từ tất cả các điểm khai thác trên khắp Cửu Vân được dẫn truyền về và tích trữ."
"Một cái giếng khổng lồ, hút cạn sinh khí của cả một vương quốc, ngay dưới chân kinh đô," Diệp Sương thì thầm, cảm giác rùng mình lan khắp cơ thể khi hình dung ra quy mô thật sự của âm mưu đã kéo dài suốt mười lăm năm.
*
Đúng lúc ấy, một tiếng động khẽ vang lên phía hành lang ngoài, khiến cả ba người đứng sững lại. Thanh Việt vội thổi tắt ngọn đèn dầu, kéo Diệp Sương và Chúc Nghi Lam nép vào góc tối sau một dãy kệ cao.
Bước chân tiến lại gần, chậm rãi, có chủ đích, không giống bước chân tuần tra thông thường. Một bóng người xuất hiện nơi khung cửa, tay cầm một ngọn đèn nhỏ, ánh sáng hắt lên gương mặt quen thuộc — chính là Ngộ Khắc Bình, Giám Sát Phó từng tới dò hỏi về Diệp Sương tại xóm Rễ Bàng năm nào.
*
"Ta biết các người sẽ tới," Ngộ Khắc Bình nói, giọng bình thản đến kỳ lạ, không hề tỏ ra bất ngờ khi nhìn thấy ba bóng người nép trong góc tối. "Lỗ đại nhân đoán trước các người sẽ không đủ kiên nhẫn chờ năm ngày."
Diệp Sương bước ra khỏi bóng tối, không còn ý định trốn tránh. "Vậy ngươi tới đây để bắt chúng tôi, hay để cản đường?"
Ngộ Khắc Bình im lặng một lúc lâu, ánh mắt y lướt qua chồng tài liệu Chúc Nghi Lam vẫn đang ôm chặt trong tay. "Ta tới đây," y nói cuối cùng, giọng chậm rãi như đang tự vật lộn với chính mình, "để xem các người tìm thấy gì. Ta đã phục vụ dưới trướng Lỗ đại nhân mười năm, tin tưởng mọi mệnh lệnh của ông ta là vì đại cục. Nhưng gần đây, ta bắt đầu nghi ngờ, liệu đại cục ấy có thật sự tồn tại, hay chỉ là một lớp vỏ bọc đẹp đẽ cho lòng tham của một người."
*
"Vậy hãy giúp chúng tôi," Chúc Nghi Lam nói ngay, giọng khẩn thiết. "Ngươi biết rõ hệ thống này hơn ai hết. Nếu ngươi thật sự còn chút lương tri, đây là cơ hội để chuộc lại những gì ngươi đã từng làm theo lệnh, kể cả việc từng tới dò hỏi, gây áp lực lên những người dân vô tội ở biên viễn."
Ngộ Khắc Bình nhắm mắt lại một thoáng, gương mặt y đầy giằng xé. "Ta không thể phản bội công khai ngay lúc này," y nói, giọng khẽ. "Nhưng ta có thể giả vờ như chưa từng thấy các người ở đây, và cho các người thêm một khắc để rời đi trước khi đội tuần tra kế tiếp tới nơi."
*
"Chưa đủ," Diệp Sương nói, ánh mắt nó nhìn thẳng vào y, không né tránh. "Ngươi biết Giếng Tủy nằm ở đâu, đúng không? Nếu ngươi thật sự muốn chuộc lỗi, hãy nói cho chúng tôi biết, để chúng tôi có thể chấm dứt tất cả trước khi có thêm ai phải trả giá."
Ngộ Khắc Bình do dự rất lâu, ánh đèn dầu run rẩy trong tay y phản chiếu sự giằng co dữ dội trong lòng. Cuối cùng, y thở dài, một tiếng thở dài nặng nề như trút bỏ gánh nặng đè lên vai suốt mười năm ròng. "Giếng Tủy nằm ngay dưới nền chính điện tổng ti này, sâu hơn cả kho lưu trữ các người đang đứng. Nhưng ta cảnh báo trước, Lỗ đại nhân sẽ không để các người tới gần nó dễ dàng. Nơi đó được canh giữ bởi chính những thứ ông ta đã rút ra từ Linh Mạch suốt bao năm qua, không còn là con người bình thường có thể đối phó."
*
Ngoài hành lang, tiếng bước chân của đội tuần tra kế tiếp bắt đầu vang lên, ngày càng gần. Ngộ Khắc Bình quay người vội vã. "Đi ngay đi, qua lối cửa các người vào. Ta sẽ tìm cách trì hoãn."
"Cảm ơn," Diệp Sương nói khẽ, dù trong lòng vẫn còn một phần cảnh giác. Nhưng ánh mắt y, khi quay lại nhìn nó lần cuối trước khi khuất vào bóng tối hành lang, mang một sự chân thành mà nó tin, ít nhất trong khoảnh khắc này, không phải giả dối.
*
Ra tới ngoài tường thành, Tất Bá Kỳ đã đứng chờ sẵn nơi góc phố, gương mặt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm khi thấy cả ba an toàn trở ra. "Có chuyện gì bên trong vậy?" y hỏi ngay, ánh mắt quét qua từng người, nhận ra có gì đó khác thường trong không khí căng thẳng vẫn còn vương lại.
Trên đường trở về dinh thự, Diệp Sương kể lại toàn bộ những gì vừa xảy ra, từ tài liệu gốc mang chữ ký Lỗ Khắc Viên, tấm bản đồ đánh dấu thôn Tùng Lĩnh, cho tới cuộc gặp gỡ bất ngờ với Ngộ Khắc Bình. Tất Bá Kỳ lặng người nghe, gương mặt y trầm hẳn xuống khi nghe tới cái tên Giếng Tủy.
"Một điểm hội tụ trung tâm dưới nền chính điện tổng ti," y lặp lại, giọng nặng nề. "Nếu đúng như vậy, quy mô công trình ấy không thể chỉ do một người xây dựng trong bí mật. Phải có cả một đội ngũ thợ, kỹ sư, thậm chí có thể là chính những đệ tử linh phù bị mua chuộc hoặc ép buộc tham gia."
*
Chúc Nghi Lam ôm chặt xấp tài liệu trong tay như một báu vật, dù bước chân cô vẫn còn run rẩy vì cơn sợ hãi chưa nguôi. "Chúng ta đã có đủ bằng chứng để chứng minh nguồn gốc của Tuyến Điều Phối Đặc Biệt," cô nói, giọng vừa nhẹ nhõm vừa lo âu. "Nhưng bằng chứng giấy tờ không thể ngăn cản một cỗ máy vẫn đang vận hành ngay dưới lòng đất kia. Nếu Lỗ Khắc Viên nhận ra tài liệu đã mất, hắn có thể phá hủy toàn bộ Giếng Tủy trước khi bất cứ ai kịp can thiệp, kéo theo một thảm họa không ai lường trước được."
Diệp Sương gật đầu, ánh mắt nó nhìn về phía tổng ti Khâm Vân Ti xa dần sau lưng, nơi bóng tối vẫn còn phủ kín mọi bí mật chưa được phơi bày trọn vẹn. "Vậy thì chúng ta không còn nhiều thời gian để chờ đợi thêm nữa," nó nói, giọng cương quyết. "Ngay khi trời sáng, chúng ta sẽ trình toàn bộ bằng chứng này lên Đại Tướng Quân, và chuẩn bị cho cuộc đối đầu cuối cùng."
Cả bốn người rảo bước nhanh hơn trong màn đêm, tim vẫn còn đập dồn dập, mang theo trong tay bằng chứng cuối cùng và một địa điểm chính xác — Giếng Tủy, trái tim đen tối của toàn bộ âm mưu, đang chờ đợi ngay dưới lòng đất kinh đô, sẵn sàng cho cuộc đối đầu quyết định không còn xa nữa.